Bargaining For King's Baby (Em Chỉ Cần Con Của Anh Thôi)


Hẹn ăn tối với Adam King – đặc biệt là buổi hẹn này – yêu cầu không ít hơn một chiếc váy mới.


Xoay trước gương, Gina ngắm nhìn với ánh mắt bình phẩm rất lâu, và quyết định rằng nàng trông khá ổn. Chiếc váy đen chỉ vừa chấm đầu gối còn cái áo cánh trắng phất phơ mỗi lần nàng quay gót. Vạt trên khoét đủ sâu cho phép một cái nhìn thoáng qua vào những gì ẩn hiện đằng sau lớp lụa, hai quai áo trên vai nàng vừa bó vừa mỏng manh.


Mái tóc nàng uốn thành lọn đổ dài xuống lưng, và đôi sandal cao gót tăng thêm cho nàng hơn bảy phân chiều cao nữa.


" Được rồi," nàng nói, mỉm cười với người phụ nữ trong gương. " Mình làm được. Mọi thứ sẽ rất tuyệt. Mình rất rất rất rất sẵn sàng."


Bóng nàng trong gương lại không thuyết phục lắm. Hơi lo lắng một chút, Gina đáp lại tiếng gõ cửa. " À. Mày đã sẵn sàng rồi."


Lắc lắc đầu, nàng chộp lấy cái túi xách màu đen và đi ra cửa ngôi nhà nhỏ. Nhưng khi mở cửa, nàng không thấy Adam mà là anh trai nàng, Tony đứng trước cổng.


Chống tay lên hông, anh lên tiếng, " Anh vừa nói chuyện với mẹ và nghĩ mình nên đến gặp em."


" Không có thời gian đâu," nàng đáp, nhìn qua anh về phía con đường xe chạy.


" Tại sao không?"


" Em có hẹn". Nàng vẫy tay với anh trong một cử chỉ xua đuổi. " Em. Hẹn hò. Cảm ơn anh đã ghé qua. Tạm biệt."


Anh hoàn toàn không đoái hoài đến hành động đó, hùng hổ đi ngang qua nàng xông vào nhà. Gina thở dài vì đám bụi mà đôi bốt của anh bỏ lại trên sàn rồi quay lại, "Anh đang làm gì ở đây?"


" Mẹ nói cho anh biết chuyện Ba làm."


" Tuyệt diệu." Mẹ có gọi cả Peter và Nicky không, để lôi kéo họ tham gia thúc đẩy cái lĩnh vực đáng thương bị phí phạm - ấy là cuộc sống tình ái của Gina? Nàng còn phải ra ngoài đăng quảng cáo trên tờ Birkfield nữa hả?


" Anh chỉ muốn nói, Ba làm quá rồi. Em không cần đến ông để tìm được đàn ông."


" Cảm ơn anh đã bỏ phiếu cho sự tự tin." Nàng nói và vẫy tay về phía cửa trước còn để ngỏ, cố gắng tống ông anh trai đi trước khi Adam xuất hiện.


" Vì nếu em muốn một gã, anh có thể tìm cho em."


" Không."



Tony nhún vai. " Anh chỉ nói thế thôi … Mike ở ngân hàng thì sao? Rất tốt. Công việc ổn định …"


" Anh không học được gì ở bố à?"


" Sai lầm của Ba là đã chọn Adam. Adam là vụ cá cược tồi," Tony nói. " Anh ta là người tốt, nhưng lại không có cảm xúc gì."


" Hả?" Gina lắc đầu. " Anh lại đọc tạp chí của Vickie đúng không?"


Anh nghiến răng và đôi mắt vàng của nhà Torino loé lên. " Phải bắt kịp thôi. Anh không muốn vợ mình nghĩ anh chỉ là thằng nông dân đần độn."


" Uh huh. Sao anh không về nhà mà nói thế với chị ấy?"


" Sao vội vậy?" Rồi anh ra vẻ lần đầu tiên chú ý đến nàng. Anh dành tặng nàng cái huýt sáo dài và chậm rãi. " WOW. Trông em … có phải em nói em có hẹn không?"


Bị xúc phạm, nàng lớn tiếng, " Sao anh có vẻ ngạc nhiên quá vậy?"


" Em chẳng bao giờ ra ngoài."


" Không phải." Ok, gần đúng. Nàng không phải cô nàng trinh nữ ế ẩm, nhưng chính xác nàng cũng không phải trung tâm tiệc tùng. Và tại sao nàng lại không có chị em gái thay vì ba ông anh tốt tính nhưng phiền hà?


" Hẹn với ai vậy?"


" Không phải việc của anh. Ôi, nhìn mấy giờ rồi."


" Sao em không muốn nói với anh anh ta là a- "


" Chào Tony."


Hai người đều quay về phía giọng nói trầm thấp đó. Adam đứng trước cửa, ánh áng của ngọn đèn trải dài chào đón anh. Anh mặc bộ vest cắt may rất khéo với cà vạt đỏ, và anh trông thoải mái trong bộ vest thanh lịch hệt như trong bộ đồ jeans và bốt. Khi anh nhìn từ nàng tới Tony rồi quay lại, đôi mắt tối màu sáng lên thích thú và cái mà Gina nghi là buồn cười.


Anh đã đứng đó bao lâu rồi?


" Adam," Tony gật đầu, đi đến chắn trước mặt em gái để nắm lấy bàn tay kia.


Adam bắt tay, rồi chuyển ánh mắt sang Gina. Sức mạnh từ cái nhìn của anh đủ khiến tâm trí nàng bừng sáng và trái tim bồn chồn trong lồng ngực.


" Em trông rất đáng yêu," anh nói.


" Cảm ơn anh. Um, Tony đang định đi."


" Không đâu."


" À, chúng tôi thì có," Adam đáp lại và đưa một tay cho Gina.


Cái nhìn trên mặt Tony cực kỳ khôi hài. Gina mỉm cười và bước ngang anh trai mình để đến với Adam ở cửa. Rồi nàng ném cho Tony cái nhìn qua vai. " Khoá cửa lúc anh đi nhé?"


Nhà hàng rất tuyệt vời. Ngự trên đỉnh vách đá nhìn thẳng ra biển, toàn bộ một bức tường của Serenity là thuỷ tinh, mang đến cảnh ánh trăng đẹp đến nghẹt thở, những con sóng vỗ lên dốc đá bên dưới. Những ngọn đèn được sắp đặt cẩn thận toả sáng yếu ớt bên trên nhà hàng, như thể mỗi bức tường và mỗi giá nến trên trần nhà được chọn để tô đậm thêm bóng đêm hơn là đẩy lùi nó.


Nhạc công gõ lên ly pha lê và tiếng thì thầm từ những cuộc tâm tình không lời được gia vị thêm bởi nhạc jazz êm dịu từ ba ban nhạc. Để hoàn thiện thêm không khí, mỗi chiếc bàn tròn trở nên kiêu kì bằng một cốc nến duy nhất và ảnh hưởng từ khoảng một tá ánh lửa bập bùng gần như là kì diệu.


Tất cả đều tạo nên một buổi tối hoàn hảo. Adam thực quan tâm, quyến rũ và không hề động chạm đến cái đề nghị mà cha nàng chĩa về phía anh. Trong khi đang tận hưởng, Gina phải đối mặt với nỗi lo lắng cuộn lên trong bụng kể từ khi cô phục vụ bàn đến chỗ họ lần đầu tiên. Bây giờ bữa tối đã xong và họ đang nhấm nháp cốc cà phê cuối cùng trước khi ra về, thời gian đã hết.


Hoặc là nàng phải tự đối mặt với Adam bằng thoả thuận của chính mình – hoặc là làm theo trực giác của mình và quên hết đi. Gina nhìn chăm chú ra bên ngoài bức tường thuỷ tinh bên cạnh bàn của họ, ngắm những con sóng không ngớt cuộn vào bờ, vỗ lên mặt đá, khiến bụi nước cuốn tung vào không trung.


" Em đang nghĩ gì vậy?"


" Sao cơ?" Nàng quay đầu và phát hiện Adam đang nhìn nàng với nụ cười chết người. " Em xin lỗi. Tâm trí lãng đãng một chút thôi."


" Chính xác là đi đâu vậy?"


Đến rồi, nàng nhủ thần, mấy ngón tay cuộn lại quanh cái tay cầm mỏng manh cảu ly cà phê trong tay. Nói ngay bây giờ hoặc vĩnh viễn ôm lấy sự bình yên của mày. Đúng là hài hước khi cái câu nói đó lại nhảy vào tâm trí mình.


" Adam," nàng nói trước khi kịp nói rõ với chính bản thân, " Em biết chuyện bố em nói với anh."


Nét mặt anh cứng lại. " Xin lỗi?"


Giờ đến lượt nàng tặng cho anh nụ cười mỉm. Lắc lắc đầu, nàng nói, " Quên đi. Papa thú nhận hết rồi."


Anh thay đổi tư thế trên ghế, hơi quắc mắt và nhấc cốc cà phê của mình lên. " Ông ấy cũng có đề cập chuyện anh đã từ chối không?"


" Có." Gina xoay ghế, quay lưng lại với cảnh bờ biển và vách đá để đối mặt với anh. " Và dù gì đi nữa cũng cảm ơn anh."


" Không có gì." Ngồi trở lại ghế, Adam nhìn nàng. Chờ đợi.


" Nhưng," nàng nói, " Em buộc phải băn khoăn về lý do anh mời em ăn tối. Ý em là, nếu anh không hứng thú mua một cô dâu, tại sao lại có lời mời này?"


Môi anh mím thành đường thẳng tắp. " Hai việc chẳng liên quan gì đến nhau cả."


"Em không biết," Gina nhẹ nhàng đáp lại, cọ cọ đầu ngón trỏ xung quanh mép ngoài cái cốc. " Thấy không, em đã có thời gian cân nhắc mọi chuyện …"


"Gina."


" Em nghĩ khi Papa lần đầu –" nàng dừng lại tìm kiếm từ ngữ phù hợp rồi tiếp tục "- cầu hôn, nếu anh bỏ qua trò chơi chữ này, cái thoả thuận nho nhỏ của ông, phản ứng đầu tiên của anh là từ chối. Dĩ nhiên rồi."


" Chính xác," Adam đồng ý.

" Chính xác," Adam đồng ý.


" Sau đó …" nàng mỉm cười khi anh khó chịu. " Anh bắt đầu suy nghĩ. Anh ra bên ngoài. Thấy Mẹ và em nói chuyện, rồi tự nhủ rằng có thể đây cũng phải một ý tưởng tệ."


Adam duỗi người trên ghế, sau đó dựa vào bàn, trực tiếp nhìn thẳng vào mắt nàng với ánh nhìn khô khan. " Anh không đưa em đến đây để cầu hôn."


Gina thực sự cười vào điều đó. " Ồ, anh đã không làm thế. Dù sao cũng không phải ngay lập tức. Anh đưa em đến đây hẹn hò." Nàng dừng lại và cười toe, nhìn ngắm xung quanh nhà hàng bằng sự tán thưởng. " Và đằng nào nó cũng dễ thương. Sau tối nay, sẽ còn những cuộc hẹn khác. Và sau vài tháng, anh sẽ cầu hôn."


Anh nhìn chằm chằm Gina trong một phút dài và im lặng, Gina biết mình đúng. Dù vì lý do gì, Adam cũng đã cân nhắc lại lời đề nghị của cha nàng. Rất tốt. Theo cách nào đó. Dĩ nhiên, nàng không thích cái ý nghĩ anh sẽ sẵn lòng cưới nàng vì chính sự mặc cả của mình. Thật ra nghĩ về điều đó quá lâu khiến tim nàng đau nhói. Sau tất cả, nàng đã yêu Adam King từ khi mới mười bốn tuổi. Nhưng ít nhất kế hoạch của nàng cũng có vẻ hợp lý hơn.


"Okay, đủ rồi." Anh giơ tay lên làm một cử chỉ thầm lặng với người phục vụ, yêu cầu hoá đơn. " Anh rất tiếc vì em cảm thấy như thế, nhưng vì em đã biết rồi thì chẳng việc gì phải tiếp tục nữa. Anh sẽ đưa em về nhà."


" Em chưa sẵn sàng đi đâu" nàng nói, dựa vào lưng ghế ngắm anh. " Em hiểu anh, Adam. Ngay bây giờ, anh đang hơi xấu hổ và hơi quá phản kháng đấy."


"Gina, anh rất tiếc là em đã hiểu lầm."


" Không hề," nàng nói. " Nói thật, em hoàn toàn hiểu."


" Hiểu cái gì?" Giọng điệu của anh thật nóng vội và thiếu kiên nhẫn.


" Xem này, em biết chuyện tập hợp trở lại khu đất của nhà King có ý nghĩa thế nào với anh," Gina nói và cảm giác hài lòng nhá khi mắt anh sáng lên với ý nghĩ đó. " Em biết anh sẽ làm mọi việc để khiến chuyện đó xảy ra."


" Cứ tin những gì em muốn," Adam nói, rồi dừng lại khi bồi bàn đưa hoá đơn đến, kẹp trong cái bìa bằng da đen bóng. Khi bồi bàn đi rồi, anh tiếp tục," Nhưng những gì anh sẵn sàng làm cũng có giới hạn. Anh không bước qua ranh giới đâu."


" Nếu thế thật thì thật đáng xấu hổ."


Anh chớp mắt nhìn nàng. " Anh cầu xin em giúp sao?"


" Adam, em biết anh muốn mảnh đất. Em cũng biết anh không muốn kết hôn. Và em biết anh cũng không muốn bị thao túng nhiều hơn em đâu."


Anh gật đầu. " Tiếp đi."


" nhìn này, em vừa dành chút thời gian suy ngẫm về việc này và khá chắc rằng em sẽ đưa ra được phương án tốt cho cả hai chúng ta."


Vẫn còn quắc mắt, anh khoanh tay trước ngực. " Nào, đến cái anh phải nghe rồi."


Nàng mỉm cười và nhận ra cái nút lo lắng đã làm phiền nàng suốt đêm đột nhiên biến mất. Bởi vì cuối cùng nàng cũng làm sáng tỏ tất cả sao? Vì nàng biết nàng đang làm đúng? Hay là vì chỗ rượu vang họ đã uống vào bữa tối?


Chẳng quan trọng, nàng nghĩ. Nàng đã lún quá sâu, không thể rút lui được nữa.


" À thì," nàng nói, để cho từ ngữ tuôn ra khỏi miệng, " vấn đề là, em sẵn lòng bàn về đề nghị mà cha em dành cho anh."


Adam choáng váng. Anh không thể tin nàng lại có thể nói đến chuyện này. Hơn nữa, chuyện nàng biết về lời đề nghị của Sal đã đủ tệ rồi. Sự thật rằng nàng đã suy đoán Adam có thể đã cân nhắc lại về thoả thuận thực sự khiến anh lo lắng. Nàng có thực sự hiểu anh như nàng ra vẻ không? Và vì cái lý do quỷ quái gì mà một phụ nữ như Gina lại sẵn lòng cân nhắc một vụ mặc cả xúc phạm đến thế?


Trong ánh nến, đôi mắt Gina như toả sáng với ánh vàng rực rỡ cổ điển. Làn da nàng mềm mại, mượt mà và rám nắng nhẹ. Anh khó lòng rời mắt khỏi nàng suốt đêm. Ánh mắt anh rớt xuống mái tóc đen dày xoã xuống lưng nàng thành từng lọn vô cùng mượt mà, như thể mời mọc bàn tay đàn ông chìm vào trong đó. Chiếc váy đen ôm sát những đường cong – mà nàng có rất nhiều – và đôi chân dài, rám nắng rất tuyệt với đôi sandal cao gót lẽ ra không thể dùng để đi được.


Suốt đêm, nàng giày vò anh, chỉ vì nàng là Gina. Làm sao mà trước đây anh lại không chú ý thấy nàng quyến rũ như thế nào? Chẳng lẽ anh lại mù quáng đến mức bỏ qua cô hàng xóm bé nhỏ chỉ vì từng quen nàng hồi còn thắt bím? Giờ nàng hoàn toàn trưởng thành và ngạc nhiên vừa đủ là, bình tĩnh đến đáng chết và chấp nhận vụ mặc cả của cha nàng.


Không biết làm sao mà điều đó khiến anh lo lắng hơn mọi thứ khác.


" Tại sao em muốn làm thế?" anh hỏi và nhìn thấy điều gì đó mơ hồ ánh lên trong mắt nàng.


" Em có lý do riêng," nàng đáp lại và mỉm cười.


Adam hít sâu. Nàng thật sự xinh đẹp – nhưng còn hơn thế nữa. Có điều gì đó dễ nhận ra. Điều gì đó làm phiền anh. Đâm vào anh. Vì điều gì khác mà anh lại cân nhắc lời cầu hôn của Sal nhiều hơn giây lát?


" Lý do gì thế?" Anh hỏi.


" Của em," nàng nói và không hé mở gì thêm.


Chuyện không tiến triển theo chiều hướng Adam mong đợi. Người nhà Torino có điều gì khiến anh mất thăng bằng nhỉ? Đầu tiên là cha nàng, giờ là nàng. Anh mới là người điều khiển tình huống. Đứng trên tất cả. Anh biết người khác đang nghĩ gì, bước tiếp theo sẽ là gì và biện pháp đáp trả đúng đắn, nhằm đảm bảo Adam đạt được chính xác cái anh đặt ra.

Chuyện không tiến triển theo chiều hướng Adam mong đợi. Người nhà Torino có điều gì khiến anh mất thăng bằng nhỉ? Đầu tiên là cha nàng, giờ là nàng. Anh mới là người điều khiển tình huống. Đứng trên tất cả. Anh biết người khác đang nghĩ gì, bước tiếp theo sẽ là gì và biện pháp đáp trả đúng đắn, nhằm đảm bảo Adam đạt được chính xác cái anh đặt ra.


Chịu đựng việc mũi dùi chĩa về phía mình không phải điều anh thích. Và nó còn khó chịu gấp nghìn lần khi có ai đó hiểu anh rõ như Gina. Lúc này, nàng đang nhìn anh với ánh sáng thấu hiểu và kiên nhẫn lấp lánh trong mắt, chọc anh tức điên vì nàng đang rất thoả mãn vì làm anh mất phương hướng.


Rõ ràng tiếp theo là thời điểm chiếm lại ưu thế. Thời điểm cho nàng biết anh sẽ không bị quay vòng vong và phải nghĩ rằng mình sẽ làm sai. Thời điểm để cho nàng biết cuộc hẹn đã kết thúc.


" Gina …" Anh gẩy cho cái kẹp giấy tính tiền mở ra, cho thẻ tín dụng trở vào rồi đóng tất cả lại và đẩy nó đến mép bàn. Người bồi bàn chạy đến một lúc sau và mang nó đi. " Anh không hiểu em đang muốn làm gì, nhưng anh sẽ không bị khống chế. Dù là bởi em … hay bố em."


Nàng cười lớn, chết tiệt, và anh vừa phát cáu vừa bị thu hút. " Anh không thấy gì vui cả."


" Dĩ nhiên không rồi," nàng vươn tay ngang qua bàn vỗ lên tay anh, như thể đang phải đối phó với một đứa bé dễ kích động. " Nhưng thôi nào, Adam. Chúng ta biết lề thói của nhau quá lâu rồi, anh không thể ném ra cái thái độ gắt gỏn ấy mà mong em hoặc là nói lời chào hoặc là chuồn mất được đâu!"


Anh nghiến răng hàm kèn kẹt và hít sâu. " Tốt thôi. Nói điều em muốn nói, rồi anh sẽ đưa em về nhà."


Nàng lắc đầu và lại mỉm cười.


" Quyến rũ tới phút cuối." Trước khi anh kịp nói gì, nàng lại lên tiếng, rất nhanh. " Okay. Vào điểm chính. Em sẽ kết hôn với anh, Adam, để anh có được mảnh đất. Nhưng em có một điều kiện."


" Anh không thể chờ được."


" Em muốn một đứa con."


Adam cảm giác sức mạnh của mấy từ đó va vào ngực mình và anh có thể thề là trái tim anh thực sự ngừng đập. Mắt nàng trong sáng và kiên định. Biểu tình bình thản. Bộ dáng thanh thản. Trong lúc đó, nội tâm anh chao đảo như thể không khí quanh họ đang bốc cháy. Mặt khác, tại sao lá phổi của anh lại bị thiêu đốt với mỗi hơi thở như thế này?


" Em không nghiêm túc."


" Hoàn toàn có." Nàng đảm bảo, khuôn mặt nàng mềm đi và môi khẽ nhếch lên. " Em hiểu những gì anh đã phải trải qua khi mất con trai và –"


Khi anh còn choáng váng, phục vụ bàn đã mang hoá đơn ra cho anh kí. Adam nhận lấy, liếc qua một chút, rút cây bút nặng nề ra và kí tên. Nhận lại thẻ tín dụng và hoá đơn, anh cho tất vào ví và chỉ khi xong xuôi, anh mới nhìn lên Gina lần nữa.


" Anh không nói chuyện về con trai anh. Không bao giờ nữa." Mất mát của anh chỉ có vậy. Nó là của anh. Anh đã sống sót. Để quá khứ lại đằng sau và đó là chỗ anh muốn giữ nó lại. Những ký ức, nỗi đau không liên quan gì đến cuộc đời hay thế giới của anh hôm nay.


" Tốt thôi."


" Và anh không muốn làm cha một lần nữa."


" Em không cần anh giúp nuôi dạy con em, Adam," nàng nói và giọng nàng đột nhiên lạnh lùng như chính anh vậy. " Tất cả những gì em cần ở anh chỉ là t*ng trùng thôi."


" Sao em hành động thế này?"


" Vì em muốn làm mẹ." Nàng dựa vào ghế, tỏ ra yêu thích tách cà phê và hạ tầm mắt xuống mặt bàn. " Con của các anh em rất xinh xắn và em yêu thương chúng hết lòng. Nhưng em không muốn dành cả phần đời còn lại làm một bà cô được yêu mến. Em muốn một đứa con của chính mình. Em cũng không muốn kết hôn hơn anh là mấy đâu- đừng lo. Nhưng em rất muốn một đứa bé. Theo quan điểm của em –" nàng ngước mắt nhìn anh "- vụ mặc cả này thoả mãn cả hai bên. Anh có mảnh đất. Em có đứa con em muốn."


Anh lắc đầu. Bản năng, anh nghĩ, khi nàng tiếp tục nói.


" Nghĩ kĩ đi trước khi từ chối em. Em sẽ cưới anh. Làm một người vợ theo mọi nghĩa. Ngay khi em có thai, anh sẽ có mảnh đất và chúng ta ly hôn. Em sẽ kí mọi thứ anh muốn, miễn cho anh mọi trách nhiệm với em và con." Ánh mắt nàng thực sự kiên định khi nhìn anh và thêm vào. " Đây là thoả thuận tốt, Adam. Cho cả hai chúng ta."


Nàng đã dồn anh vào chân tường. Anh không mong nàng biết về lời cầu hôn của cha nàng – và đưa ra một cái khác của chính nàng. Cái ý nghĩ trêu người rằng chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, anh có thể thu hồi toàn bộ trang trại của nhà King thành một mối và lại được an toàn thực là quyến rũ.


Anh phải trao cho Gina lòng tin. Nàng đã suy nghĩ kĩ và tự đưa ra thoả thuận của mình để đảm bảo thu hút được anh. Và sự thật rằng nàng cũng có được thứ gì đó từ thoả thuận này khiến anh cảm thấy ít giống một tên cường hào ác bá hơn.


Suy nghĩ đến việc làm cha một lần nữa không phải điều anh từng cân nhắc. Nỗi đau anh không muốn nhận ra gợn lên trong anh suốt một lúc lâu. Rồi nhạt dần, vì anh đã học cách tách mình ra khỏi những cảm xúc đau buồn trong nhiều năm trời.


Vả lại, đây cũng không phải cuộc hôn nhân thực sự. Không phải một gia đình thực sự. Điều này khác hoàn toàn và cách xa hẳn khỏi lề thói thông thường. Gina hiểu anh. Và nàng cũng không muốn một người chồng nhiều hơn anh muốn một người vợ là bao. Nàng muốn một đứa con, anh muốn mảnh đất. Cuộc mặc cả công bằng. Tất cả chỉ cần kết hôn với một người phụ nữ đáng thèm muốn trong vài tháng.


Có thể tệ đến đâu chứ?


" À, Adam," nàng nhẹ giọng, tiếng của nàng gần như chìm lỉm giữa những giai điệu lặng lẽ của điệu jazz bao trùm nhà hàng. " Anh nói sao nào?"


Anh đứng dậy và đưa tay giúp nàng đứng dậy. Khi nàng cũng đứng thẳng, anh bắt tay nàng và nói, " Gina, em đạt được vụ mặc cả của mình rồi."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận