Bạn Trai Kỳ Lạ Của Tôi
8.7/10
14592

Tác giả: Kim Tử Tựu Thị Sao Phiếu

Thể loại: Ngôn Tình, Linh Dị, Phương Tây

Nguồn: Gác Sách

Trạng thái: Đang ra

--Trích đoạn;
- Tôi ngồi trên ghế nghịch điện thoại. Khi trực chúng tôi được phép chơi điện thoại, nhưng không được để cho khách nhìn thấy. Nghe thấy tiếng bước chân đang tới gần thì phải vội đứng lên mỉm cười.

Không biết tại sao, tôi cầm điện thoại trong tay liền màng, hai mí mắt cứ chập vào nhau.

Tôi thấy xung quanh đen nhánh, bốn phía trống lốc, chỉ thấy đen ngòm, cái gì cũng không thấy.

Tôi một mình đứng trong bóng đêm, kinh hoảng mà nhìn bốn phía.

Đột nhiên, trước mặt xuất hiện một người nam nhân. Không biết vì cái gì, nơi này rõ ràng không có nguồn sáng, vậy mà tôi lại nhìn thấy hắn.

Hắn thật trắng, nhưng là dạng trắng mà tái nhợt như thể thiếu máu, đến cả môi cũng không có chút huyết sắc.

Nhưng mà, trên môi hắn lại dính máu đỏ tươi.

Đôi mắt hắn gắt gao nhìn tôi, tròng mắt rõ ràng là... Tứ Bạch Đản.

Tôi hoảng sợ lùi về phía sau, hắn lại tiến lên một bước, đưa tay nắm lấy vai tôi. Tôi lúc này mới ý thức được, trong nơi tăm tối này, tôi không có mặc quần áo. Thật xấu hổ, tôi đẩy hắn ra.

Nhưng hắn lại đột nhiên ôm lấy tôi. Trong chỗ tối tăm này, tôi cũng có thể cảm giác được hắn cũng không có mặc quần áo. Da thịt dán vào với nhau, thật lạnh lẽo. Toàn thân hắn lạnh như băng. Hơi thở hắn dồn dập và mỏng manh truyền tới bên tai. Rõ ràng không phải như hơi thở người bình thường.

Hắn thực suy yếu, hô hấp đều khó khăn. Bất quá đây không phải là trọng điểm, trọng điểm là tôi không có mặc quần áo mà lại bị một nam nhân xa lạ ôm lấy!

“Ơ…” Tôi mới vừa nói chuyện, hắn đã cắt ngang: “Đừng nhúc nhích!” Giọng nói của hắn cũng thực suy yếu. Thật giống như nếu tôi đẩy hắn ra, hắn sẽ ngã xuống.

sstruyen mời các bạn xem tiếp..

8.7/10
14592
Bạn Trai Kỳ Lạ Của Tôi

Tác giả : Kim Tử Tựu Thị Sao Phiếu

Thể loại: Ngôn Tình, Linh Dị, Phương Tây

Nguồn: Gác Sách

Trạng thái: Đang ra

--Trích đoạn;
- Tôi ngồi trên ghế nghịch điện thoại. Khi trực chúng tôi được phép chơi điện thoại, nhưng không được để cho khách nhìn thấy. Nghe thấy tiếng bước chân đang tới gần thì phải vội đứng lên mỉm cười.

Không biết tại sao, tôi cầm điện thoại trong tay liền... mơ màng, hai mí mắt cứ chập vào nhau.

Tôi thấy xung quanh đen nhánh, bốn phía trống lốc, chỉ thấy đen ngòm, cái gì cũng không thấy.

Tôi một mình đứng trong bóng đêm, kinh hoảng mà nhìn bốn phía.

Đột nhiên, trước mặt xuất hiện một người nam nhân. Không biết vì cái gì, nơi này rõ ràng không có nguồn sáng, vậy mà tôi lại nhìn thấy hắn.

Hắn thật trắng, nhưng là dạng trắng mà tái nhợt như thể thiếu máu, đến cả môi cũng không có chút huyết sắc.

Nhưng mà, trên môi hắn lại dính máu đỏ tươi.

Đôi mắt hắn gắt gao nhìn tôi, tròng mắt rõ ràng là... Tứ Bạch Đản.

Tôi hoảng sợ lùi về phía sau, hắn lại tiến lên một bước, đưa tay nắm lấy vai tôi. Tôi lúc này mới ý thức được, trong nơi tăm tối này, tôi không có mặc quần áo. Thật xấu hổ, tôi đẩy hắn ra.

Nhưng hắn lại đột nhiên ôm lấy tôi. Trong chỗ tối tăm này, tôi cũng có thể cảm giác được hắn cũng không có mặc quần áo. Da thịt dán vào với nhau, thật lạnh lẽo. Toàn thân hắn lạnh như băng. Hơi thở hắn dồn dập và mỏng manh truyền tới bên tai. Rõ ràng không phải như hơi thở người bình thường.

Hắn thực suy yếu, hô hấp đều khó khăn. Bất quá đây không phải là trọng điểm, trọng điểm là tôi không có mặc quần áo mà lại bị một nam nhân xa lạ ôm lấy!

“Ơ…” Tôi mới vừa nói chuyện, hắn đã cắt ngang: “Đừng nhúc nhích!” Giọng nói của hắn cũng thực suy yếu. Thật giống như nếu tôi đẩy hắn ra, hắn sẽ ngã xuống.

sstruyen mời các bạn xem tiếp..

Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...