Bảo Bối, Chạy Không Thoát Đâu!


“Em dậy rồi hả?” Diệp

Băng vừa mở mắt, ánh mắt còn đang rất mơ màng đã nghe thấy một gọng nam dịu

dàng vang lên bên tai. “Ngủ ngon không?”


Cô đảm bảo vị nguyên soái

“ cao quý” đang nằm gần cô đây không hề có dây thần kinh xấu hổ mà nếu có thì

chắc chắn nó không hoạt động. Đang yên đang lành cứ thích chui vào giường của

người khác nằm ngủ.


Mà anh cũng có cách biện

hộ, nói là cơ thể cô thoang thoảng mùi hương da thịt, quá quyến rũ, quá hiền

dịu, khiến anh không thể cưỡng lại được.


Quay đi quay lại một

vòng, người có lỗi cuối cùng vẫn là cô.


“Em muốn ngủ nữa không?”

Anh xoa đầu cô rồi nhanh chóng đặt cô ngồi trên đùi mình.


Lần này cô không biết

phải nói là mình tức vì thẹn hay thẹn vì tức đây.


“Sao thế?”


“Không! Không sao.”


“Bà xã.” Giọng anh rất

dịu dàng, vào tai Diệp Băng lại chẳng khác nào tiếng sấm nổ. “Em muốn hưởng

tuần trăng mật ở đâu?”


“Anh thích đi đâu cũng

“Anh thích đi đâu cũng

được.”


“Đừng ngại, tôi chỉ muốn

biết em thích gì thôi!”


“Tôi thích được bay.

Hơ..hơ, anh không hiểu được đâu. Cảm giác được tự do ở trên bầu trời thật

tuyệt.” Cô ngồi trong lòng anh, tay mân mê chiếc vòng cổ của mình. “Chỉ có bay

lên tôi mới cảm nhận được sự tự do thật sự. Không giống tự do gò bó tầm thường

của mặt đất, bầu trời mới là nơi tôi thỏa sức vùng vẫy. Người như anh đúng là

không thể hiểu.”


“Ai nói tôi không hiểu!?”

Hình Thiên bắt đầu kêu lên với giọng bất mãn. ‘Ngày bé tôi thường phải ở một

mình, hơ hơ, ngay chính trong căn phòng này đây, ông tôi nói sự giam hãm đó sẽ

khiến tôi trở nên mạnh mẽ. Hừ… thế là ông dán tôi vào cái chức vụ chết tiệt

này.”


“Cái gì mà chết tiệt chứ?

Bao nhiêu người mong ngồi vào đó còn không được.”


“Trong số đó có em không?”


“Có chứ!” Diệp Băng không

nhịn được kêu lên một tiếng phấn khích. “Nếu là Nguyên soái thì có thể thỏa sức

lái máy bay trong vũ trụ, không cần phải lo phạm vi quản lý của chiến hạm.”


Trong đầu mèo con thực sự

không có cái gì khác ngoài bay à? Không khí lãng mạng này thật là uổng phí.

không có cái gì khác ngoài bay à? Không khí lãng mạng này thật là uổng phí.


“Em được nghỉ 3 tháng hả?”


“Hạm trưởng nói là tặng

quà cho tôi!”


“Hơ..hơ, ông ta cũng biết

nịnh nọt thật đấy.” Hình thiên ngả người xuống giường êm ru. “Không còn ý kiến

gì nữa, phu nhân còn bận hơn cả tôi. Đành phải dùng cách này vậy!”


“Sao lại có cảm giác vụ

này anh ta nhúng tay vào ấy nhỉ?” Diệp Băng lẩm bẩm, nếu nhìn từ xa chắc mọi

người nghĩ cô là một bà già mắc chứng bệnh lải nhải mất.


“Wow, Mèo con, đầu em

tinh thật đấy!”


“Vậy à?”


‘Còn phải nói sao? Tôi

hành động gọn nhẹ như vậy mà em cũng phát hiện được!”


“Hơ hơ, anh cứ giữ cái

đầu anh cẩn thận cho tôi!”


"Tất nhiên rồi."


p/s: Bắt đầu từ tuần sau 5 bạn nào bl đầu tiên sẽ được đọc trước chap mới nhé!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận