Bất Hủ Phàm Nhân


- Là ở thời điểm cướp đoạt Hỗn Độn linh nhãn, khi đó ta đạt được một con trùng, nhưng thật ra là một con Tầm Linh Thần Trùng...


- Vi Như, ngươi nói ngươi đã từng đạt được Tầm Linh Thần Trùng?


Mạc Vô Kỵ kinh dị cắt đứt Vi Như nói, kinh dị hỏi.


Loại này thần linh trùng có thể nói là tồn tại toàn bộ Thần giới người người hướng tới, chiếm được một con, chẳng khác nào không buồn về tài nguyên tu luyện. Nếu mà loại này thần linh trùng tiết lộ ra ngoài, có thể nói sẽ khiến cho một hồi to lớn hỗn chiến, nhất định là người người tranh đoạt.


Vi Như gật đầu:


- Đúng vậy, ta dựa vào này con trùng đó tìm được đống lớn tài nguyên tu luyện. Bởi vì đã có trùng trùng duyên cớ, ta tại bên trong Vô Diệp Lâm thường xuyên có thể thấy Hỗn Độn linh nhãn. Đáng tiếc là ta tư chất quá kém, tu luyện tới ngày hôm nay, cũng bất quá là Thiên Thần tầng năm mà thôi.


Có một lần tại bên trong Vô Diệp Lâm, ta tìm được một cái tốt Hỗn Độn linh nhãn. Đang ở ta chuẩn bị đi vào lúc tu luyện, ta gặp một cái Thiên Thần ba tầng cường giả. Khi đó ta vừa mới bước vào Thiên Thần một tầng, tu vi còn không ổn. Đang ở thời điểm ta gần bị giết, Tương Vũ xuất hiện, nàng dùng thủ đoạn liều mạng điên cuồng tế xuất hơn mười công kích bùa chú, đẩy lùi Thiên Thần ba tầng tu sĩ, sau cùng thân chịu trọng thương mang theo ta bỏ chạy.


Mạc Vô Kỵ tuyệt đối không tin Mộ Dung Tương Vũ sẽ dùng cái mạng nhỏ của mình đi cứu một cái người xa lạ, nàng làm như vậy, tuyệt đối có mục đích của chính mình.


- Vậy Tầm Linh Thần Trùng của ngươi đâu nè?


Mạc Vô Kỵ hỏi.


- Tại trên người Tương Vũ, nàng có một kiện không gian bảo vật phi thường tốt, nàng giúp ta nuôi Tầm Linh Thần Trùng, so với ta dùng linh thú túi phải tốt hơn nhiều.


Vi Như liền vội vàng nói.


Mạc Vô Kỵ thở dài, lắc đầu không nói gì.


- Đại sư huynh, có cái gì không đúng sao?


Vi Như lần này nhìn thấy Mạc Vô Kỵ sắc mặt có chút không được tốt, tựa hồ đối với lời của hắn rất là không ủng hộ.


Mạc Vô Kỵ nhìn Vi Như nói:


- Vi Như sư đệ, ngươi có tin ta hay không?


- Ta tự nhiên là tin tưởng đại sư huynh.


Vi Như không chút do dự nói.



Mạc Vô Kỵ gật đầu:


- Tốt, ngươi đã tin tưởng ta, vậy ta cũng sẽ không cất giấu. Ta tuy rằng không biết cái kia Mộ Dung Tương Vũ vì sao cứu ngươi như vậy, ta khẳng định nàng cũng không là thật tâm thật ý cứu ngươi, nói không chừng nàng đã sớm biết ngươi có Tầm Linh Thần Trùng, muốn thông qua loại thủ đoạn này tiếp xúc ngươi...


Tầm Linh Thần Trùng chỉ có thể nhận chủ một lần, theo Mạc Vô Kỵ, Mộ Dung Tương Vũ là đã biết Vi Như có Tầm Linh Thần Trùng mới động thủ.


- A, điều đó không có khả năng.


Vi Như nhanh chóng lắc đầu nói:


- Đại sư huynh, ngươi không biết Tương Vũ, tuy rằng nàng và ta cùng nhau hàng ngày có thể tìm được Hỗn Độn linh nhãn, nhưng nàng mỗi lần đều có thể để cho ta chiếm giữ vị trí tốt nhất, thậm chí để cho ta tu luyện trước.


Mạc Vô Kỵ cười nhạt:


- Có đúng hay không mỗi lần Hỗn Độn linh nhãn đều tiêu hao rất nhanh không còn?


Vi Như đàng hoàng gật đầu nói:


- Là như vậy, hai người tu luyện tiêu hao trình độ phải lớn hơn nhiều.


Mạc Vô Kỵ mới không tin hai người tiêu hao lớn hơn nhiều, Mộ Dung Tương Vũ có thời gian gia tốc Lạc Thư, hấp thu Hỗn Độn linh nhãn tốc độ phải nhanh hơn Vi Như rất nhiều lần. Vi Như cùng với Mộ Dung Tương Vũ tranh đoạt Thần Linh Khí tu luyện, có thể thu được chỗ tốt, đó mới là chuyện lạ. Điều này cũng làm cho hắn có chút kính phục Mộ Dung Tương Vũ vận khí, hắn cũng đem trên người 6 chương Lạc Thư toàn bộ luyện hóa, chính là không có thủ đoạn thời gian quy tắc.


- Vậy Mộ Dung Tương Vũ tu vi bây giờ là cái gì?


Mạc Vô Kỵ tiếp tục dò hỏi.


Vi Như tuy rằng không hiểu đại sư huynh vì sao đối với Mộ Dung Tương Vũ có thành kiến, hắn vẫn còn là hồi đáp:


- Nàng hiện tại Thiên Thần tầng bốn, tư chất của nàng so với ta cao hơn, tốc độ tu luyện cũng vậy nhanh hơn ta nhiều hơn.


Mạc Vô Kỵ thản nhiên nói:


- Ngươi sai rồi, Mộ Dung Tương Vũ tu vi không phải là Thiên Thần tầng bốn, mà là Thiên Thần tầng tám.


- Đại sư huynh làm sao ngươi biết?


Vi Như ngạc nhiên hỏi.



- Ta là dùng hai mắt của mình nhìn thấy.


Mạc Vô Kỵ vừa dứt lời dưới, một đạo mảnh khảnh thân ảnh đã rơi xuống. Là một người nữ tử mặc quần áo màu xanh hoa sen, thanh lệ thoát tục lại mang theo vài phần nhu nhược như nhà bên tiểu muội bình thường vậy.


- Tương Vũ.


Vi Như ngạc nhiên mừng rỡ gọi một tiếng.


- Mạc Vô Kỵ...


Mộ Dung Tương Vũ kinh dị kêu lên, đồng thời theo bản năng lui về phía sau vài bước. Nàng thật sự là không nghĩ ra, Mạc Vô Kỵ tại sao lại xuất hiện ở cái địa phương này.


Mạc Vô Kỵ sự tích năm đó truyền toàn bộ Thần Vực người người biết, sau đó Mạc Vô Kỵ mất tích vạn năm, dần dần nhạt ra tầm mắt của người. Mộ Dung Tương Vũ tới Thần giới thời gian cũng không phải thật lâu, thời điểm nàng đi tới Thần giới, đã dần mất người nhắc tới Mạc Vô Kỵ. Cộng thêm Vi Như chưa hề tại trước mặt nàng nói về Mạc Vô Kỵ, cho nên nàng căn bản liền không biết sự tình Mạc Vô Kỵ ở tại thần giới.


- Các ngươi quen nhau?


Vi Như lúc này mới có chút hiểu ra đến, đại sư huynh đối với Mộ Dung Tương Vũ cái nhìn dường như không tốt, rất hiển nhiên hai người rất sớm trước cũng có chút khoảng cách.


Mạc Vô Kỵ bình tĩnh nhìn Mộ Dung Tương Vũ, hắn xem Mộ Dung Tương Vũ có thể hướng hắn cướp đoạt Lạc Thư hay không, nếu mà Mộ Dung Tương Vũ động thủ, vậy cũng chớ trách hắn không khách khí.


- Vi Như, chúng ta đi, ta không muốn cùng người kia một chỗ.


Ngoài Mạc Vô Kỵ dự liệu là, Mộ Dung Tương Vũ cư nhiên không có động thủ với hắn.


Dựa theo Mạc Vô Kỵ ý nghĩ, Mộ Dung Tương Vũ loại nữ nhân này khẳng định lại cho là mình tại trước mặt nàng là con kiến hôi, chủ động cướp đoạt Lạc Thư của hắn mới đúng.


- Tương Vũ, ngươi khẳng định cùng đại sư huynh có chút hiểu lầm. Đại sư huynh làm người trượng nghĩa, có đại dũng khí cùng đại trí tuệ, ta đang chuẩn bị cùng đại sư huynh đi làm một phần đại sự, ngươi cũng cùng chúng ta đi chứ.


Vi Như tuy rằng không biết Mộ Dung Tương Vũ cùng Mạc Vô Kỵ giữa đó có cái gì ân oán, nhưng hắn tuyệt đối không nghĩ đại sư huynh cùng bằng hữu tốt nhất Mộ Dung Tương Vũ của mình có mâu thuẫn gì.


Tại ở sâu trong nội tâm hắn, đối với Mộ Dung Tương Vũ phi thường có hảo cảm, thậm chí muốn cùng nàng trở thành đạo lữ. Chỉ là hắn ám hiệu rất nhiều lần, Mộ Dung Tương Vũ đều có chút ba phải cái nào cũng được, ý tứ dường như để cho hắn lại đem tinh lực toàn bộ đặt ở tu luyện.


- Vi Như, ta sẽ không đi cùng hắn. Nếu mà ngươi tin tưởng ta, tựa đi cùng ta sao?. Chúng ta cùng đi Vô Diệp Lâm lang bạt, chung quy có một ngày chúng ta sẽ bước vào một cái đẳng cấp cao hơn.


Mộ Dung Tương Vũ giọng nói đều mang một tia khẩn cầu.



Vi Như trong lòng nóng lên, Mộ Dung Tương Vũ nói, hiển nhiên là muốn cùng hắn gần nhau cùng một chỗ, đây chính là thứ hắn bức thiết muốn theo đuổi, hắn theo bản năng lại đem ánh mắt nhìn về phía Mạc Vô Kỵ.


Mạc Vô Kỵ sắc mặt bình tĩnh, nhàn nhạt nói:


- Vi Như sư đệ, ngươi tự lựa chọn sao?, nếu mà cùng ta đi, vậy sau này cũng không cần dây dưa cùng người nữ nhân này. Nếu là cảm thấy ta nói không thể tin, chúng ta từ đây phân biệt sao?.


Lời nên nói đã nói, Mạc Vô Kỵ tuyệt đối sẽ không khuyên Vi Như một câu nào nữa. Hắn nhìn ra, Vi Như cánh tay mới bị thương, tuy rằng không biết là bởi vì chuyện gì mà bị thương, nhưng Mạc Vô Kỵ rất rõ ràng, Vi Như ở lại Vô Diệp Lâm mỗi một ngày đều là ở trong lúc nguy hiểm vượt qua.


- Tương Vũ, ngươi tu vi lại có tiến bộ sao? Vừa rồi thời điểm ngươi hạ xuống, tu vi có chút ba động, ta cảm giác so với trước mạnh hơn thật nhiều.


Vi Như tri ân báo đáp, cũng không phải một đứa ngốc.


Mộ Dung Tương Vũ ngẩn ra, lập tức nhanh chóng nói:


- Ta trước đây không lâu đã có đột phá, tu vi đã tới rồi Thiên Thần tầng năm.


Nghe được câu này, Vi Như trong mắt hiện lên một chút ảm đạm. Ở trong lòng hắn, Mộ Dung Tương Vũ là một người trọng yếu gần với đại sư huynh. Nhưng bây giờ rất hiển nhiên đại sư huynh nói đúng, Mộ Dung Tương Vũ đang gạt hắn. Hắn vừa rồi căn bản cũng không có cảm thụ được Mộ Dung Tương Vũ tu vi ba động, chính là câu nói đầu tiên đã thử ra rồi.


Cúi đầu trầm tư một chút về sau, Vi Như ngẩng đầu nói với Mộ Dung Tương Vũ:


- Tương Vũ, ta dự định đi cùng đại sư huynh của ta. Ngươi đem trùng trùng trả lại cho ta đi, cám ơn ngươi những năm gần đây theo ta cùng nhau tu luyện, cùng nhau tìm kiếm tài nguyên tu luyện.


Mộ Dung Tương Vũ trong lòng vừa nhảy, nàng hận hận nhìn thoáng qua Mạc Vô Kỵ, trong lòng nàng thật sự là không nghĩ ra vì sao mình ở trong mắt Vi Như còn không bằng Mạc Vô Kỵ một cái nam tử trọng yếu như vậy.


- A...


Mộ Dung Tương Vũ a một tiếng, vội vàng nói:


- Vậy ngươi chờ ta một chút, ta lại đem trùng trùng phóng trong động phủ, ta đi cầm tới cho ngươi.


Hào quang trong mắt Vi Như càng là ảm đạm xuống, hắn lắc đầu nói:


- Quên đi, ta trước cùng đại sư huynh đi rồi, tương lai có cơ hội gặp mặt nói, ngươi lại đem trùng trùng cho ta đi.


Nói xong câu đó, Vi Như đối với Mạc Vô Kỵ cô đơn nói:


- Đại sư huynh, chúng ta đi thôi.


Hắn không phải là ngu ngốc, tin tưởng Mộ Dung Tương Vũ sẽ đem trùng trùng đặt trong động phủ.


Mạc Vô Kỵ gật đầu, trực tiếp tế xuất một món pháp bảo phi thuyền, nói với Vi Như một câu:



- Lên thuyền.


Vi Như không có lại nói với Mộ Dung Tương Vũ cái gì, một bước liền hạ xuống rơi vào phi thuyền bên trên.


Mạc Vô Kỵ khống chế được phi thuyền, thoáng qua liền liền xông ra ngoài.


- Có đúng tâm tình không tốt hay không?


Mạc Vô Kỵ cười tủm tỉm nhìn Vi Như hỏi.


Vi Như thở dài:


- Đúng vậy, ta có chút hoài nghi trước đây nàng thế nào vừa lúc xuất hiện, còn vừa lúc đã cứu ta. Dùng thực lực của nàng, nếu như muốn trùng trùng, trực tiếp giết ta là đc, hà tất quanh co.


Mạc Vô Kỵ nhàn nhạt nói:


- Ngươi sai rồi, trước đây thực lực của nàng là thật không giết chết ngươi đc. Chỉ là tốc độ tu luyện, chính là ta cũng vậy bội phục không thôi. Huống hồ Tầm Linh Thần Trùng không có khả năng lần thứ hai nhận chủ, đây cũng là nguyên nhân ngươi có thể sống tới ngày nay.


Nếu mà Mộ Dung Tương Vũ cùng hắn là đồng thời đi tới Thần giới, Mạc Vô Kỵ hoài nghi Mộ Dung Tương Vũ lúc này thực lực đã cao hơn nàng.


Thấy Vi Như tâm tình sa sút, Mạc Vô Kỵ hỏi:


- Cánh tay của ngươi trước đây không lâu bị chém gãy sao?? Là chuyện gì xảy ra?


Vi Như lắc đầu, một hồi lâu mới lên tiếng:


- Nếu mà nàng thật là Thiên Thần tầng tám, một lần kia nàng bị thương nặng chính là giả. Ta là vì cứu nàng, lúc này mới bị người chém đứt cánh tay. Nếu mà không phải là một cái tiền bối đi ngang qua, ta đã chết ở Vô Diệp Lâm. Ta thật không rõ nàng làm như vậy ý nghĩa ở đâu?


Mạc Vô Kỵ gật đầu:


- Ngươi hẳn là may mắn, gặp phải ta. Nếu không, tương lai ngươi liên cả đầu khớp xương bột phấn cũng không có. Ta không có đoán sai, người nữ nhân này hẳn là đang nghĩ biện pháp để cho trùng trùng biến thành của chính nàng.


Đang khi nói chuyện, Mạc Vô Kỵ ngừng phi thuyền.


- Đại sư huynh, vì sao dừng lại?


Vi Như không hiểu nhìn Mạc Vô Kỵ hỏi.


Mạc Vô Kỵ cười ha ha:


- Ngươi cho là cái kia Mộ Dung Tương Vũ sẽ đơn giản buông tha ta sao?


Trên thực tế tại thời điểm nhìn thấy Mộ Dung Tương Vũ, Mạc Vô Kỵ Trữ Thần Lạc liền bắt lấy đến Mộ Dung Tương Vũ đang cùng một người Thế Giới Thần tu sĩ câu kết làm bậy. Mộ Dung Tương Vũ không buông tha hắn, hắn sẽ không bỏ qua Mộ Dung Tương Vũ. Cho nên hắn khẳng định Mộ Dung Tương Vũ sẽ cùng thế giới thần cường giả kia đuổi theo đến, hắn dừng lại, chỉ là làm một phần bố trí mà thôi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận