Bảo Bối, Lão Ngưu Muốn Ăn Cỏ Non


“Trạch Á, cậu với cái chú đẹp trai kia đến cùng có quan hệ gì a, cậu xem kìa chú ấy lại đang đợi cậu kìa” Phú Đình Đình mắt sắc nhìn người đang dựa vào xe ở ven đường kia, chung quy cũng chỉ có chú đẹp trai đến tìm Từ Trạch Á


Là chú Lạc, “Không có quan hệ gì hết, chú ấy là bằng hữu của baba tớ” Từ Trạch Á vừa nói vừa nhìn qua


“Vậy cậu mau đi đi, ngày mai gặp” Phú Đình Đình hướng Từ Trạch Á phất phất tay liền rời đi.


“Tiểu Á —–” Thấy Từ Trạch Á đi tới, Lạc Tuấn Tiệp đứng thẳng người gọi Từ Trạch Á


“Chú Lạc” Nhẹ nhàng kêu một tiếng, Từ Trạch Á xem như là chào hỏi


“Chúng ta tiếp tục nói chuyện lần trước được không?



“Không cần đâu chú Lạc, chuyện về baba, baba đã nói cho con biết rồi


“Baba nói cho con? Con nói là Mộ Dung Lăng Phong nói cho con?


“Dạ, vậy cậu ta có nói chuyện cậu ta đã ly hôn với mẹ con cho con biết không?” Lạc Tuấn Tiệp biết cho dù Mộ Dung Lăng Phong nói cho Tiểu Á khẳng định cũng sẽ không nói nhiều lắm, cũng chỉ nói chút có lợi để lừa gạt Tiểu Á, bất quá hiện tại mấu chốt chính là để Tiểu Á biết chuyện mẹ Tiểu Á với Mộ Dung Lăng Phong đã ly hôn, như vậy Tiểu Á mới có thể tách khỏi bên người Mộ Dung Lăng Phong.


“Ly hôn? Chú Lạc chú nói cái gì? Baba làm sao có thể cùng mẹ ly hôn?” Từ Trạch Á không tin được lời Lạc Tuấn Tiệp nói, rõ ràng lần trước baba còn sang thăm mẹ, nếu mẹ không vội công tác, baba khẳng định còn luyến tiếc trở về, sao lại có thể ly hôn được?


“Chú nói chính là sự thật” Lạc Tuấn Tiệp nghiêm túc nói


Không có khả năng, baba cùng mẹ sẽ không ly hôn, baba lần trước còn nói đi thăm mẹ mà? Baba lần trước đi thăm mẹ? Chẳng lẽ chính là đi ly hôn với mẹ? Không có khả năng, cậu không tin, cậu không tin, “Cái kia chú Lạc vì sao chú lại biết?” Vì cái gì người bề bộn công việc như chú ấy thì làm sao có thể nghe từ trong miệng người khác nói được, chuyện này còn liên quan đến bản thân mình với baba, những chuyện này đều là ————



“Chú có một người bằng hữu ở bên Mĩ quen biết mẹ con, nghe mẹ con nói như vậy” Hắn cũng không thể nói là cho người điều tra đi, cho nên cũng chỉ có thể nói như vậy coi như hợp lí một chút.


Mẹ nói? Vì cái gì baba cũng không nói cho cậu, liền ngay cả mẹ cũng không nói cho cậu, vì cái gì tất cả chuyện này cậu lại là người biết cuối cùng, bọn họ rốt cuộc coi cậu là gì. “Cái kia chú Lạc, cảm ơn chú đã nói cho con biết chuyện này, con về trước, hẹn gặp lại” Từ Trạch Á thản nhiên nói, trên mặt cũng không có nhiều biểu tình lắm


“Tiểu Á, đây là địa chỉ của chú, nếu con nghĩ đến lời chú nói thì bất cứ lúc nào chú cũng hoan nghênh” Lạc Tuấn Tiệp nắm tay Từ Trạch Á gọi lại, cầm tờ giấy ghi nhớ đưa cho Từ Trạch Á, mặt trên có ghi địa chỉ nơi hắn ở.


“Cảm ơn chú Lạc” Từ Trạch Á cầm tờ giấy cất vào trong túi áo, rồi sau đó xoay người đi đến chỗ chờ xe, tuy rằng ở ngoài mặt cậu rất bình tĩnh, nhưng ở trong lòng cũng đã bắt đầu dấy lên, cậu muốn thật nhanh trở về gọi điện thoại cho mẹ hỏi xem có phải mẹ đã ly hôn với baba rồi hay không, hỏi một chút vì cái gì chuyện mẹ ly hôn lại không nói cho cậu biết.


Cậu vẫn cho rằng hiện tại thực hạnh phúc, một nhà ba người hạnh phúc, có baba rất thương cậu, đương nhiên là ngôi nhà đó không thuộc về cậu, hơn nữa cậu còn muốn đòi hỏi baba yêu cậu, mà hiện giờ bọn họ chỉ là hai người xa lạ mà thôi, sớm hay muộn gì cũng có một ngày baba sẽ với cậu “Tiểu Á, chúng ta đã không còn quan hệ gì nữa, tôi cũng không phải là baba của cậu, cho nên, mời cậu ———


BB, LNMACN 51+52


Tác giả: Họa Thi Ngữ


Biên tập: Hanbie Đăng bởi: admin


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận