Bán Kiếp Tiểu Tiên


Tề Hoan bị tiếng đánh nhau kịch liệt làm tỉnh giấc, khi mở to mắt rồi nàng mới phát hiện mình đang nằm một mình trên chuôi phi kiếm màu vàng của Mặc Dạ. Tiểu hồ ly đã sớm không thấy bóng dáng, đoán chừng là chạy theo Mặc Dạ. Về phần cái ‘gối’ kê dưới đầu, Tề Hoan đưa tay sờ sờ, lành lạnh nha, trơn bóng nha, xúc cảm không tệ, quay đầu nhìn lại, Tiểu Ngân đang thè cái lưỡi đỏ lòm trừng mắt nhìn nàng.

“Má ơi!” Tề Hoan sợ tới mức nhảy dựng lên, không biết Mặc Dạ nghĩ thế nào mà để cho “quan lớn” này làm gối đầu cho nàng, hắn cũng không sợ Tiểu Ngân nhất thời kích động có thể ngoạm nàng hai cái.

“Tới đây, trở về trên cổ tay ngủ đi.” Tuy vị “quan lớn” này rất có thực lực làm bảo tiêu, thế nhưng cùng nó sống chung một chỗ Tề Hoan luôn cảm thấy vô cùng áp lực, chỉ có thể khuyên nó trở về chỗ cũ.

Đáng tiếc người ta nhìn cũng không nhìn nàng một cái, thân thể uốn éo đã trườn xuống phi kiếm. Tề Hoan hai tay nắm chặt mép kiếm, cúi đầu nhìn xuống dưới, có lẽ Mặc Dạ biết nàng sợ độ cao, nên phi kiếm dừng ở không trung cách mặt đất 2m, Tề Hoan một tay vỗ vỗ ngực một tay chống thân kiếm, nhanh nhẹn nhảy xuống mặt đất.

Men theo tiếng đánh nhau đi về phía trước, Tiểu Ngân chầm chậm theo sát sau lưng nàng, đột nhiên trong rừng có một con thỏ chạy ra, trông thấy con thỏ non nớt mập ú kia, Tề Hoan đột nhiên thấy đói bụng, vì thế nàng quay đầu cười híp mắt nhìn Tiểu Ngân, “Ngoan, đi bắt con thỏ kia đi.” Mặc dù vị “quan lớn” này hầu hạ không được tốt, nhưng nó thật sự dùng vô cùng tốt, so với tiểu hồ ly chỉ biết ăn lười làm việc thì mạnh hơn nhiều.

Quay đầu, vẫy đuôi, bất vi sở động. (không có hành động gì)

“Nếu không đi, cơm tối hôm nay sẽ không có.” Tề Hoan mặt sa sầm, nuốt nước mắt vào trong lòng, tình trạng chán nản đến mức nàng đi uy hiếp sủng vật rồi.

“Hừ.”

Không biết một tiếng kia như thế nào vọng lại, nhưng dù sao Tề Hoan cũng cảm thấy mình bị khinh bỉ, không có biện pháp, đánh không lại người ta, còn có việc cầu người, nàng chỉ có thể nhỏ giọng, “Nếu ngươi bắt được con thỏ, tối nay sẽ cho ngươi thêm một củ cải trắng.”

Gật gật đầu, cái đuôi nhỏ màu bạc xoay thành một vòng tròn nhỏ, duỗi ra trước mặt Tề Hoan, Tề Hoan rất biết giữ lời mà đem một củ cải trắng thả ra. Sau khi từng miếng từng miếng ăn hết củ cải trắng, con thỏ kia đã không biết chạy đi đâu, Tiểu Ngân cảm thấy mỹ mãn liếm liếm miệng, rồi uốn éo cái đuôi chuyển động đi vào trong rừng.

Sau vài phút, Tiểu Ngân từ trong rừng đi ra, trên lưng mang theo bảy tám con thỏ, quên mất con thỏ Tề Hoan muốn trông thế nào rồi, nó đành phải bắt tất cả lũ thỏ nó nhìn thấy.

“Ngoan, một lát nữa ăn thịt nướng.” Thu thập đủ nguyên liệu cho bữa tối, Tề Hoan lúc này mới tiếp tục đi về phía nơi đánh nhau, nàng cũng không lo lắng cho an nguy của Mặc Dạ, chỉ là rất hiếu kỳ người nào dám chặn đường đi của hắn.

Đi về phía trước khoảng một trăm bước, vượt qua một đoạn rừng, Tề Hoan phát hiện có mấy người quen đứng ở phía trước, “Đông Nguyên, Tiêu Tiêu, sao hai người lại ở chỗ này?”

Sáu bảy người phái Thục Sơn bao vây chung quanh, đem Mặc Dạ làm trung tâm, Mặc Dạ không mang theo mặt nạ, nhưng khuôn mặt kia đã khôi phục lại bộ dạng khi ở Thiên Kiếm Môn trước kia.

Sáu bảy người phái Thục Sơn bao vây chung quanh, đem Mặc Dạ làm trung tâm, Mặc Dạ không mang theo mặt nạ, nhưng khuôn mặt kia đã khôi phục lại bộ dạng khi ở Thiên Kiếm Môn trước kia.

“Tề Hoan tỷ tỷ, tỷ bị hắn lừa rồi, hắn chính là phản đồ của Thiên Kiếm Môn, là nội ứng Ma Đạo phái tới đó.” Tiêu Tiêu sau khi trông thấy Tề Hoan vội vàng kéo nàng sang một bên, chỉ vào Mặc Dạ lớn tiếng nói.

“Hả…Thật không?” Tề Hoan đứng bên cạnh Đông Nguyên và Tiêu Tiêu, ánh mắt nhìn về phía Mặc Dạ mang theo nghi vấn.

Mặc Dạ liếc nhìn Tề Hoan một cái, khóe miệng nhếch lên. Nhìn vẻ mặt là biết, người ta đã tính toán kỹ càng, căn bản không cần nàng đến hỗ trợ. Tề Hoan cũng vui vẻ ở bên cạnh xem náo nhiệt.

“Tiêu Tiêu, làm sao muội biết hắn là phản đồ vậy?” Những ngày này Tề Hoan đã quên hỏi Mặc Dạ xử lý cái vấn đề thân phận kia ra sao, trước mắt xem ra là xử lý không thỏa đáng, xảy ra chút vấn đề, nếu không sao có thể dẫn tới nhiều người phái Thục Sơn như vậy, tuy mấy người này tu vi cũng chỉ xoay quanh kỳ Nguyên Anh, nhưng cũng coi như cao thủ rồi.

Dù sao ai cũng không nghĩ tới, nội ứng Ma đạo phái tới Thiên Kiếm Môn lại có tu vi Hóa Thần kỳ, hơn nữa còn là thiếu chủ Thiên Ma Môn. Ngoại trừ vị Mặc Dạ thần kinh không giống người bình thường này, thì làm gì có môn phái nào để lão đại đi nằm vùng chứ.

“Tối hôm qua sau khi bọn muội rời khỏi Âm Sơn, hắn theo đuôi ở phía sau, đánh Tam sư huynh trọng thương, còn cướp đi chí bảo gia truyền Lưỡng Nghi Phân Bích Kính từ trên tay Tam sư huynh. Muội tận mắt thấy hắn động thủ, tuyệt đối không sai đâu.” Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiêu Tiêu tràn đầy phẫn hận.

“Tối hôm qua là lúc nào vậy?” Tề Hoan có chút buồn bực, Lưỡng Nghi Phân Bích Kính kia nàng cũng đã nghe qua, chẳng qua lúc trước Hư Linh Tử có nói, vật này có một nhược điểm chí mạng, đó là tà khí không thể xâm nhập, nếu không pháp định lập tức cũng sẽ bị ăn mòn.

Mặc Dạ đoạt vật kia làm gì, hắn lại không thể dùng, huống hồ trên núi hắn còn nhiều bảo bối, rất nhiều, còn cần chém giết người khác sao?

“Tối hôm qua giờ Tý, sau khi hắn đoạt được đồ liền phi về hướng bên này, chúng ta đuổi suốt một đêm rốt cuộc mới đuổi kịp hắn ở nơi này.” Đông Nguyên thay Tiêu Tiêu trả lời câu hỏi của Tề Hoan.

Câu trả lời của hắn lại càng khiến Tề Hoan ngạc nhiên hơn, lúc đó nàng hẳn vẫn đang cùng Mặc Dạ ở trên phi kiếm, nếu Mặc Dạ giết người đoạt bảo, thì nàng cũng phải có cảm giác mới đúng!

“Tại sao muội lại ở đây?” Đông Nguyên đột nhiên quay đầu hỏi Tề Hoan.

“À, sư huynh của ta trúng thi độc, sư phụ bảo ta đến nơi này tìm tung tích Quỷ bà bà kia, khi ta đến đây nghe thấy tiếng đánh nhau nên mới tới.” Tề Hoan chớp mắt mấy cái, nói dối mặt không đỏ.

“À, sư huynh của ta trúng thi độc, sư phụ bảo ta đến nơi này tìm tung tích Quỷ bà bà kia, khi ta đến đây nghe thấy tiếng đánh nhau nên mới tới.” Tề Hoan chớp mắt mấy cái, nói dối mặt không đỏ.

“Tiểu sư đệ, tới bày trận, cùng chúng ta đối phó hắn.” Mấy người kia thấy mất nhiều sức lực cũng không đối phó được Mặc Dạ, nam tử trung niên cầm đầu quay lại hô gọi Đông Nguyên.

“Vâng, sư huynh.” Đông Nguyên vội vàng phi thân tiến lên.

“Tiêu Tiêu, Đông Nguyên không phải Đại sư huynh của Thục Sơn các muội sao, lúc nào bên trên lại xuất hiện thêm nhiều sư huynh như vậy?” Hơn nữa những sư huynh này thoạt nhìn ít nhất cũng vài trăm tuổi. Câu sau cùng, Tề Hoan nuốt vào trong bụng không nói ra.

“Khoảng thời gian trước sư huynh đột phá Kết Đan kỳ, đã tiến vào Nguyên Anh, hiện tại huynh ấy đã là trưởng lão ngoại môn của Thục Sơn bọn muội rồi.” Tiêu Tiêu cười tủm tỉm giải thích cho Tề Hoan, khác với phái Thanh Vân, địa vị đệ tử phái Thục Sơn tăng theo tu vi, Đông Nguyên hiện tại có thể xem như đã ngang hàng với sư phụ hắn rồi, lấy tuổi tác hiện tại của hắn, cũng coi như một đời kiêu ngạo.

Về phần phái Thanh Vân, cho dù tu vi Tề Hoan đến Đại Thừa kỳ, nàng cũng chỉ có thể ngoan ngoan ở vị trí đồ đệ của Hư Không Tử.

Trong cuộc tám người kết thành đại trận, Mặc Dạ bị nhốt ở bên trong, hay cho vị Đại sư huynh mới gọi Đông Nguyên còn ra vẻ chính nhân quân tử khuyên bảo Mặc Dạ, “Nếu như ngươi đem Lưỡng Nghi Phân Bích Kính trả lại, rồi nói ra mục đích ngươi đến Thiên Kiếm Môn, ta có thể giữ toàn thây cho ngươi.”

Chính đạo nhân từ cỡ nào a! Tề Hoan khoanh tay trước ngực đứng một bên, cười lạnh, đây là nguyên nhân nàng chán ghét danh môn chính phái, tự cho là trật tự thiên hạ này đều do mình khống chế, có thể tùy tiện khống chế sinh tử của người khác, giữ toàn thây, hắn dựa vào cái gì!

“Nếu đây là di ngôn của ngươi, ta sẽ thỏa mãn ngươi.” Mặc Dạ cũng không phản ứng lớn như Tề Hoan, hắn chỉ nhíu mày, hai tay lật úp xuống, vùng đất chung quanh bắt đầu rung động mãnh liệt, Đông Nguyên cùng bảy tên Thục Sơn kia lập tức bị khe hở sâu không thấy đáy dưới chân nuốt chửng.

Sau đó Mặc Dạ quay mắt nhìn Tiêu Tiêu, trong đôi mắt rực máu phát ra một luồng ánh sáng đỏ, Tiêu Tiêu không tiếng động ngã trên mặt đất, không rõ sống chết.

“Ngươi…đều giết hết bọn họ rồi?” Mặc dù cực kỳ bất mãn với lời nói chính phái của bọn họ, nhưng thấy Mặc Dạ ra tay giết chết tất cả mọi người, mặt Tề Hoan có chút trắng bệch, ngay cả giọng nói cũng không khống chế mà run rẩy.

“Nàng ta cùng Đông Nguyên kia không chết.” Khe rãnh sâu mà mấy người kia trông thấy chẳng qua chỉ là ảo giác xuất hiện sau khi trận pháp bị phá mà thôi. Ngoại trừ Đông Nguyên ra, những người khác ngay cả thi thể cũng không thấy.

Tề Hoan biết rõ Mặc Dạ làm như vậy là bởi vì mình, nếu như không phải Mặc Dạ không biết làm sao định trụ nàng, thì thiếu chút nữa nàng đã xông lên thay Tiêu Tiêu cản một trận kia.

“Đi thôi.” Mặc Dạ vươn tay về phía Tề Hoan, Tề Hoan do dự một chút, vẫn đưa tay còn đang run đặt vào trong lòng bàn tay của hắn. Sau khi hai người rời khỏi, tấm gương nhỏ nhắn tinh xảo trong ngực Tiêu Tiêu phát ra một đạo hào quang màu xanh nhạt, đem Tiêu Tiêu cùng Đông Nguyên bao bọc ở bên trong, thân ảnh hai người lập tức biến mất ngay tại chỗ.

“Đi thôi.” Mặc Dạ vươn tay về phía Tề Hoan, Tề Hoan do dự một chút, vẫn đưa tay còn đang run đặt vào trong lòng bàn tay của hắn. Sau khi hai người rời khỏi, tấm gương nhỏ nhắn tinh xảo trong ngực Tiêu Tiêu phát ra một đạo hào quang màu xanh nhạt, đem Tiêu Tiêu cùng Đông Nguyên bao bọc ở bên trong, thân ảnh hai người lập tức biến mất ngay tại chỗ.

“Sư đệ, nha đầu Tiêu Tiêu kia thế nào?” Trong đại điện Thục Sơn, Nguyên Sơ vẻ mặt lo lắng hỏi Nguyên Huệ.

“Đông Nguyên cùng Tiêu Tiêu đều không sao, về phần những người khác…” Nguyên Huệ ảm đạm lắc đầu.

“Thanh Tiêu chưởng môn nói Tề Hoan kia có quan hệ với Ma Đạo là thật sao?” Nguyên Sơ sắc mặt hơi khó coi, trầm giọng hói.

“Không sai, trên Lưỡng Nghi Phân Bích Kính có ghi lại chứng minh quan hệ của bọn họ thật sự không hề nông, chỉ đáng tiếc, chúng ta không chứng kiến hắn sử dụng Phách Thiên Kiếm.”

“Không sao, đã biết Tề Hoan có quan hệ với hắn, sẽ không sợ không tìm thấy nơi để Phách Thiên Kiếm.” Nguyên Sơ híp nửa con mắt, ngón tay thỉnh thoảng gõ trên bàn trà.

“Không nghĩ tới đệ tử phái Thanh Vân vậy mà lại có liên quan đến Ma Đạo, ai!” Nguyên Huệ có chút thở dài, không biết là thở dài vì ai.

“Hừ, mấy đệ tử lót họ Hoa của phái Thanh Vân kia, có mấy người có gia thế sạch sẽ chứ, lần này Hư Không Tử vốn chính là muốn cướp kiếm đấy, về phần tại sao nửa đường rời khỏi, còn không phải là do nhận được tin tức sao, thật sự là sỉ nhục của tu sĩ chính đạo ta mà.” Ngồi ở chỗ kế trong đại điện, một lão đạo mặc đạo bào Côn Luân vội vàng xen vào một câu. Nguyên Huệ nghe xong hắn nói cũng trầm mặc, Nguyên Sơ thì không có bất kỳ phản ứng nào.

“Nguyên Sơ chưởng môn, ý của Thanh Tiêu chưởng môn là hai phái chúng ta có nên phái người tới núi Thanh Vân hỏi một chút chuyện liên quan đến Phách Thiên Kiếm hay không.” Lão đạo Côn Luân kia nói tiếp, trong mắt có chút gấp bách.

“Đạo hữu Thanh Ngô định tới phái Thanh Vân hỏi ai đây, hỏi Hư Không Tử sao?” Nguyên Sơ cười lạnh một tiếng, không nói thêm gì nữa. Cho dù Hư Không Tử cùng Ma Đạo có liên quan, bọn họ là cái bối phận gì? Ai dám ở trên núi Thanh Vân chất vấn Hư Không Tử, ai biết liệu Hư Không Tử có thể phát bực thuận tay giết chết bọn họ hay không.

Hơn nữa Nguyên Sơ cũng không phải kẻ đần, mới không để phái Côn Luân chịu tiếng xấu thay cho người khác. Bọn họ trông thấy chẳng qua chỉ là Tề Hoan có quan hệ cùng Ma Đạo mà thôi, thực sự không phải như Thanh Ngô nói toàn bộ phái Thanh Vân đều không sạch sẽ, lời này, coi như cho Nguyên Sơ mấy lá gan, hắn cũng không dám ở bên ngoài nói ra đâu!



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận