Bát Bộ Thần Công


Lúc này tâm trí chàng có vẻ tỉnh táo hơn. Nhưng trong lòng chàng có một nỗi buồn khổ vô biên.Chàng đã đến nơi phát ra tiếng khóc. Đây là nơi mà chàng sống ngày xưa.Lúc này căn nhà tranh chỉ còn lại một đống tro tàn. Trong đống tro tàn ấy đang ngồi một phụ nữ tuổi trung niên, lưng quay lại không biết là ai.Tiếng khóc của người phụ nữ trung niên vô cùng trầm thấp, dường như vô cùng bi thảm.Chàng cảm động đến rơi nước mắt, chỉ đứng một bên, không dám quấy rầy bà ta.- Tiểu Hổ! Tiểu Hổ... ngươi đành lòng chết thật sao? Ngươi... ngươi... Tiểu Hổ... lẽ nào ngươi không nhớ Trân Muội của ngươi? Tiểu Hổ... Tiểu Hổ...Chàng biết "Tiểu Hổ" chính là gọi Bạch Diện Lang Quân, như thế "Trân Muội" nhất định là vị phụ nữ trung niên này.Người phụ nữ này dường như rất đau lòng, lời nói trở nên mơ hồ. Bỗng chàng nghe thấp thoáng người phụ nữ này nhắc đến tên "Thạch Na Na", liền giật mình bước lên trước định hỏi cho ra lẽ.Nhưng tiếng chân chàng đã kinh động đến người phụ nữ này. Tiếng khóc liền ngưng bật, đứng phắt dậy.Chàng nhìn kỹ thì liền... Ồ lên một tiếng nói:- Thì ra là tiền bối! Bà ta nói:- Là ta thì sao nào? Nói xong bà tiến lên hai bước như đang buộc chàng thối lui.Chàng liền rùng mình, nghiêng mình thi lễ nói:- Vãn bối không biết là Đỗ tiền bối đang khóc, tội quấy rầy...Chàng chưa dứt lời, bỗng bà lão đã giơ chưởng ra đánh cho chàng một bạt tai đau đớn.Như vẫn chưa hả giận, hét:- Tiểu tử kia, ta khóc bao giờ thế? Thật ra trên mặt bà vẫn còn hai hàng lệ. Chàng bị đánh đến ngẩn người. Chàng biết Hắc Trân Muội Đỗ Kỳ nổi tiếng ngông cuồng, không bao giờ cúi đầu trước bất kể việc gì.Chàng hiểu cũng vì thế mà Bạch Diện Lang Quân và Hắc Trân Muội có một tình cảm rất phức tạp.Hắc Trân Muội như quên đi sự khóc lóc ban nãy của mình. Bỗng bà cười to lên, tiếng cười vang tận mây xanh. Lá khô cũng rụng rào rào, thân hình bà ta cũng mất dần vào trong núi.Chàng đứng ngây người đi, trong lòng chàng vô cùng đau thương.Bỗng một giọng quen thuộc hiền hòa vang lên:- Kiếm ca ca! Thân mẫu muội có làm ca ca bị thương không? Tiếp theo một bàn tay mềm mại đưa đến vuốt ve mặt chàng. Chàng cảm thấy ngọt ngào biết bao. Chàng không cần hỏi cũng biết là ai rồi, chàng đáp lời:- Tiểu Mãn, không đâu.Trước mặt chàng là một thiếu nữ mặc áo lụa trắng, làn tóc đen nhánh và mềm dịu, đôi mắt sáng như trăng rằm, có vẻ ái ngại.Đỗ Tiểu Mãn nhè nhẹ vuốt lấy khuôn mặt chàng, chàng thừa thế ôm chầm lấy nàng.Nàng cố vùng vẫy ra mắng yêu:- Kiếm ca ca xấu tính lắm! Thái độ mắc cỡ nũng nịu của nàng làm cho chàng cảm thấy đẹp vô cùng, nuốt nước bọt nói:- Tiểu Mãn! Muội hãy đến đây, ca ca có một điều muốn nói cho muội nghe.Đỗ Tiểu Mãn tưởng thật, bước đến hai bước, không ngờ chàng liền ôm chầm lấy nàng.Cho dù nàng vùng vẫy, đấm ngực chàng thế nào đi nữa, cũng khó mà thoát được vòng tay ôm chặt của chàng.Bỗng một luồng chưởng phong lợi hại phóng đến. Chàng vừa phát hiện liền buông tay ra, nhảy sang một bên, thì đã nghe tiếng thóa mạ.- Cẩu tiểu tử! Ngươi dám to gan ăn hiếp con gái của ta.Thì ra là Hắc Trân Muội. Đỗ Tiểu Mãn đứng bên cạnh nói:- Thân mẫu...- Tiểu a đầu, ngươi dám to gan đến đây với gã đàn ông thúi kia là điều xằng bậy! Đi về! Đỗ Tiểu Mãn bị mắng oan ức, ánh mắt ngấn lệ. Chàng không nỡ, định mở miệng, nhưng thôi.Hắc Trân Muội lại mắng:- Đồ đệ mà Cổ Ngọc Hổ dạy không có ai tốt cả. Tiểu a đầu! Sau này ngươi còn dám đến tìm hắn, hãy xem ta xé nát miệng của ngươi. Hừ...! Chàng tung đến trước mặt Hắc Trân Muội Đỗ Kỳ, nhướng mày nói:- Đỗ tiền bối, xin đừng nhục mạ đến gia sư.Hắc Trân Muội thấy vậy gào lên:- Gì thế? Ta thích nhục mạ ai thì nhục mạ, ngươi có quyền gì cản ta? Muốn giao đấu vẫn còn sớm đấy! Chàng giận điếng người, giơ chưởng lên.- Kiếm ca ca...Bỗng chàng nghe tiếng Đỗ Tiểu Mãn liền lui bước thu chưởng. Không ngờ Hắc Trân Muội lại tiến lên gần hai bước. Khuôn mặt gầy ốm càng làm cho chàng hoảng sợ, quát rằng:- Người họ Cổ đều không phải là người tốt, muốn giao đấu hả? Ta muốn xem đồ đệ của Hổ chết công lực đã đến đâu.Chàng vô cùng giận dữ, nhưng thấy ánh mắt van xin của Tiểu Mãn, đành kềm chế lửa giận trong lòng, đứng ra xa, không nói năng gì.Hắc Trân Muội chửi mắng Chương lâu, thấy chàng không nổi giận liền nói: Truyện được copy tại TruyệnFULL.vn- Sau này nếu ngươi dám đến tìm Tiểu Mãn, ta sẽ đánh gãy đùi chó của ngươi.Vừa dứt lời quay sang Tiểu Mãn:- Tiểu a đầu! Đi về, đàn ông trên thế gian này không có một người tốt.Nói xong nắm tay của Tiểu Mãn tung người lên. Lên lên, xuống xuống mất hút dần.Chàng cảm thấy rất mơ hồ... Vừa rồi Hắc Trân Muội đối với cái chết của Bạch Diện Lang Quân khóc lóc thảm thiết. Nhưng vừa nhắc đến Bạch Diện Lang Quân thì hận đến xương tủy, chàng cảm thấy khó hiểu.Chàng đi đến bên đám tro tàn, nói thầm: "Cổ Ngọc Hổ tuy không là cha ruột của ta, lại truyền công lực cho ta, ân tình còn nặng hơn cả cha ruột. Ta nên tìm thi hài của người mà chôn cất tử tế." Rồi chàng lục tìm, phút chốc đám tro tàn đã được bới lên. Chàng kinh ngạc lui ra ba bước, chàng thầm nghĩ: "Ta rõ ràng thấy thân phụ bệnh nặng mà chết, lúc phát hỏa đã đứt hơi rồi. Một người chết, lẽ nào lại biết chạy?" Nghĩ đến đây, chàng bất giác rùng mình.Bỗng một âm thanh trầm trầm vang lên.- Tiểu tử! Lão phu đợi ngươi đã lâu rồi.Âm thanh này làm cho chàng giật mình, quay người lại ra ngoài mười trượng, đưa mắt nhìn không thấy ai cả, chàng toàn thân run rẩy.Lúc này, âm thanh kia lại vang lên.- Tiểu tử đừng sợ, ta ở nơi này.Lần này chàng đã nghe rõ thì ra dưới đống tro tàn kia đang nằm một vị tóc xõa đầy mặt dơ dáy, mặc xám y, đi chân không.Chàng bước đến thi lễ nói:- Tại hạ Thạch Kiếm! Lão công công đợi hậu bối có việc gì?- Đúng vậy! Ta đang đợi Thạch Kiếm.- Lão công công muốn gì?- Lấy tim của ngươi đấy! Chàng biến sắc, lui ra sau ba bước lớn, bất giác sát khí đầy mặt. Song chưởng thủ sẵn nói:- E rằng không đơn giản như thế! Lão mặc xám y nằm trong đám tro, không động đậy đáp:- Lãn Tiên ta muốn làm điều gì, ai cũng không ngăn được ta! Chàng kinh ngạc nghĩ thầm: "Ồ! Thì ra lão là Lãn Tiên của Thiên Ngoại Tam Tiên, hèn gì lười biếng như thế, thật là danh bất hư truyền." Chàng cười ha hả rằng:- Thiên Ngoại Tam Tiên không làm gì được ta...Lãn Tiên cười to:- Hãy thử xem.Ngừng một lát sau tiếp:- Tiểu tử kia, hãy xuất chưởng đi! Chàng liền vận tám thành công lực xuất chưởng. Phút chốc chưởng phong đã cuộn thành một vòng tro đầy trời, một lúc sau đám tro tan đi, chàng giật mình. Lãn Tiên vẫn nằm trong đám tro như không có gì xảy ra, chỉ là thân mình bị tro vùi đi, còn khuôn mặt thì không sao cả.Lãn Tiên chậm rãi nói:- Tiểu tử kia! Công lực quả là thâm hậu đấy. Lão phu nội tạng đã bị thương rồi.Nói xong, dáng vẻ rất thê thảm, rơi hai hàng lệ già xuống.Câu nói của lão làm cho chàng kinh ngạc thất sắc. Chàng không tin bước lên phía trước hỏi:- Lão tiền bối đã không chịu nổi một chưởng của tại hạ, sao không chịu tránh ra?- Ta lười biếng động đậy.Chàng suýt chút bị lão chọc cười, thầm mắng lão: "Lười như quỷ." Bỗng chàng cảm thấy vị kỳ nhân phong trần này rất dễ mến, bèn rút một viên Hoàn Sanh Đan ra nói:- Lão tiền bối đừng đau lòng nữa. Hãy uống viên Hoàn Sinh Đan này có lẽ sẽ chữa khỏi.Lãn Tiên vừa nghe Hoàn Sanh Đan liền vùng dậy vui mừng nói:- Thật là Hoàn Sanh Đan sao?- Tại hạ làm gì phải nói dối chứ!- Ha! Ha! Ta không bị Đoạt Hồn Thiếu Nữ điều khiển rồi.Rồi lão quay lại nói với chàng:- Tiểu tử tốt kia. Ta không cần tim ngươi nữa.Chàng ngây người, lão nói thao thao bất tuyệt:- Ba tháng trước, ta bị thủ hạ của Võ Lâm Bạo Quân là Tứ Đại Vương Hầu Quyền Vương Chi Vương đả thương. Lúc sắp chết đến nơi thì may mắn gặp được Đoạt Hồn Thiếu Nữ tặng một viên Đoạt Hồn Đan có thể duy trì sự sống hơn nửa năm. Đoạt Hồn Thiếu Nữ ra một điều kiện mới bằng lòng chữa lành vết thương cho ta.Chàng xen vào:- Đoạt Hồn Thiếu Nữ muốn ngươi lấy tim của ta.- Đúng vậy.- Lấy tim của ta làm gì?- Điều này ta không rõ lắm! Chàng hỏi tiếp:- Như thế ngươi và Quyền Vương Chi Vương có thù hằn gì? Lãn Tiên trợn mắt nói:- Không có thù hằn gì cho lắm.Ngừng một lát lão hỏi:- Ngươi có biết hai mươi năm trước, trên giang hồ xuất hiện một vị Bồng Lai Cung Chủ Thạch Na Na không? Chàng trở nên lo lắng, vội gật đầu.Lãn Tiên lại nói:- Bồng Lai Cung Chủ kiều diễm đến mê người, nàng vừa ra giang hồ thì đã làm cho Trung Nguyên náo động bất an, rất nhiều người mong muốn được lọt vào mắt xanh của nàng.- Ai lọt vào mắt xanh của nàng?- Không có. Trên giang hồ, người gặp được nàng đều nảy sinh lòng tự ti, cảm thấy chán đời rồi tự vẫn mà chết.Đôi mắt chàng trợn tròn, gần như không tin có việc kỳ lạ này xảy ra, hỏi tiếp:- Võ công của Bồng Lai Cung Chủ thế nào?- Điều này thì không rõ, vì ai gặp nàng cũng cảm thấy tự ti, người gặp nàng thì nhiều nhưng đều không có ai cùng nàng thách đấu bao giờ.Thạch Kiếm ngây người.Lãn Tiên như chợt nhớ ra điều gì nói:- Nhưng mà nghe nói có hai người cùng nàng thách đấu.- Hai người nào?- Bạch Diện Lang Quân và Võ Lâm Bạo Quân.- Có thắng không?- Bạch Diện Lang Quân chính thức đấu với Bồng Lai Cung Chủ ba chưởng, hai người đều không bị thương nhưng nghe nói Bồng Lai Cung Chủ đánh nhẹ tay.- Làm sao biết được?- Tại vì Võ Lâm Bạo Quân âm thầm tập kích Bồng Lai Cung Chủ một chiêu nhưng lại tự mình bị trọng thương, nhưng võ công của Võ Lâm Bạo Quân hơn Bạch Diện Lang Quân nhiều.- Tại sao Bồng Lai Cung Chủ đối với Bạch Diện Lang Quân lại nhẹ tay đến thế?- Điều này ta không biết.Chàng suy nghĩ rồi hỏi:- Ngươi nhắc những điều này có liên quan gì đến mối thù của ngươi và Quyền Vương Chi Vương.- Đương nhiên là có liên quan.Nói xong, lão lấy từ trong mình ra một tấm da dê, mở ra xem, chỉ thấy trên ấy là một bức họa có sông có núi, uốn khúc lượn quanh như một tấm địa đồ, Lãn Tiên chỉ tấm địa đồ nói:- Bồng Lai Cung là một địa danh trong truyền thuyết đến nay vẫn chưa có ai biết được địa danh đích thực của nó, tấm địa đồ này chính là địa chỉ của Bồng Lai Cung. Quyền Vương Chi Vương chỉ muốn giành lấy tấm bản đồ này.Chàng hỏi:- Lão tiền bối, tại sao lại có được tấm bản đồ này?- Một năm trước, trong sơn cốc của Võ Công Sơn ta bỗng phát hiện một luồng bạch khí đang bay bềnh bồng trong không khí, nên hiếu kỳ đến trước xem. Thật ra mà nói, cả đời ta chưa phục một ai cả, vừa nhìn thấy cảnh này thì quả thật là vô cùng khâm phục và kinh ngạc. Thì ra trong sơn cốc đang ngồi một vị hoàng y thiếu nữ, đang vận khí, luồng bạch khí ấy chính là chân khí của cô nương ấy ngưng tụ lại...- Ồ! Loại hiện tượng này không phải là Thổ Khí Ngưng Kiếm mà võ gia thường nhắc đến hay sao?- Đúng vậy! Không ngờ vị thiếu nữ này, tuổi trẻ mà lại có nội công tinh sâu đến thế.Lãn Tiên thở dài một tiếng nói:- Lúc ấy, trong rừng rậm bỗng phóng ra một con sói to. Ta biết rõ nếu con sói này quấy nhiễu đến luồng khí của hoàng y thiếu nữ. Nàng tức sẽ chết hay bị trọng thương. Ta liền phát chưởng giết chết con sói kia. Một lúc sau, hoàng y thiếu nữ mới vận khí xong.- Võ công của hoàng y thiếu nữ ấy cao như thế nhất định là đệ tử số một của Bồng Lai Cung Chủ.- Lần này thì ngươi nói sai rồi. Hoàng y thiếu nữ ấy nói rằng nàng chỉ là một tỳ nữ của Bồng Lai Cung thôi.Chàng thất kinh nói:- Một tỳ nữ mà công lực đã cao đến thế, công lực của Bồng Lai Cung Chủ tất sẽ đến tuyệt đỉnh rồi!- Điều này chúng ta chỉ có thể đoán thôi.Lãn Tiên nhìn tấm địa đồ trong tay nói:- Hoàng y thiếu nữ ấy đã tặng tấm địa đồ này cho ta, còn mời ta ngao du Bồng Lai Cung.Bỗng Lãn Tiên nhìn thấy Hoàn Sanh Đan, trên tay chàng hỏi:- Tiểu tử ngươi thật lòng muốn tặng Hoàn Sanh Đan cho ta sao?- Còn giả nữa hay sao?- Tuy như thế ta mong ngươi cứu người thì cứu đến cùng, hãy dùng công lực của ngươi giúp ta vận hành dược lực, như thế lão phu sẽ tặng tấm địa đồ này cho ngươi.Chàng đang muốn tìm tung tích của Bồng Lai Cung Chủ Thạch Na Na. Nay Lãn Tiên lại muốn tặng bản địa đồ này cho chàng nên chàng đồng ý ngay. Nói:- Được thôi. Lão tiền bối hãy uống Hoàn Sanh Đan trước đi.Chàng đợi Lãn Tiên uống xong Hoàn Sanh Đan chàng cất tấm địa đồ rồi giúp Lãn Tiên vận hành dược lực.Chàng dùng hữu chưởng đè lên Thiên Đài Cự Huyệt của Lãn Tiên, một luồng nhiệt lưu xuyên suốt thân thể Lãn Tiên. Dược lực sắp tan hết.Bỗng hai luồng hàn tinh phóng nhanh đến, bay thẳng vào mặt của chàng.Trong lúc nguy cấp ấy nếu có gì sơ suất thì Lãn Tiên tất sẽ vong mạng, còn chàng cũng sẽ bị thương nặng.Lúc hai luồng tinh sắp đến nơi, chàng nhe răng thép của mình cắn lấy, tả chưởng giơ ra, chụp lấy hai luồng ám khí.Nhưng mà tả chưởng của chàng chợt mềm đi. Thân hình của Lãn Tiên rung động một cái, sắc mặt xám ngắt.Nhưng mà chàng đã được Quỷ Cốc Bát Tuyệt truyền thụ tám mươi năm chân khí nên nhanh chóng đã khôi phục lại bình thường.Lúc ấy bỗng một luồng kình phong bay thẳng đến trước ngực Lãn Tiên.Thạch Kiếm thấy vậy thất kinh chàng liền dùng chân khí của mình quán tụ lại ở hữu chưởng, Lãn Tiên tinh thần phấn chấn. Song chưởng phóng ra kháng cự. Phút chốc hai luồng chưởng phong như gió quét thẳng ra ngoài, một tiếng ầm vang trời nổ vang, làm cho mọi người kinh ngạc.Lúc này trong rừng sâu đi ra ba người.Lão mặc thanh y bên hữu xuất chưởng ám toán thần sắc tái hẳn đi, lão chịu không nổi luồng chưởng phong mạnh như sóng vỗ kia, lui ra sau ba bước, ngã xuống nhổ ra một ngụm máu tươi.Lúc này Lãn Tiên dược lực đã tan đứng dậy đưa mắt nhìn, cười nhạt nói:- Thì ra là Quyền Vương Chi Vương hôm nay lại ngã gục trên Quyền Chưởng.Lão mặt thanh y sắc mặt xanh xao, đứng dậy một cách khó nhọc.Chàng đưa mắt quét nhìn hai người còn lại, chỉ thấy gã đứng giữa là một người trẻ tuổi, mặc hoa phục, cử chỉ tỏ ra rất oai nghiêm. Người đứng bên cạnh thiếu niên mặc hoa phục là một vị tuổi trạc ngũ tuần. Có vẻ hào phóng, đầy mặt đều là râu ria.Chàng đang ngắm nghía, thì bỗng lay động một cái, trước mặt chàng có thêm một người quát rằng:- Ngươi có phải tên Thạch Kiếm không? Chàng cau đôi mày kiếm cũng quát:- Ngươi là ai?- Cả Tam Vương Tử ngươi còn không biết thì làm được gì nào? Lãn Tiên bước đến trước nói nhỏ với chàng:- Thiếu niên mặc hoa phục chính là đứa con thứ ba của Võ Lâm Bạo Quân.Chàng nghe thế mặt bừng bừng sát khí giơ chưởng ra, giận dữ quát:- Ngươi là con của Võ Lâm Bạo Quân thì Thạch Kiếm ta giết ngươi trước.Dứt lời thì chưởng tâm của chàng xuất ra mang theo luồng chưởng phong như đào sơn bạt hải.Thiếu niên hoa phục lui nhanh ra sau mấy bước nói:- Thạch Kiếm, không... ngươi là yêu quái, ngươi đã hại thân phụ ta đau khổ nửa đời người.- Im miệng! Giết ngươi trước rồi giết cha ngươi sau.- Tiểu yêu quái! Ta mổ tim ngươi trước.Lại là tim! Chàng lui ra sau một bước, ngây người một lúc rồi phóng nhanh chưởng lực ra.Thiếu niên hoa phục cười nhạt, tuy áo phất một cái phát ra một luồng chưởng lực mạnh mẽ.Phút chốc hai luồng chưởng lực gặp nhau, tạo thành một đám bụi trong không trung.Thiếu niên hoa phục cảm thấy đụng phải một luồng sóng mạnh, lui ra sau ba bước lớn.Lúc hắn đứng vững lại thì thấy Thạch Kiếm vẫn đứng im ở đó một cách hiên ngang, hắn đã được nương chiều, không xem ai là địch thủ của mình. Lần này bại dưới tay Thạch Kiếm hắn kinh ngạc biến sắc.Thiếu niên hoa phục giương đôi mày quát:- Tiểu yêu quái, không ngờ công lực của ngươi không tồi. Hãy xuất binh khí đi! Nói xong, hai bóng người lay động, rút binh khí ra.Đồng thời xoạt một tiếng, hai binh khí cùng được rút ra hai người nhìn nhau, sắc mặt thay đổi, hô lên một tiếng lui ra sau mấy bước.Thì ra binh khí của hai người đều là Ngũ Phong Luân.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận