Bàn Về Kết Cục Việc Cứu Lầm Nhân Vật Phản Diện


Edit: Ry

Việt Vô Hoan đã có một đống tiền sử tự sát không thành, trạng thái tâm lý của y đã hỏng bét, khi lên cơn sẽ không khống chế được hành động của mình, nên không thể hoàn toàn tin tưởng vào những lời hứa hẹn.

Hợp Hoan Ấn có thể ngăn ngừa việc tự sát, nhưng phải kích hoạt ngọc thần niệm mới có thể sử dụng, mà việc này sẽ càng khiến trạng thái tâm lý của Việt Vô Hoan chuyển biến xấu, y sẽ không bao giờ có thể tin vào việc trị liệu nữa, là phương pháp xấu nhất để phòng ngừa việc tự sát.

Tống Thanh Thời không chút do dự loại bỏ phương án dùng Hợp Hoan Ấn, các loại phương pháp khác có tác dụng tương tự thì đa số là dùng để tra tấn kẻ thù, cách đó cũng không khác Hợp Hoan Ấn cho lắm. Tống Thanh Thời còn suy xét đến các phương thức trị liệu tâm lý thống khổ khác, ví dụ như là thôi miên, hoặc là tiến vào biển ý thức của y xoá đi những kí ức ghê tởm đó. Nhưng thôi miên rất dễ tỉnh lại, mà tỉnh lại rồi thì nỗi đau sẽ càng thêm trầm trọng. Xoá đi ký ức sẽ làm linh thức bị thương, Việt Vô Hoàn từ năm tám tuổi đã bị Tạ Thiếu thu nhập, ký ức cần phải xoá có quá nhiều, nếu cứng rắn tẩy sạch, tỉ lệ y biến thành đứa ngốc là 90%...

Loại trừ hết các lựa chọn không thích hợp, đáp án chỉ còn lại tâm lý học hiện đại.

Môn Tống Thanh Thời không am hiểu nhất chính là môn tâm lý học, không phải là thành tích học tập không tốt, mà là tâm lý học chú trọng việc giao lưu với tinh thần của người bệnh cũng như phân tích nội tâm họ. Chính cái chứng sợ xã giao của cậu còn không trị được, mồm miệng vụng về còn không biết nhìn sắc mặt người ta, cho nên chỉ học được lý thuyết suông, sao có thể giải quyết được đề bài siêu khó như Việt Vô Hoan?

Học sinh giỏi Tống lại lần nữa nếm trải cảm giác sợ hãi không làm được bài, nằm mơ cũng mơ thấy mình trượt môn.

Cậu nhanh chóng cất đi mọi thứ đồ trong phòng ngủ mà Việt Vô Hoan có thể dùng để tự sát, hàng ngày đều phải dùng linh thức để rà tìm sự sống của Việt Vô Hoan rất nhiều lần, chỉ sợ sai sót một chút là người sẽ biến mất. Cho đến một ngày, cậu nhìn thấy Việt Vô Hoan ngây người nhìn cá chép trong ao, không biết y đang suy nghĩ cái gì, cậu bèn quyết định lấy ngựa chết làm ngựa sống, vịt chết cũng phải đặt lên mâm.

Thế là, bác sĩ tâm lý Tống không đáng tin buộc phải ra tay...

Tống Thanh Thời tỉ mỉ sửa sang lại phương án trị liệu, bỏ thêm rất nhiều dược vật giúp an thần tĩnh tâm vào trong thuốc của Việt Vô Hoan, mỗi khi trời tối còn dùng thêm An Hồn Hương để giúp y ngủ ngon hơn, tần suất y bị đánh thức bởi ác mộng được giảm thiểu rất nhiều. Sau đó, từ trong vài phương pháp trị liệu mà cậu biết, loại trừ những phương án không thích hợp hoặc không làm được, cuối cùng cậu quyết định dùng thử liệu pháp cảm xúc hợp lý.

Liệu pháp cảm xúc hợp lý là một liệu pháp được bác sĩ Albert Ellis đưa ra vào những năm năm mươi của thế kỉ 20, chú trọng gây ảnh hưởng đến ý chí cá nhân và lý trí. Trước khi bắt đầu trị liệu phải thành lập được mối quan hệ tốt đẹp với người bệnh, trợ giúp tạo dựng tự tin cho họ. Sau đó phủ nhận những suy nghĩ, nhận biết sai lầm trước kia của người bệnh, cuối cùng khuyến khích người bệnh có được những nhận biết đúng đắn về bản thân, giúp họ quay về với cuộc sống bình thường.

Lý thuyết có vẻ rất đơn giản, nhưng để làm được thì khó như lên trời.


Phương pháp Tống Thanh Thời am hiểu nhất để xả stress là học tập và làm bài, cậu vắt óc suy nghĩ rất lâu, cuối cùng tìm được linh cảm từ cái lần bị một bạn nữ bắt chuyện trong thư viện --- Cậu có thể chọn một cuốn sách rất khó, giả vờ đọc không hiểu, tìm Việt Vô Hoan để nhờ giải đáp, sau đó y sẽ nói là không biết, cậu có thể rất tự nhiên mời y đến thư viện tìm đáp án. Sau đó, trong quá trình tìm kiếm bắt đầu dẫn dắt y cảm nhận niềm vui của việc tiếp thu tri thức, xây dựng tự tin ở trong thánh đường trí tuệ, bơi lội trong bể học vô biên.

Đã từng có một cô bạn rất kiên trì không ngừng bắt chuyện với Tống Thanh Thời, mỗi ngày đều bị cậu khích lệ phải chăm chỉ học tập, cậu chỉ dạy cho cô bạn giở sách làm đề, sau đó thành tích của bạn ấy tăng vọt, cuối cùng còn thi đỗ làm nghiên cứu sinh của một trường đại học trọng điểm. Cô bạn cảm động phát khóc, nói là Tống Thanh Thời đã chữa khỏi bệnh mê trai của mình.

Mê trai cũng là một loại bệnh tâm lý à?

Tống Thanh Thời nghĩ lại ca bệnh vô tình điều trị tốt đến bất ngờ này, bỗng thấy tự tin hơn nhiều.

...

Nguyên thân cũng là mọt sách, trong thư viện của Dược Vương Cốc có đến mấy vạn quyển sách, đa số đều liên quan đến y dược, độc dược.

Tống Thanh Thời sợ bị phát hiện là mình cố ý làm khó người ta, không dám lấy mấy quyển chuyên ngành, cho nên chọn đi chọn lại hơn nửa ngày, cuối cùng tìm được trong đống sách đóng bụi ở góc phòng một quyển du ký tiên giới có tên là « Ngọc Đài Phù Sinh ký ».

Cuốn du ký này được viết bởi một Tiên Tôn thuộc Nho giáo, miêu tả tiên cảnh ở một nơi nào đó, từ ngữ trau chuốt hoa lệ, dùng rất nhiều điển tích khó hiểu. Xưa nay Tống Thanh Thời vốn giỏi lý dốt văn, khuyết thiếu tế bào lãng mạn trầm trọng, chưa từng nghiên cứu thi từ ca phú, càng không hiểu được văn chương điển cố của thế giới này. Cho nên, cậu đọc cuốn sách này mà như lọt vào trong sương mù, có cảm giác nó là một áng văn miêu tả hoa cỏ cây cối cảnh sắc rất có hương vị.

Lần tắm thuốc thứ năm của Việt Vô Hoan đã kết thúc, dược tính còn sót lại trong cơ thể đã biến mất, hiện giờ đang được điều dưỡng, đợi một thời gian nữa sẽ cho y dùng canh Lục Mạch Phục Sinh.

Sau khi y xác định Tống Thanh Thời không có hứng thú với thân thể mình, diễm lệ được thu hồi, tóc được buộc lên bằng ngọc quan màu xanh, ngay ngắn gọn gàng, một sợi cũng không rối, quần áo chỉ mặc áo bào xanh đơn giản nhất, cổ áo kéo cao che đi yết hầu, chút xíu cảnh xuân cũng không chịu để lộ, tựa như một người đi tu trong sạch tuân thủ quy củ nghiêm ngặt. Nửa câu cũng không nói nhiều, nửa bước đường cũng không đi sai, trong mắt không thấy được chút gợn sóng cảm xúc, mặt như phủ băng, xung quanh là khí tức tránh xa người ngàn dặm.

Mặc dù Tống Thanh Thời đã dùng lý do không quen để từ chối việc y xưng là "Nô", y vẫn cứ cúi đầu xuống, cung kính trả lời "Thưa vâng" "Dạ được", vân vân...


Tống Thanh Thời ôm sách, lặng lẽ trốn ở trong góc quan sát rất lâu, cậu sợ Việt Vô Hoan sẽ giả vờ phóng đãng, cũng sợ sự lạnh lùng chân thực của y, càng sợ việc mình mở miệng sẽ bị từ chối, mỗi lần đều phải lo xa làm chuẩn bị tâm lý đầy đủ mới dám tiến lên nói chuyện.

Việt Vô Hoan đang ngồi ngẩn người nơi hành lang hẻo lánh, cảm nhận được ánh mắt nhìn trộm, bèn ngẩng đầu lên.

Tống Thanh Thời nở nụ cười lúng túng, tay chân bước cùng lúc. Cậu hít một hơi thật sâu, tự thôi miên là mình đang ở trong hiệu sách tình cờ gặp đàn anh Việt Vô Hoan, sau đó lấy dũng khí, giở sách ra, đưa tới nói: "Ta xem không hiểu cuốn sách này, ngươi có thể giải thích một chút cho ta được không?"

Việt Vô Hoan như có điều suy nghĩ nhìn hành động của cậu, luôn có cảm giác mình càng ngày càng không nhìn thấu được người này.

Tống Thanh Thời miết ngón tay, mau chóng nói: "Đương nhiên, nếu như ngươi không hiểu, ta, chúng ta cùng..."

"Để ta xem xem." Việt Vô Hoan nhận lấy cuốn sách, nhìn qua mấy dòng, nét mặt trở nên sửng sốt, sau đó kì quái mà liếc nhìn Tống Thanh Thời, giải thích từng câu từng chữ cho cậu: "Ngọc Đài là chỉ tiên cảnh Ngọc Đài, theo truyền thuyết Tiên Đế Ngọc Đài là mỹ nhân đẹp nhất thế gian, thường hóa thân hạ phàm mời những tu sĩ tuấn tú cùng mình vui vầy cá nước. Cuốn sách này là do Hoằng Văn Tiên Tôn của Nho giáo viết, ngài tưởng tượng mình và Tiên Đế Ngọc Đài gặp nhau, một tình yêu tươi đẹp, mượn cảnh tả tình, mượn vật ví người, trong đó, ngọc mềm hoa y rơi là chỉ..."

Tống Thanh Thời càng nghe càng thấy ngu người. Đời này cậu chưa từng xem bất cứ loại sách báo không hài hòa nào, sao tiện tay lấy một quyển đã lật xe luôn rồi? Cậu lấy lại tinh thần, nghe thấy Việt Vô Hoan đã giải thích đến đoạn mây mưa đảo lộn, vội vàng cướp lại cuốn sách, giấu ở sau lưng, một mồi lửa đốt thành tro bụi, giũ vào trong gió, ra vẻ chưa có chuyện gì xảy ra.

Hai người im lặng nhìn nhau, trọn vẹn hai khắc* đồng hồ.

*khoảng nửa tiếng

Rõ ràng là làm trị liệu tâm lý, cậu lại đưa loại sách không hài hòa cho người bệnh vốn đã có bóng ma tâm lý về phương diện đó đọc, hoàn toàn là một đả kích nặng nề.

Tống Thanh Thời vừa hối hận vừa xấu hổ, mang tai nóng bừng, nói không ra lời, muốn khóc mà khóc không nổi...


Việt Vô Hoan phản ứng lại, quan sát nét mặt của cậu, nhận ra đó chỉ là hiểu lầm, bèn an ủi: "Phong cách viết của Hoằng Văn Tiên Tôn có hơi... Ừm, đa số tác phẩm của ngài ấy đều là du ký phong cảnh nước non, cuốn này chỉ là một ngoại lệ. Nếu như tôn chủ thích những loại sách như thế này, ngài có thể đọc thử 《 Hải châu lâu ký 》,《 Thiên sơn bí cảnh 》, hoặc là 《 Vô tẫn chi hải 》, sẽ tốt hơn nhiều..."

Tống Thanh Thời ấm ức gật đầu, tỏ ý đã nhớ.

Hai người tiếp tục im lặng nhìn nhau tiếp một khắc đồng hồ nữa, bầu không khí cực kì xấu hổ.

Tống Thanh Thời cảm thấy không thể cứ tiếp tục yên lặng như vậy, cậu muốn tìm được điểm sáng trong hiện trường lật xe, lúng túng khó xử mở lời: "《 Hải châu lâu ký 》nói về cái gì vậy? Ta chưa từng nghe qua, có vẻ rất thú vị, ngươi có thể kể cho ta nghe không?"

Việt Vô Hoan nín lặng, không biết nên miêu tả như thế nào, bèn kể lại toàn bộ nội dung cuốn sách cho cậu.

Mặc dù thơ ca văn vẻ của Tống Thanh Thời nát bấy, nhưng cậu cũng không ngu. Nghe xong cậu đã hiểu ra cái tên Hoằng Văn Tiên Tôn kia vốn chẳng phải nhà văn xuất chúng nào, chỉ là một tên thối nát, thích dùng các loại từ ngữ xinh đẹp và điển tích khó hiểu để đắp nặn thành tác phẩm, giả vờ thanh cao nhưng thật ra là loại sách báo rác rưởi nhạt nhẽo không có ý nghĩa gì.

Việt Vô Hoan cung kính hỏi: "Tôn chủ còn muốn nghe gì nữa không ạ?"

Tống Thanh Thời bỗng nhận ra có gì đó không đúng, cậu tự xưng là thông minh, chỉ cần đọc sách một lần là sẽ không quên được, nhưng cũng chỉ giới hạn trong áng văn thật sự hay, còn không thể nhớ quá dài, chưa kể phải nghiêm túc vừa đọc vừa ghi nhớ, nhưng ai lại tốn công học thuộc mấy thứ văn chương rác rưởi này? Hơn nữa còn nhớ không sót một chữ? Tất cả các loại điển cố tối nghĩa đều hiểu? Cậu bỗng nghĩ ra điều gì đó không dám tin, dè dặt hỏi Việt Vô Hoan: "Có phải ngươi từng đọc rất nhiều sách không? Đọc ở đâu vậy?"

"Khi còn nhỏ đã đi theo thái phó học vỡ lòng, lúc ở chỗ Tạ Khuyết cũng đọc một chút." Việt Vô Hoan cho là cậu đang tra hỏi về quá khứ của mình, không dám giấu diếm, thành thật trả lời: "Chủ yếu là đọc ở sơn trang Kim Phượng, ta... Mỗi lần ta phục vụ cho trang chủ, khiến ngài ấy hài lòng, ta luôn cầu xin ngài ấy cho ta đến thư viện đọc sách. Xin tôn chủ hãy yên tâm, Vô Hoan tự biết thân phận mình ti tiện, chỉ xứng đáng đọc những thứ vớ vẩn, không dám đụng vào công pháp tiên môn."

Thư viện của sơn trang Kim Phượng cực kì lớn, y vẫn luôn ôm một tia hi vọng, muốn tìm cách thoát thân từ trong sách, tiếc là quy củ sâm nghiêm, không phải đệ tử thì không được phép mượn đọc cách loại sách liên quan đến công pháp tiên môn, chỉ có thể đọc các loại sách giải trí thấp kém. Y đã từng dùng cơ thể hối lộ tên đệ tử trông coi thư viện, đổi lấy hai quyển tiên sách cấp thấp, tiếc rằng khi ấy tu vi đã bị hủy quá nửa, sự khống chế của Hợp Hoan Ấn đối với thần hồn quá mạnh mẽ, y nghiên cứu rất lâu nhưng cũng không có kết quả gì.

Nguyên thân đã từng đến thư viện của sơn trang Kim Phượng, quy mô lớn hơn Dược Vương Cốc rất nhiều, dù có là các loại sách thấp kém thì cũng phải có mấy vạn quyển.

Tống Thanh Thời sốt ruột truy hỏi: "Những cuốn sách kia ngươi cũng nhớ? Có thể đọc ra được không?"

Việt Vô Hoan ngập ngừng trả lời: "Ta chỉ nhớ những cuốn sách đã đọc thôi, khoảng hơn một vạn quyển, nếu tôn chủ muốn, ta có thể chép ra..."

Tống Thanh Thời hít vào một ngụm khí lạnh, cổ họng trở nên lạnh lẽo. Cậu hoàn toàn vứt mấy thứ trị liệu ra sau đầu, vội vã đi tìm giấy bút và thước gỗ, liên tục viết viết vẽ vẽ, chép ra những bộ đề thi thử trí thông minh cậu đã từng làm, sau đó đưa cho Việt Vô Hoan.


Lần đầu tiên Việt Vô Hoan thấy những thứ đề bài hình vẽ kì quái này, cực kì mù mờ, sau khi được Tống Thanh Thời chỉ dạy cho mấy bài, dần dần lên tay, làm bài đến nước chảy mây trôi, cây bút trong tay không ngừng uốn lượn, mau chóng nộp bài cho cậu.

Tống Thanh Thời tính điểm ra, suýt chút nữa nghẹt thở. Cậu may mắn được gia nhập vào câu lạc bộ những người IQ cao nhất thế giới, nhưng cũng chỉ là miễn cưỡng đạt tiêu chuẩn, cậu biết mình vẫn chưa được tính là thiên tài, nên luôn dựa vào sự chăm chỉ cần cù đọc sách để bù lại. Nhưng mà Việt Vô Hoan chỉ tiện tay làm đề thi của câu lạc bộ đã được 162 điểm, ngang hàng với các thiên tài trong lịch sử, bước vào hàng ngũ siêu trí tuệ, chưa kể còn phải tính đến quan niệm thế giới khác biệt, giáo dục khác nhau, y còn chưa rõ cách làm những đề bài có hình vẽ, nếu không thì còn có thể cao hơn nữa...

Cậu vốn chỉ cảm thấy thương tiếc và không đành lòng đối với những gì Việt Vô Hoan đã phải trải qua, nhưng lúc này, Tống Thanh Thời hoàn toàn bị chạm vào vảy ngược, cậu sụp đổ và phẫn nộ, đám súc sinh kia thế mà lại chà đạp thiên tài có thể bước chân vào điện thờ khoa học, thay đổi lịch sử đến mức này! Việc này có khác gì đưa Einstein cho dã nhân ăn thịt?

Là phung phí của trời! Là trâu gặm mẫu đơn! Dùng đàn làm củi, nấu chim hạc để ăn!

Tống Thanh Thời tức đến nỗi nước mắt cũng lăn xuống, cậu lại không nghĩ ra được từ gì để mắng chửi người, chỉ biết lặp đi lặp lại: "Quá đáng, thật quá đáng, hết sức quá đáng..."

Việt Vô Hoan ngỡ ngàng nhìn nước mắt nơi khóe mi cậu, chẳng biết vì sao lại chảy.

Tống Thanh Thời vội vàng lau đi những giọt nước mắt bẽ bàng, cực kì nghiêm túc nói cho y biết: "Vô Hoan, ngươi cực kì thông minh."

"Tôn chủ, cái đó rất vô nghĩa." Việt Vô Hoan chậm rãi nói, sau khi khôi phục sự bình tĩnh, ánh mắt y trở nên thấp hèn. Y buồn cười nghĩ, sẽ không ai để ý việc y có thông minh hay không, chúng sẽ chỉ quan tâm y biết những chiêu trò gì ở trên giường, sẽ không có ai để ý đến việc y có đọc sách hay không, chúng sẽ chỉ quan tâm y có thể khiến chúng vừa lòng hay không...

Khóe miệng y không khỏi vẽ nên một độ cong trào phúng, giấu trong nơi đáy mắt sâu thẳm là vô vàn ác ý, thông minh như vậy sẽ chỉ càng khiến y tỉnh táo hơn người khác, càng khiến y nhận thêm nhiều thống khổ: "Đây chính là tiên giới, là thế giới cá lớn nuốt cá bé."

___________________________

Định edit cả phần tâm sự của tác giả nữa nhưng nghĩ lại bộ này đang so deep rồi thôi để nó so deep đi moi nước mắt cho dễ =))))))

Thật sự thì edit bộ này khó hơn edit bộ Ánh trăng. Một là vì nó dài hơn là một chuyện, hai là đọc không vui bằng hmu hmu ai bảo tui đào truyện ngược chi, ba là nó dẫn chứng khá nhiều các kiến thức y khoa hiện đại từ bạn thụ. Nên chốt lại là mị bị lười =)) Toàn tập trung cho bộ kia thôi =))

Sẽ cố gắng ra 1-3 chương/tuần cho bộ này nha~


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận