Bất Diệt Truyền Thuyết


Helen cắn rất tàn nhẫn, cơ hồ dùng tới toàn bộ khí lực, nếu đổi là người thường, chỉ sợ lập tức sẽ bị cắn ra một khối thịt, hơn nữa còn có thể vỡ động mạch cổ chảy máu mà chết. Thạch Thiên không có vận công chống đỡ, thậm chí đem bộ phận chân khí ở chỗ đó chuyển tới chỗ khác, để tránh gây chấn thương đến hàm răng của Helen. Cho dù là vậy, Helen vẫn không thể cắn vào trong da thịt của Thạch Thiên chút nào, chỉ làm cho Thạch Thiên cảm thấy hơi đau mà thôi.Điều này đối với Thạch Thiên mà nói, lại càng như là một tình nhân sau khi tức giận mà nhào vào lòng làm nũng vậy, chẳng những không đau khổ, ngược lại hết sức diễm tình kích thích, hơn nữa Helen lúc này mặt trước ôm lấy Thạch Thiên, cặp ngực cao nhất hiển nhiên áp vào trên ngực hắn, loại cảm giác ngực chạm ngực cùng cặp môi "hôn" lên cổ làm cho Thạch Thiên thoải mái thiếu chút nữa run lên, vật dưới hông lập tức có phản ứng, cứng rắn chông vào bụng của Helen mà uy hiếpHelen nhất thời xuất không ra lực, buông hàm răng nhìn xuống, chứng kiến vật đang chống vào dưới mình sắc mặt đại biến, sợ đến liều mạng đẩy Thạch Thiên ra, tay chây dùng sức bò ra sau hơn mười thước, thân thể co rúm lại, run giọng nói: "Ngươi… ngươi muốn làm gì, đừng qua đây…"Thạch Thiên cố gắng áp dục hỏa xuống, thầm nghĩ nếu không phải cô vừa ôm cắn với lão tử, tiểu huynh đệ phía dưới của lão tử sao lại chuyển ra như vậy, tức giận nói: "Cô sao lại không nói lý vậy".Helen tức giận đến mặt cũng đổi hình, sợ hãi thật ra đã giảm bớt vài phần, khó tin mà trừng mắt nhìn Thạch Thiên nói: "Cái gì? Tôi không nói lý? Oh my god! Anh…anh đã cưỡng gian tôi, lại còn nói tôi không nói lý?"Thạch Thiên gãi gãi đầu, vội ho một tiếng nói: "Tôi có cưỡng gian cô sao?"Trong mắt Helen, Thạch Thiên đã vô pháp vô thiên tới cực hạn, bất cứ chuyện xấu hổ có thể tưởng tượng nào cũng làm ra được. Thậm chí nghĩ đến sau đó mình sẽ bị hắn sát hại, lại không nghĩ rằng hắn sẽ không thừa nhận, nổi giận quát nói: "Chẳng lẽ là tôi cưỡng gian anh?"Thạch Thiên không khỏi đỏ mặt lên nói: "Cái này đương nhiên là không có khả năng, cô cho dù có ý nghĩ này, cũng làm không được".Helen mở miệng: "Tôi…tôi…" hai tiếng, nhưng bất cứ từ ngữ ác độc gì cũng đã không thể hình dung ma quỷ trước mặt này, nhất thời nói không ra lời, vẻ mặt thống khổ tới cực điểm, bất quá cũng bởi vì vậy là thoáng tỉnh táo lại một điểm, qua một hồi lâu mới cắn răng nói: "Anh có thể vì phụ nữ yêu mến mà không tiếc đối nghịch với nước Mỹ, mặc dù tôi không đồng ý cách làm của anh, nhưng vẫn nghĩ anh là một người dám làm dám chịu. Hừ! Thì ra cũng bất quá chỉ là một kẻ hèn hạ vô sỉ, vô lại, thối nát!"Thạch Thiên một khi đối mặt với xử nữ, sẽ không tử chủ mà tâm sinh sợ hãi, đặc biệt là đối mặt với xử nữ đã thất thân với mình, căn bản là tàn nhẫn không được. Điều này là vì hắn không muốn cùng xử nữ có rắc rối gì. Hắn không sợ ác ý đả thương người, nhưng lại sợ ác ý thương tâm, thấy bộ dạng như sắp nổi điên của Helen, trong lòng bỗng nhiên không đành lòng, bất quả việc đã đến nước này, đành phải cố chống đỡ nói: "Là do tôi, tôi dương nhiên sẽ khong né tránh, nhưng tôi cũng nghĩ là cô tự nguyện". T.r.u.y.ệtruyenfull.vnHelen vốn đã đem mặt chuyển sang hướng khác, ý định khong cùng ma quỷ không thể nói lý này nói thêm cái gì nữa, nhưng nghe xong lời này cũng không nhịn được mà quát lên nói: "Cái gì? Tôi tự nguyện?"Thạch Thiên làm ra vẻ mặt kinh ngạc hỏi ngược lại: "Chẳng lẽ không đúng sao? Tôi ngày hôm qua là muốn cô chạy đi, cô đã không đi, lại còn đem tôi từ trong nước kéo ra, lại còn hôn tôi, chẳng phải tự nguyện là cái gì?"Helen ngẩn ra, nhớ tới Thạch Thiên trước đó quả thạt muốn đuổi mình đi, thái độ hết sức ác liệt, nhưng như thế cho dù tự nguyện hiến thân cũng quá oan uổng, hơn nữa mình làm gì có chuyện hôn hắn, vội la lên: "Tôi… tôi thấy anh không có hô hấp, là muốn cứu anh, đó là hô hấp nhân tạo…"Thạch Thiên thật ra trong lòng đã sớm biết rõ ràng, nhưng lại làm ra vẻ bừng tỉnh đại ngộ nói: "Thì ra là thế, xem ra đó là hiểu lầm, thật ra tôi không cần mũi cũng có thể hô hấp" Biết chỉ dùng hiểu lầm để giải thích là không đủ, lại nói tiếp: "Đương nhiên, cô khi đó khioong biết tôi có bản lãnh này, bất quá luôn miệng nói cứu tôi, tôi lại vừa vặn cần thân thể phụ nữ để cứu mệnh không thể lamg gì khác hơn là… không thể làm gì khác lơn là không khách khí với cô, tôi sao mà biết cô thật ra một chút thành ý cũng không có"Helen sao lại dễ dàng tin tưởng, trách mắng: "Nói năng bậy bạ, nào có… có loại cứu mạng như vậy?"Thạch Thiên cũng trách mắng: "Cô biết cái gì, lão tử khi dục hỏa xông lên thì khắc chế không được, bằng không sao lại đem cô ném tại trong núi rừng hoang dã này, rồi để cho cô thân trần mà chạy trốn. Lão tử vào nước là muốn ngăn cản thống khổ dục hỏa thiêu người, cô lại đem tôi kéo lên bờ, lại còn… lại còn… coi như là hô hấp nhân tạo, tác dụng quả thực là muốn lấy mạng, lão tử nếu còn có thể nhịn xuống mới lạ!" Điều này đêu là sự thật, Thạch Thiên hiển nhiên nói như cây ngay không sợ chết đứng nghe ra quả thực so với Helen còn muốn ủy khuất hơn.Helen tâm niệm không khỏi buông lỏng, dù sao Thạch Thiên trong mắt người thường quả thật là một quá thai, nghĩ thầm hắn chẳng lẽ thật có loại tật xấu kỳ quái này sao? Ít nhất hắn lúc ấy quả thật muốn mình chạy trốn càng xa càng tốt. Nói như thế, ngược lại là mình buộc hắn làm như vậy, nhưng mình rõ ràng là bị hắn cưỡng gian… không khói càng nghĩ càng đau đầu, càng suy nghĩ càng loạn, đầu ong ong rung động, cảm giác như muốn nổ tung ra, cuối cùng tinh thần rốt cuộc hỏng mất, ngửa mặt lên trời té ra mặt đất, nhẹ giọng đau thương nói: "Thượng Đế… cứu con với… dù là dẫn con đi dịa ngục, cũng đừng để cho con lại nhìn thấy hắn…"Không biết Thượng Đế có nghe được khẩn cầu của Helen hay không, Thạch Thiên tai thính mắt sáng, lại nghe được rõ ràng, nghĩ thầm cô gái này thân thể đã không ngại, hiện tại chỉ là trong lòng tức giận khó bình, mình hay là tạm thời rời đi cho thỏa đáng, liền nói: "Viền này không cần cầu Thượng Đế, cô không muốn nhìn thấy tôi, lão tử rời đi là được"/Thấy Thạch Thiên xoay người muốn đi, Helen đột nhiên nhớ tới một chuyện, trong lòng căng thẳng, vội vàng hô: "Anh chờ một chút"Thạch Thiên nghe vậy cũng căng thẳng, thầm nghĩ nữ nhân này vừa rồi còn khẩn cầu Thượng Đế, tình nguyện đi địa ngục cũng không muốn nhìn thấy mình, sao lại trong nháy mắt đã thay đổi, chẳng lẽ cũng như các xử nữ khác, sau khi thất thân muốn lão tử phụ trách sao? Nghĩ tới đây sắc mặt cũng thay đổi, chột dạ hỏi: "Còn có chuyện gì?"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận