Bảo Bối Của Tổng Tài Ác Ma


Bà dẫn cô lên tới phòng anh rồi gõ cửa. Anh nằm trên giường hỏi "Ai vậy"


"Là mẹ nè con trai" bà nhẹ nhàng đáp


Anh bước xuống giường đi ra mở cửa. Vừa mở cửa ra anh nhìn thấy cô, anh cảm thấy rất vui nhưng cũng rất buồn "Sao em lại tới đây"


"Thôi hai con nói chuyện đi, mẹ đi xuống dưới nấu đồ ăn tối. Nguyệt Nhi tối nay con nhất định phải ở lại ăn tối với gia đình nha" bà nhìn cô rồi bước đi


"Vâng"


Anh nắm tay kéo cô vào trong phòng đóng cửa lại "Em tới đây làm gì. Chẳng phải em nói hôm nay em sẽ đi sao"


Cô ôm anh, ôm rất chặt. Đây là cảm giác cô cần nhất suốt 1 năm qua rồi "Em sẽ không đi đâu hết, em sẽ ở lại cạnh anh. Em xin lỗi Hạo Hạo, xin lỗi amh"


Anh gỡ tay cô ra "Nguyệt Nhi, chúng ta không thể nữa rồi em à. Chúng ta chấm dứt rồi"


"Xin anh, tha lỗi cho em" Nguyệt Nhi nước mắt đầm đìa nhìn anh


"Anh không thể, em về đi. Nếu không có nơi nào ở, thì ngôi nhà kia coi như là anh tặng cho em, cảm ơn vì thời gian qua đã ở cạnh anh, từ bây giờ Thiên Gia sẽ là của em " anh thầm lặng nói


"Hạo Hạo, em biết em sai rồi. Anh tha lỗi cho em đi, Em yêu anh mà Hạo Hạo" lần này cô thật sự hối hận lắm nha


Môi anh hơi nhếch lên "Anh không hề giận em, nên em không cần xin lỗi anh. Đáng lý ra anh mới là người phải xin lỗi em, vì đã bắt ép em sống cùng một thứ rác rưỡi bẩn thỉu như anh suốt thời gian qua"


"Không, anh không phải là rác. Anh là tình yêu của em, anh là chồng của Nguyệt Nhi. Anh là tất cả của Nguyệt Nhi mà, Hạo Hạo à, em yêu anh" cô phải làm gì để anh chịu tha thứ cho cô đây


"Anh không phải người em yêu, người em yêu là Gia Thành không phải anh" anh lạnh lùng gằng từng chữ một


"Không phải, không phải như vậy đâu. Hạo Hạo à, em chỉ yêu mỗi một mình anh thôi, em không yêu Gia Thành, em không có yêu anh ấy. Em luôn yêu anh" cô khóc lóc giải thích cho anh hiểu


"Em về đi, anh không muốn gặp em nữa. Đi đi, nhớ phải sống tốt" anh nhìn cô bằng ánh mắt u buồn đầy tâm sự


Còn cô chỉ vì câu nói *Anh không muốn gặp em nữa* chỉ vì câu nói đó thôi đã khiến tim cô như muốn nát ra thành từng mãnh. Hiện tại tim cô giống như bị hàng ngàn con dao đang đâm vào


Cô cay lệ bước đi, nếu anh đã không cần thì cô có làm cách nào đi nữa thì mọi chuyện vẫn sẽ như vậy thôi, anh sẽ không bao giờ tha thứ cho cô cả. Nếu anh đã đuổi thì cô sẽ đi. Cô đi ra ngoài cùng với những giọt nước mắt, và với con tin đau đớn đến tột cùng


Anh nhìn theo bóng lưng cô đi ra ngoài. Vĩnh biệt em tình yêu của anh


Cô bước xuống lầu như người mất hồn. Hồng Liên chạy tới kêu cô mấy tiếng nhưng cô vẫn không nghe thấy, bà lung lây người cô "Con sao vậy?"


Cô ôm lấy bà "Mẹ à, con phải làm sao đây, Hạo Hạo anh ấy đuổi con đi rồi. Anh ấy không cần con nữa huhu.... con phải làm sao để Hạo Hạo hết giận con đây hả mẹ hic....huhu"


Bà vỗ lưng cô "Ngoan nào con gái. Ngồi xuống, bình tĩnh lại đi rồi mẹ sẽ tìm cách giúp con có được không"


"Huhu.... nhưng mẹ ơi, Hạo Hạo anh ấy đuổi con đi rồi" cô ấm ức nói


Bà lau đi giọt nước mắt đang lăn dài trên mặt cô "Nó muốn đuổi con đi. Nhưng mẹ không cho thì sao nó dám đuổi con đi chứ, con gái ngoan, nín đi ngồi xuống mẹ sẽ giúp con giải quyết"


Bà đỡ cô ngồi xuống ghế. Bà nắm tay cô rồi nói "Con và Tiểu Hạo đã sảy ra chuyện gì, tại sao nó lại giận con vậy?"


Cô đầy hối lỗi nhìn bà "Mẹ à, là do con, tất cả đều do con hết huhu.............................................."


cô kể hết tất cả mọi chuyện cho bà nghe, và đương nhiên bà cũng đã hiểu chuyện gì sảy ra "Vậy là, đứa cháu duy nhất chưa ra đời của ta đã mất trong sự cố của ba mẹ nó sao" bà đau lòng hỏi


"Mẹ à là do con, nếu con không kích động thì sẽ không ảnh hưởng đến đứa bé. Đứa bé mất đi tất cả lỗi lầm đều do con mà ra,nhưng con lại đỗ lỗi hết cho Hạo Hạo. Con phải làm sao đây"


"Không sao đâu con, mẹ sẽ tìm cách giúp con. Hiện tại con cứ ở đây đi, không đi đâu hết. Ở đây để mẹ chăm sóc cho con, rồi chúng ta cùng nhau nghĩ ra cách giải quyết, sẵn tiện chúng ta sẽ bù đắp tình cảm mẹ con trước đây chưa từng có"


"Có được không mẹ"


"Được chứ con gái yêu của mẹ. Chỉ cần con ở đây thì tất cả mọi chuyện khó khăn của con mẹ đều sẽ giúp con giải quyết"


Cảm giác bây giờ của cô rất lạ, cảm giác này chưa từng có bao giờ. Đây là cảm giác của tình mẹ con sao, tuy bà ấy chỉ là mẹ chồng của cô nhưng lại coi cô như con gái ruột. Tạo cho cô một cảm giác thân thiết của người mẹ dành cho con gái mình chưa bao giờ có, cô yêu quý bà lắm, xem bà như mẹ ruột của chính mình


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận