Bán Kiếp Tiểu Tiên


“Nương tử, cẩn thận răng của nàng.” Mặc Dạ ôm Tề Hoan trở về phòng, đặt nàng ở phía dưới, trên mặt nở nụ cười, cho nàng tùy ý gặm tay mình.

Đây là tình thú phu thê giữa hai người, Mặc Dạ nhìn dáng vẻ kiên nhẫn của Tề Hoan, không nhịn được bật cười. Sau khi hắn dùng xác Mặc Ngự lưu lại để ngưng tụ thân thể, mức độ cường hãn có khả năng sánh bằng cương thi, chỉ cần hắn không muốn thì căn bản không ai có thể gây tổn thương cho bản thể của hắn.

“Không cho phép, ngươi tự kiểm điểm lại cho ta!” Tề Hoan tính đạp Mặc Dạ xuống giường, đáng tiếc chân nàng còn chưa giơ lên đã bị Mặc Dạ chen vào giữa.

“Chậc, chảy máu, đau quá nha ~” Mặc Dạ rên rỉ nhìn máu chảy trên tay, hắn cố ý lắc lắc trước mặt Tề Hoan, muốn lừa gạt chút đồng tình, đáng tiếc Tề Hoan lại không mắc mưu.

“Đáng đời!” Tề Hoan quay đầu đi, biết rõ hắn chỉ giả vờ, tuyệt đối không thể dễ dàng tin tưởng. Nhưng . . . . . . Đúng là chảy máu thật, Tề Hoan liếc trộm một cái, hơi do dự, rồi lập tức quay cái đầu nhỏ lại.

“Tàn nhẫn như vậy à . . . . . . . .” Mặc Dạ cúi đầu, ngậm hai cánh môi Tề Hoan nhẹ nhàng cắn, hai tay từ từ trượt lên dọc theo đường cong duyên dáng của nàng. Ngón tay hơi thô ráp tiếp xúc với da thịt non mềm, làm cho nàng không nhịn được run run, phần dưới nóng bỏng của Mặc Dạ dường như muốn thiêu đốt cả người Tề Hoan.

“Ta cảnh cáo ngươi. . . . . . . .” Tề Hoan cũng không biết, giọng điệu cảnh cáo này rốt cuộc có bao nhiêu mê người, khiến ngọn lửa cháy trong mắt Mặc Dạ bùng lên.

“Vâng. . . . . . . Mời nương tử ra chỉ thị.” Mặc Dạ cắn nhẹ vành tai Tề Hoan, nhẹ nhàng gặm một chút lại một chút, mơ hồ nói không rõ. Hơi thở ấm áp phun vào tai nàng, nàng muốn trốn cũng không cách nào động đậy nổi.

“Ngươi, ngươi là tên hỗn đản dính đầy hoa đào, thừa dịp ta không có ở đây liền thông đồng với đám yêu tinh xung quanh.” Tề Hoan lôi chuyện cũ ra, nữ nhân luôn cực kỳ hẹp hòi, mà Tề Hoan so với những nữ nhân khác thì càng hẹp hòi hơn không biết bao nhiêu lần.

“Ta vô tội mà.” Mặc Dạ trợn trắng mắt, trời đất chứng giám, hắn thật sự không hề làm gì, ngày ngày chỉ nghĩ tới nàng nhớ tới nàng, hắn nào có thời gian nhìn những nữ nhân khác, hơn nữa kể từ sau khi có nàng, không một nữ nhân nào có thể lọt vào mắt hắn. Nghĩ tới đây, Mặc Dạ không nhịn được cười khổ, đời này của mình coi như thua thảm trong tay Tề Hoan rồi.

Khi ở Nhân Gian, hắn cũng đã được lĩnh giáo sức ghen của Tề Hoan lớn đến thế nào. Vì bọn họ không thể vừa sinh ra đã gặp nhau, nên bở lỡ nhân sinh của mỗi người, nhưng hắn có thể bảo đảm, từ sau một khắc bọn họ gặp nhau, trong tính mạng của hắn chỉ có một nữ nhân là Tề Hoan.

“Ta không cần biết! Dù sao cũng là lỗi của ngươi!” Tề Hoan trừng to mắt hạnh, còn dám mạnh miệng à, không thể tha thứ! Dĩ nhiên, đôi khi cố tình gây sự cũng là cần thiết, nàng đây là tranh thủ phúc lợi cho bản thân.

“Được rồi, đừng nóng giận, đều là lỗi của ta.” Biết không thể nói lại được Tề Hoan thì cứ theo ý nàng là tốt nhất.

“Được rồi, đừng nóng giận, đều là lỗi của ta.” Biết không thể nói lại được Tề Hoan thì cứ theo ý nàng là tốt nhất.

“Hừ, đúng rồi, thế nên ngươi phải biết điều một chút, tiếp nhận trừng phạt đi.” Tề Hoan rốt cục né được ma trảo của Mặc Dạ, tung mình đè Mặc Dạ ở phía dưới, dùng cả tay lẫn chân bò dậy, ngồi trên bụng hắn, trên mặt nở nụ cười như kẻ trộm.

Được rồi, nương tử thích chủ động, hắn có thể tiếp nhận được. Mặc Dạ ngoan ngoãn nằm trên giường, chờ hành động tiếp theo của Tề Hoan. Kết quả là, Tề Hoan dùng hai vòng lôi cột chặt hai tay hắn, đây là tình thú trong truyền thuyết sao? Mặc Dạ lắc người một cái, không nhúc nhích được, đúng là rất bền chắc a.

“Tướng công ~~” Nàng thuận tay xử lý bộ xiêm y được biến ra trên người Mặc Dạ, hai tay tỉ mỉ vuốt ve người hắn, xẹt qua lồng ngực trơn nhẵn, vùng bụng chắc nịch, ngón tay nhỏ bé mềm mại tinh xảo từ từ đi xuống, làm cho Mặc Dạ hít vào một ngụm khí lạnh.

Tay trái ở phía dưới trêu chọc như có như không, Tề Hoan gục nửa người trên người Mặc Dạ, đầu lưỡi không ngừng liếm yết hầu đang chuyển động của hắn.

“Ưm. . . . . . .” Mặc Dạ híp mắt, trong lòng đột nhiên giật thót, theo hiểu biết của hắn về Tề Hoan. . . . . . . Nàng nhất định sẽ không nhanh chóng rơi vào tình trạng như vậy mới đúng. Có lẽ là tâm ý tương thông, ý nghĩ của Mặc Dạ vừa hiện lên, thì Tề Hoan đột nhiên rút tay nhỏ bé về.

“Tướng công ~ chàng cứ nghỉ ngơi cho khỏe một lúc đi, ta sẽ không quấy rầy.” Cắn môi Mặc Dạ một cái, Tề Hoan nhanh chóng ngồi dậy, dùng khí thế sét đánh không kịp bưng tai chạy ra khỏi phòng, bỏ lại Mặc Dạ bị trói thành bánh chưng nằm trên giường không nhịn được than thở.

Hắn biết ngay mà. . . . . . . .

Hơn nữa lúc nãy khi Tề Hoan dùng sắc dụ hắn, thừa dịp hắn không để ý đã cột chặt cả hai tay hai chân hắn, hắn nên làm gì bây giờ?

Chịu đựng đau đớn vì điện giật, Mặc Dạ xé rách từng lớp lôi ti trên người, sau đó ngồi dậy liếc nhìn bộ vị nào đó mới được an ủi một nửa còn đang kích động, chống tay lên trán thở dài một hơi. Đợi lâu như vậy, thân thể Tề Hoan chắc hẳn đã không còn gì đáng ngại, hắn không cần phải tiếp tục chờ đợi nữa.

Nếu cứ kéo dài tình trạng này, hắn sợ rằng mình sẽ bị bóng ma tâm lý vô cùng nghiêm trọng. Bất luận thế nào, hôm nay không thể bỏ qua cho Tề Hoan dễ dàng như vậy, không thể để nửa đời sau bị người nào đó đè lên trên. Hắn cũng không muốn sau này mới làm được một nửa đã bị bà xã ném lên giường.

Đang lúc Mặc Dạ ngồi ngẩn người, suy nghĩ xem nên chờ Tề Hoan về rồi tiếp tục hiệp đấu hay là đi ra ngoài bắt người, thì đột nhiên cảm thấy không gian bị chấn động, trong nháy mắt một luồng tiên lực cường đại phóng ra.

Đang lúc Mặc Dạ ngồi ngẩn người, suy nghĩ xem nên chờ Tề Hoan về rồi tiếp tục hiệp đấu hay là đi ra ngoài bắt người, thì đột nhiên cảm thấy không gian bị chấn động, trong nháy mắt một luồng tiên lực cường đại phóng ra.

Nhưng hơi thở này biến mất rất nhanh, ngay sau đó hơi thở của Tề Hoan cũng biến mất không thấy đâu. Mắt Mặc Dạ chợt lóe lên ánh sáng lạnh, thân ảnh lập tức biến mất khỏi giường.

Tề Hoan vốn cố ý làm chuyện xấu chọc tức Mặc Dạ, nhưng nàng đã đánh giá định lực của mình hơi cao rồi, đi ra ngoài dạo một vòng vẫn không thể đè nén được luồng nhiệt trên người, cho nên nàng quyết định trở về gây sự với Mặc Dạ. Ai ngờ nàng còn chưa trở về, đã nhìn thấy một đạo lôi điện màu tím phóng tới, ngay sau đó, một con thú chưa từng nhìn thấy bao giờ đột ngột hiện thân trước mặt nàng, bắt lấy nàng rồi dùng đạo lôi điện kia trói chặt nàng lại.

Ngay thời khắc bị mang đi kia, Tề Hoan đột nhiên ngộ ra, mình bị bắt cóc rồi sao?

“Ta tên là Lôi Minh.” Cùng lúc Tề Hoan bị ném xuống nền đất lạnh như băng, nàng nghe thấy một giọng nói trầm thấp.

Ngẩng đầu lên nhìn theo hướng giọng nói, phát hiện con thú kia đang nói với mình. Tề Hoan gật đầu, nàng mới không thèm quan tâm nó tên gì, nàng chỉ muốn biết lý do vì sao mình bị bắt cóc thôi.

“Ngươi là Tiên nhân, vì sao không phi thăng?” Trong giọng nói của Lôi Minh mang theo ý chất vấn, nó cũng không muốn làm gì Tề Hoan, cứ phải hiểu rõ về nàng trước đã.

“Bộ dạng của ta giống Tiên nhân lắm sao?” Tề Hoan cười mỉa mai, Tiên nhân, một từ ngữ quá xa vời, nàng còn tưởng rằng cả đời này sẽ không cần liên quan gì đến tiên nhân nữa chứ.

“Tiên nhân có tu vi đạt từ tam trọng thiên trở lên thì phải phi thăng Tiên giới, nếu không sẽ bị lôi phạt, ngươi không biết sao?”

“Cho nên ngươi trói ta đến đây chỉ vì thảo luận chuyện này?” Tề Hoan nhướng mày, lời này nói ra sẽ có người tin sao? Chẳng qua, trên người nàng hẳn là không có thứ gì khiến nó thèm khát mới phải.

“Không, ta chỉ muốn dẫn ngươi trở lại Tiên giới, sự tồn tại của ngươi đã uy hiếp đến trật tự của Nhân Gian.” Lôi Minh đường đường chính chính nói, không ai có thể tìm ra lỗi gì, đáng tiếc nó lại gặp phải Tề Hoan, Tề Hoan chưa bao giờ phân rõ phải trái với người khác, huống chi nó còn không phải con người.

“Trật tự của Nhân Gian là do ngươi định ra sao, vì sao lại nói ta uy hiếp trật tự của Nhân Gian?” Tề Hoan đại khái đã đoán được thân phận của Lôi Minh, tu vi của nó cao hơn nàng rất nhiều, hơn nữa còn là tiên thú, khẳng định nó chính là tiên thú có thực lực tiên tôn mà Mặc Dạ từng nhắc tới.

“Trật tự của Nhân Gian là do ngươi định ra sao, vì sao lại nói ta uy hiếp trật tự của Nhân Gian?” Tề Hoan đại khái đã đoán được thân phận của Lôi Minh, tu vi của nó cao hơn nàng rất nhiều, hơn nữa còn là tiên thú, khẳng định nó chính là tiên thú có thực lực tiên tôn mà Mặc Dạ từng nhắc tới.

Không biết vì sao, thời gian qua lâu như vậy, người trên Tiên giới cũng thay đổi gần hết, nhưng những lời bọn họ nói ra vẫn khiến người ta không sao thoải mái nổi.

“Nếu ngươi không chịu, vậy thì ta chỉ có thể cứng rắn dẫn ngươi rời đi.” Lời nói của Lôi Minh có chút bất thiện, nó không hề có ý định cãi nhau với Tề Hoan, trên bốn chân dần dần hiện ra luồng lôi điện màu tím, một luồng lôi lực yếu ớt tỏa ra từ trên người nó.

Thật ra, đối với người khác, lôi điện trên người Lôi Minh cực kì kinh khủng, nói sao thì cũng sánh ngang với tứ cửu lôi kiếp, nhưng ở trong mắt Tề Hoan lại có chút chưa đủ tầm.

Tề Hoan không ngờ nó cũng chơi lôi, đáng tiếc, hình như nó tìm nhầm đối tượng rồi. Hơn nữa, mình tạm thời vẫn chưa tính đến chuyện trở lại Tiên giới. Nếu tính ra, Tiên giới là nơi nàng chán ghét nhất, những chuyện không vui trong quá khứ phần lớn đều xảy ra ở đó. Nếu có thể, Tề Hoan tình nguyện sống cả đời ở Nhân Gian với Mặc Dạ.

Phút chốc khi Lôi Minh tới gần Tề Hoan, đột nhiên nó cảm giác được mình dường như mất đi sự khống chế với lực lôi điện trên người, ngay cả Lôi Tâm mảnh như sợi tóc mà nó tu luyện được trong nội đan cũng bị chấn động.

“Ngươi đã làm gì?” Nơi này chỉ có hai người, ngoại trừ Lôi Minh, thì kẻ động chân động tay sợ rằng cũng chỉ có Tề Hoan.

Tề Hoan trưng ra vẻ mặt vô tội, nàng thật sự không hề làm gì. Muốn trách chỉ có thể trách nàng quá mê người. Mặc dù không thể tùy ý phóng ra các loại lôi điện khác, nhưng Tề Hoan phát hiện nàng vẫn có thể khống chế chúng, lực khống chế thậm chí còn mạnh hơn chính kẻ tu luyện ra chúng, Lôi Minh chính là một ví dụ tốt nhất.

Thật ra thì cái này chính là công lao của tháp Lôi Thần. Tháp Lôi Thần kia dù sao cũng do nàng luyện ra, phàm là người tu luyện thuộc tính Lôi trong lục đạo đều cần phải hấp thu lực lôi điện trong tháp, nói cách khác, chỉ cần là Tiên nhân hấp thu lôi điện chạy đến trước mặt Tề Hoan, bọn họ sẽ mất đi quyền khống chế lực lôi điện trong cơ thể.

Lúc đầu không phải là không có ai nghĩ đến vấn đề này, nhưng tất cả bọn họ đều cho rằng Tề Hoan đã lấy thân hóa đạo rồi, không ai nghĩ tới sẽ có một nam nhân khăng khăng một mực chờ đợi nàng suốt mười ba vạn năm, đơn giản chỉ cần làm cho nàng sống lại một lần nữa.



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận