Bán Kiếp Tiểu Tiên


Ngươi không phải cũng tới sao?” Sau khi chui ra khỏi Ti Không Lăng, Tề Hoan rất tự giác ôm lấy cổ Mặc Dạ, tiểu hồ ly trong ngực nàng cũng thò đầu ra, nghiêng đầu đánh giá Mặc Dạ một phen, sau đó ‘quen tay hay việc’ leo lên vai Mặc Dạ ngồi xuống.

“Nhanh, đi mau đi mau, nàng sắp đuổi đến nơi rồi.” Tề Hoan đột nhiên nghe thấy sau lưng ồn ào, nhìn lại phát hiện Liễu Mạch Y đã đuổi tới, thấy vẻ mặt nàng dữ tợn, dù đứng thật xa Tề Hoan cũng có thể cảm giác được toàn thân nàng ta sôi trào sát khí.

“Chậc, lá gan ngươi vẫn nhỏ như vậy à.” Trong lời Mặc Dạ còn mang theo ý cười, ôm ngang Tề Hoan, tiểu hồ ly ngồi trên bả vai hắn. Thoáng nhìn, hắn giống như người bình thường không có bất kỳ uy hiếp gì, chỉ có đôi mắt màu đen khiếp người kia lại khiến cho Liễu Mạch Y chần chờ dừng bước.

Chờ đến khi thân ảnh hai người dần dần biến mất, có một lão đầu ăn mặc rách rưới ngồi ở cửa ra vào của hắc điếm cúi người dập đầu tẩu mấy cái trên mặt đất, giọng nói thấp khàn giống như đang lầm bầm lầu bầu, “Nữ oa của phái Thanh Vân kia lại cùng với tiểu ma đầu của Thiên Ma Môn à, ha ha, xem ra sẽ rất vui vẻ đây.”

“Đại chưởng quỹ, có, có cái gì không ổn sao?” Sau khi người xem náo nhiệt đã tản đi hết, chưởng quầy bụng to một thân hoa phục vốn ngồi trong hành lang hắc điếm chạy chậm ra, hắn thành thật đứng ở phía sau lão đầu, vẻ mặt cung kính.

“Hai đệ tử Ảm Nguyệt Quan…rút hết tiền đặt cược cho bọn họ ra…” Lão đầu duỗi ngón tay trông như cành khô ra, tìm hai dấu gạch chéo ở trên mặt đất.

“Thế nhưng mà , Liễu Mạch Viên là người dự thi có khả năng đoạt giải nhất trong nhóm người dự thi này đấy….” Giọng chưởng quầy béo có chút chần chờ, song hắn vẫn phất tay đem mệnh lệnh này truyền xuống dưới.

“Một bước sai, cả bước sai. Kim Kiền à, ngươi phải biết rằng có một số người ngay cả Tướng Môn chúng ta cũng không dám đắc tội, huống chi là một cái Ảm Nguyệt Quan nho nhỏ.” Lão đầu lại nhìn về hướng Mặc Dạ rời đi, ho khan hai tiếng rồi không mở miệng nữa.

“Ngài nói rất đúng.” Chưởng quầy béo tuy đã hiểu ý lão đầu, nhưng hắn hết sức tò mò, người nào lại có thể khiến vị trước mắt này sinh lòng kiêng kị như vậy.

Tại trấn Thiên Lý cứ cách năm năm lại cử hành Luyện Ma Sát Kiếp một lần, thay vì nói đây là cuộc thi đấu của Ma Môn, chi bằng nói đây là một cuộc đánh bạc đi. Tất cả môn phái đều đưa đệ tử ưu nhất đến tham gia, do Tướng Môn làm nhà cái, trong đó dính líu tới lợi ích căn bản mà không phải người thường có thể tưởng tượng được. Cũng chỉ có Tướng Môn, môn phái đứng sừng sững ngàn năm trong giới Ma Đạo mới đủ thực lực chủ trì cuộc đánh bạc này, chẳng qua rút tiền đặt cược nói thế nào cũng đều xem như một loại kiêng kị, môn phái nào rút tiền đặt cược, kia rõ ràng là ủng hộ địch.

Tuy Tướng Môn không để Ảm Nguyệt Quan vào trong mắt, nhưng nói thế nào đi nữa, đó cũng là môn phái được thành lập vài trăm năm, hơn nữa danh tiếng gần đây rất thịnh, làm như vậy không khác gì làm mất thể diện của bọn họ.

“Ngươi muốn đưa ta đi đâu?” Sau khi ra khỏi trấn Thiên Lý, Tề Hoan mới phát hiện cảnh sắc chung quanh không giống với khi mình đến, lúc đi rõ ràng là gió mùa thu đìu hiu, như thế nào bây giờ lại đều là tuyết đọng.

“Làm sao, sợ ta đem ngươi đi bán?” Mặc Dạ cười như không cười nhìn Tề Hoan, dưới chân khống chế phi kiếm tăng tốc lần nữa, cuối cùng từ xa nhìn thấy cũng chỉ là một kiếm ảnh màu vàng xẹt qua trên không trung.

“Nếu như ngươi có thể bán được, đừng quên chia sẻ một chút kinh nghiệm cho sư bá của ta.” Tề Hoan đối với giá trị con người mình vẫn là biết rõ đấy.

“Nếu như ngươi có thể bán được, đừng quên chia sẻ một chút kinh nghiệm cho sư bá của ta.” Tề Hoan đối với giá trị con người mình vẫn là biết rõ đấy.

Nàng còn nhớ hồi trước khi nàng không cẩn thận làm đổ sạch sẽ bình rượu Bách Niên Hoa Lộ của Hư Linh Tử vất vả kiếm được, Hư Linh Tử đã giận giữ nói sớm muộn sẽ có một ngày đem Tề Hoan ném tới Vu Hạp Sơn.

Vu Hạp Sơn là tên của một môn phái chính đạo, môn phái này không chỉ có tên kỳ quái, mà ngay cả quy củ trong môn cũng kỳ quái, trong đó có một quy định, người chống đối sư trưởng có thể bị dùng cực hình.

“Vu Hạp Sơn từ trước tới nay đã sớm không lợi không vực dậy nổi, sư bá ngài phải tốn kém rồi.” Tề Hoan đối với uy hiếp của Hư Linh Tử căn bản không coi ra gì.

“Sai rồi, sư bá làm vậy sẽ phá sản đấy.” Tiếng xấu của Tề Hoan sớm đã lan rộng khắp tất cả môn phái chính đạo, cho dù Hư Linh Tử muốn ném Tề Hoan vào, thì Vu Hạp Sơn cũng không muốn nhận Tề Hoan. Một câu nói kia của Hoa Hiển Tử làm Hư Linh Tử mặt xanh vài ngày.

“Mặc Dạ, làm sao ngươi lại đến đây?” Mặc dù đối với thân phận của Mặc Dạ, Tề Hoan không có chứng cớ gì, nhưng nàng cảm thấy dường như suy đoán của mình cách đáp án càng ngày càng gần rồi.

Mặc Dạ như có điều suy nghĩ cúi đầu nhìn Tề Hoan, trên khóe miệng nhếch lên “Trộm đồ.”

“Trộm gì?”

“Vốn là ta định một mình trộm, nhưng vừa vặn ngươi lại đến, thuận tiện báo đáp ta một chút đi.” Trông thấy vẻ mặt kinh hãi của Tề Hoan, Mặc Dạ có vẻ rất là thỏa mãn với kết quả do mình tạo thành, nụ cười trên mặt càng lúc càng lớn.

“Không muốn, hôm khác báo đáp sau.” Tuy thiếu Mặc Dạ hai lần nhân tình, nhưng dù muốn báo đáp cũng phải lúc này nha, cho dù nợ nhân tình đè chết người, thì cũng không trọng yếu bằng mạng nhỏ đâu. Ở đây đều là người Ma Đạo đấy, muốn nàng giúp Mặc Dạ trộm đồ, khác nào bảo nàng đừng sống nữa.

“Muộn rồi.” Giọng nói mang theo ý cười của Mặc Dạ vừa dứt, thì Tề Hoan cũng cảm giác được, hai tay ôm mình buông lòng, thân thể của nàng bắt đầu rơi tự do. “Giúp ta tìm đường đi.”

Trên không trung Tề Hoan nhe nanh múa vuốt, muốn túm lấy một thứ gì đó cứu mạng, đột nhiên rơi xuống làm nàng sợ hãi, quên mất mình căn bản chính là Tu Tiên giả, có thể ngự kiếm phi hành.

“Ta thành quỷ cũng không bỏ qua cho ngươi

“Ta thành quỷ cũng không bỏ qua cho ngươi

” Tiếng kêu thảm thiết của Tề Hoan từ dưới vách núi truyền lên.

Mặc Dạ đứng bên trên cúi đầu nhìn xuống vách núi sâu không đáy, cuối cùng nghiêng đầu nói với tiểu hồ ly trên vai đang vui vẻ ăn khoai nướng, “Chủ nhân của ngươi thật đúng là đủ ngu ngốc[1] đấy.”

[1] chữ Tề trong tên Tề Hoan có nghĩa là ‘đủ’. Ở đây là anh Dạ nói đểu Tề Hoan, ghép tên chị với chữ ngu ngốc ^.^

Hai bên móng vuốt của Tiểu hồ ly ôm khoai lang, gật đầu chấp nhận. Chòm lông nhỏ trên mặt còn run lên, dính đầy vỏ khoai.

“Dưới đáy có cái gì?” Mặc Dạ đối với tiếng nguyền rủa không dứt truyền lên từ dưới đáy vực kia ngoảnh mặt làm ngơ.

“Chết tiệt, tại sao dưới này có nhiều lôi võng như vậy! Đây rút cuộc là nơi chó má nào a!” Tề Hoan từ không trung bị Mặc Dạ ném tới đáy vực, vốn là dù bị ngã cũng không chết được, chẳng qua ban đầu Tề Hoan bị kinh hãi quá lớn, căn bản quên mất mình có thể bay, mãi tới khi rơi xuống gần đáy nàng mới kịp phản ứng.

Đáng tiếc vừa mới gọi phi kiếm ra, còn chưa kịp giẫm lên, nàng đã bị điện giật ềm nhũn. Ngươi nói một thanh phi kiếm, không có chuyện gì trộn nhiều kim loại như thế làm gì, kiếm có tính dẫn điện mạnh như vậy, làm cho Tề Hoan trực điếp bị “phỏng i-on”.

Kỳ thật may mắn người xuống là Tề Hoan, lôi điện trong cơ thể nàng tuyệt đối không kém lôi võng phía dưới này, cho nên nàng mới không có việc gì, nếu đổi lại là người khác, làm không tốt đụng phải lôi võng, chắc chắn sẽ bị điện giật thành than.

Một lát sau bình tĩnh lại, Tề Hoan rốt cục bắt đầu đánh giá khắp nơi, cái vách núi này hình như chính là một sơn cốc bị phong kín, căn bản không nhìn thấy ánh mặt trời trên đỉnh đầu, tất cả đều là mây đen kịt, trong đáy vực có thể nhìn thấy đều là lôi võng có màu đen được đặt ở khắp nơi, không biết do con người tạo nên hay là do tự nhiên hình thành.

Nếu là tự nhiên còn dễ nói, nếu do con người, vậy người này rốt cuộc là thực lực bậc nào mới có thể tạo ra một mảng lớn như vậy.

Tề Hoan tự nhận lôi thuật của mình cũng không tệ lắm, đáng tiếc nàng chỉ có thể tạo ra lôi võng giới hạn một mét chung quanh mình, vượt qua giới hạn kia, lôi điện của nàng sẽ biến mất.

“Cố gắng đi về phía chính giữa đi, ở đó có một khối trấn lôi thạch, lấy được nó thì địa võng sẽ bị phá.” Trên đỉnh vách núi, giọng Mặc Dạ bay bổng truyền tới.

“Cái gì? Ngươi nói đây là địa võng?!” Tề Hoan đứng ở chính giữa lôi võng màu đen, thiếu chút bị dọa ngốc.

“Cái gì? Ngươi nói đây là địa võng?!” Tề Hoan đứng ở chính giữa lôi võng màu đen, thiếu chút bị dọa ngốc.

Tề Hoan ba năm nay ngẫu nhiên cũng sẽ đến Tàng Thư Các của môn phái một chuyến, trong Tàng Thư Các nàng tìm được sách dã sử ghi chép của giới Tu Chân, tuy câu chuyện bên trong không quá nhiều, nhưng cũng coi là đặc sắc.

Trong đó có một quyển sách có ghi lại về địa võng. Nghe nói thiên la địa võng trong thiên địa chính thức được hình thành trong hoàn cảnh đặc thù, trên đánh thiên địa dưới trảm thần ma, phàm là người đi vào tuyệt đối không có khả năng còn sống, có điều ở nhân gian lại không thể nhìn thấy thiên la địa võng chân chính. Nhưng nghe nói 2000 năm trước, có một người trong Ma Môn có thể tạo ra thiên la địa võng, nghe nói lúc ấy toàn bộ giới Tu Chân, có khả năng bình an ra khỏi địa võng cũng không đến mười người.

Đáng tiếc sau đó người kia mất tích, địa võng rơi xuống đâu cũng không ai biết. Hiện tại Mặc Dạ thế nhưng nói cho nàng, những lôi võng bên cạnh mình chính là địa võng!

“Đã bị phá một nửa rồi, nếu như ngươi không nhanh chút tìm thấy trấn lôi thạch [2], thì một lát nữa lôi bạo [3] sẽ đến, coi chừng khó giữ được cái mạng nhỏ đấy.” Bên bờ vực, Mặc Dạ ngồi trên đất, tiểu hồ ly thành thành thật thật đem hai cái móng vuốt nhỏ để lên bụng, đôi mắt trông mong nhìn cái đùi hươu nướng trong tay hắn.

[2] Trấn Lôi Thạch : là tảng đá có chứa sức mạnh lôi dùng để duy trì lôi võng. Có thể coi như là một loại công tắc. rút em này ra thì lôi võng biến mất.

[3] Lôi Bạo: là một đạo lôi tập trung sức mạnh có uy lực hơn lôi bình thường.

“Thời thế thay đổi, lòng người khác xưa, ta lúc đầu thật đúng là mắt mù, còn tưởng rằng ngươi là người tốt…” Vừa nghe sẽ nguy hiểm đến tính mạng, Tề Hoan cũng bất chấp không thèm nghiên cứu cái địa võng trong truyền thuyết này nữa, vội vàng dựa theo lời Mặc Dạ, tìm kiếm trấn lôi thạch khắp nơi.

“Ngươi xem trình độ của ngươi còn cần phải tăng cường.” Tiểu hồ ly nghe thấy lời Mặc Dạ nói, thân thể nhỏ bé xán lại, duỗi móng vuốt nhỏ ra kéo ống tay áo Mặc Dạ.

“Yên tâm, hù nàng ấy thôi.” Mặc Dạ dường như cũng hiểu rõ tiểu hồ ly đang lo lắng cho Tề Hoan, sờ lên cái đầu nhỏ của nó cười cười. Nếu như không phải biết rõ uy lực lôi điện trong người Tề Hoan thế nào, thì hắn làm sao có thể ném Tề Hoan xuống dưới. Đừng nói là địa võng đã bị sứt mẻ, cho dù địa võng năm đó còn nguyên vẹn, thì căn bản cũng không trói được Tề Hoan. Ngay cả loại sức mạnh sấm sét của thiên kiếp thân thể nàng còn tiếp nhận được, thì trên đời này còn có loại sấm gì có thể làm hại đến nàng?

Tuy lúc đầu Mặc Dạ định tự mình đi xuống dưới, nhưng đó là hắn căn bản không nghĩ tới sẽ gặp Tề Hoan, nếu đã có một người có tác dụng như vậy, thì đương nhiên không thể buông tha rồi.



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận