Bảo Bối Đáng Yêu Của Tổng Giám Đốc Thần Bí


Hàn Phong nghi ngờ dùng ánh mắt giá lạnh nhìn mèo trắng khiến nó run sợ..


Bảo ngọc vui vẻ bế con mèo để sát mặt mình rồi quay sang hỏi Hàn phong:


-Anh xem con mèo nhìn dễ thương không nè??


Hàn phong cười nhéo mũi cô đáp:


Mèo nhỏ của anh mới là dễ thương nhất"!


Bảo Ngọc xấu hổ chu môi nhìn anh:


-Anh đúng là miệng lưỡi ngọt như ong đường chích chết người..


Hàn Phong cười ha hả tự tin nói:


-Cảm ơn Ngọc nhi"!em quá khen rồi"!..


Bảo Ngọc lườm anh không thèm nói nhiều với người đàn ông mặt dày này nữa..



cô cúi đầu tiếp tục vuốt ve mèo trắng thì nghe thấy tiếng bụng kêu báo hiệu cô chưa ăn sáng..


Ôm mèo con bỏ sang người anh cô nháy mắt nhìn anh:


-em đi kêu bác quản gia mang đồ ăn sáng ra đây tụi mình cùng ăn.."!


Rồi cô xoay người đi..Hàn Phong nhìn theo bóng cô đi thì có gì đó ngọ nguậy.


Cúi đầu thấy con mèo trong lòng anh..đôi mắt híp lại loé lên tia nguy hiểm..


Anh dơ cao con mèo lên phát hiện con mèo cứ cào cào vào lỗ tai phải của nó anh nghi hoặc vội bỏ nó xuống đùi vạch tai ra kiểm tra..


Hàn phong nhếch mép cười từ trong tai mèo lấy ra một con chíp bé xíu..nó là thiết bị nghe lén tiên tiến trên thế giới..


Anh hừ một tiếng miệng nhếch lên thành vòng trăng khuyết giọng nói lạnh băng vang trong gió:


-Trò trẻ con..thứ công nghệ này mà cũng đòi đánh lừa được tôi các người xem nhẹ tôi quá!"



Nói rồi anh dùng hai ngón tay bóp nhẹ con chip nát vụn tronh vài giây..


ánh mắt anh lộ vẻ khát máu như báo hiệu một trận sóng gió ập đến..


Cầm chiếc điện thoại rút từ trong túi quần anh bấm một giãy số .


Bên kia bắt máy chưa kịp trả lời đã nghe giọng nói lạnh lẽo như từ địa ngục truyền đến:


-Hãy xem lại camera gắn xung quanh ngoài biệt thự xem ai là người thả mèo vào trong khu vườn..


tìm được hãy điều tra tên đó tìm cho ra kẻ chủ mưu đứng phía sau.."!


Thêm người canh gác xunh quanh biệt thự nếu chuyện tương tự còn xảy ra lần nữa thì tự nhận hậu quả.."!


Bên đầu giây kia cất giọng nói có vẻ run rẩy:


-Thuộc hạ rõ"!thưa thiếu chủ..


(Edittor:anh thật men nha"!Lê thích kiểu nam vậy đó"!dùng hết sức để b.vệ ng.mình yêu..)


Gương mặt lạnh lùng không hề có biểu cảm đột nhiên biến mất mà thay vào đó là bộ mặt ôn nhu khi nghe Bảo Ngọc nói:


-Hàn phong"!bác quản gia dọn đồ ăn ra rồi mình mau dùng bữa sáng thôi chắc anh đói rồi phải không..??


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận