Bạn Gái Tai Tiếng


Editor: Kiu Xinh Đẹp
Beta: Cheese
Lý Tiên Ny lúc trước đã đề cập trong điện thoại, cô cùng anh trai của Tịch Sư Tử xảy ra tranh chấp, Tịch Sư Tử không biết bọn họ vì chuyện gì mà xảy ra tranh chấp. Sau này Lý Tiên Ny cũng không có nói ra, cho dù Tịch Sư Tử có hỏi, cô cũng sẽ rất nhanh chuyển qua đề tài khác. Lý Tiên Ny nếu không muốn nói, Tịch Sư Tử cũng sẽ không hỏi lại, cô không đi, Tịch Sư Tử cũng đành để cho cô ngủ lại nhà mình.

Nhà Tịch Sư Tử không có phòng dành cho khách, bởi vì không muốn để người khác tùy ý ngủ lại nhà, nhưng là Lý Tiên Ny bây giờ đang buồn, cô tuyệt đối không có khả năng để Lý Tiên Ny ở ngoài khách sạn, cũng không thể để chị dâu ngủ ở ghế sopha, cho nên liền đem phòng ngủ nhường lại cho Lý Tiên Ny, còn chính mình ôm một cái điều hòa không khí, ngủ trên ghế sopha ở phòng khách .
Cửa ở ban công mở, có hơi gió lạnh thổi vào, Tịch Sư Tử nằm trên sopha cuộn tròn, hô hấp chậm rãi tiến vào giấc mộng.
Tịch Sư Tử ngủ không sâu, rất dễ dàng tỉnh giấc, cho nên khi Lý Tiên Ny mở cửa phòng ngủ đi ra, cô cũng đã tỉnh. Bên ngoài ánh trăng rọi vào, ánh sáng dịu nhẹ, mơ hồ có thể thấy rõ thân ảnh của Lý Tiên Ny. Cô bước hai bước đến gần sopha Tịch Sư Tử nằm, dừng bước, dường như có chút do dự.

Khoảng cách ước chừng chỉ cách vài bước chân, Lý Tiên Ny mất mười phút mới đi tới trước mặt Tịch Sư Tử. Nhẹ nhàng ngồi xổm xuống, trong bóng đêm tinh tế chăm chú nhìn gương mặt Tịch Sư Tử, cô dựa vào rất gần, khí tức có chút bất ổn phả lên trên mặt Tịch Sư Tử.
Hẳn là có chút phù hợp với người hiện tại đang cuộn tròn, khuôn mặt phần lớn thời điểm đều là không có chút cảm xúc nào, có thể tính là cảm xúc phập phồng, trên mặt biểu tình cũng sẽ chỉ lộ ra một chút ít manh mối nhỏ, người bình thường không quan sát cẩn thận căn bản sẽ không nhìn ra. Đại khái là vì tổng thể gương mặt, còn có người này bản thân vốn mang theo ngạo khí cùng lạnh nhạt, để gương mặt Tịch Sư Tử đã tinh xảo xinh đẹp, nhìn qua có chút thanh thuần lại tản ra một cỗ hương vị cấm dục.
Lý Tiên Ny cũng không biết trong lòng mình sẽ xúc động như vậy, cô nhìn gương mặt Tịch Sư tử một lúc lâu, đột nhiên cẩn thận chậm rãi cúi đầu xuống, môi mềm mại hướng đôi môi hơi mím đỏ mọng của Tịch Sư Tử rơi xuống. Cơ hồ ngay khi hai đôi môi vừa chạm vào nhau, Tịch Sư Tử đột nhiên nhẹ nhàng trở mình, xoay người đưa lưng về phía Lý Tiên Ny.
Đôi môi cứ như vậy rơi lên trên máy điều hòa không khí, Lý Tiên Ny kinh hãi, cơ thể run lên ngã về phía sau, lưng đụng phải bàn trà, cô khẽ rên một tiếng, chống tay lên sàn nhà nhanh chóng đứng dậy. Lý Tiên Ny mờ mịt cố kiềm nén hơi thở hổn hển, đôi mắt sợ hãi mà hoảng loạn, cô cắn chặt môi dưới, cảm giác đau rát từ trên lưng truyền đến nhưng cô giống như không cảm giác được. Nhìn đến bóng lưng gầy gò của Tịch Sư Tử, cô rốt cuộc nhịn không được phát ra một âm thanh nức nở nhỏ, chuyển hướng phòng ngủ chạy đi, phịch một tiếng đóng cửa lại.
Trong bóng đêm, Tịch Sư Tử giật giật, rất lâu sau mới chậm rãi ngồi dậy. Con ngươi trong trẻo thâm thúy mang một mảnh mê mang cùng luống cuống, cô ngây ngốc ngồi, ôm lấy đầu gối của mình, hướng phòng ngủ nhìn một chút, con ngươi chậm rãi tích góp từng chút mấy phần khổ sở, cô cúi đầu xuống đem đầu vùi vào giữa đầu gối, cùng với đà điểu giống nhau.
Lý Tiên Ny đối xử với vô quả thực rất đặc biệt, cô vẫn luôn biết. Trước đây cũng chỉ đơn thuần nghĩ Lý Tiên Ny thích mình, thích quấn mình. Thế nhưng loại thích này chậm rãi chuyển biến, Tịch Sư Tử không phải kẻ ngốc, cho dù cô có chút trì độn trong tình cảm, nhưng cũng không có ngây thơ đến mức đó.
Một năm trước nàng đi Anh Quốc nửa năm, mới trở về nước. Về nhà vào lúc ban đêm, Lý Tiên Ny phá lệ vui vẻ uống rất nhiều rượu, sau khi say rượu liền ôm Tịch Sư Tử không buông, ai tới kéo cũng đều kéo không ra. Tịch gia nhị lão cùng Tịch Sư Lam đều cho rằng các nàng lúc đó là hai chị em tình cảm thân thiết, nhưng cũng tại ngày đó, Tịch Sư Tửu phát hiện tình cảm Lý Tiên Ny đối với mình không đơn giản như vậy.

Chỉ còn lại hai người bọn họ trong phòng khách, Lý Tiên Ny vì say rượu mà mặt đỏ bừng, ôm chặt lấy Tịch Sư Tử, không ngừng cọ cọ vào cổ cô, miệng mơ hồ không rõ ràng nói: "Sư Tử, chị rất thích em, rất thích em ôm chị." Sau đó ngửa đầu hô to tên Tịch Sư Tử, sau đó cưỡng hôn cô.
Tịch Sư Tử bị dọa sợ, ban đầu vốn không có nửa điểm hoài nghi, cuối cùng cũng bắt đầu hoài nghi Lý Tiên Ny đối với mình quá mức thân mật và quan tâm quá mức. Sau đó sinh ra khủng hoàng và tâm lý cũng dần cách xa. Cô không biết có phải hay không là do chính mình nghĩ nhiều. Chuyện này cô chưa bao giờ nói ra cho người khác nghe, Hứa Thanh Khê không được, cha mẹ cũng không được, anh trai càng không được. Cô đè nén vào đáy lòng bí mật và hoài nghi. Chạm rãi bắt đầu xa lánh người nhà.
Ở trong phòng vẽ tranh ngày càng nhiều, thời gian về nhà cũng càng ít. Lần này nếu không nhận được tin tức anh trai của cô ngoại tình thì cô cũng không có khả năng ở nhà lâu như vậy. Vừa mới bắt đầu Lý Tiên Ny tỏ vẻ rất quan tâm anh trai cô, khiến Tịch Sư Tử thở ra một hơi, cùng Lý Tiên Ny đi tìm Tô Phùng Tần, nguyện ý tiến công ty, phần lớn nguyên nhân là vì Tịch Sư Tử muốn tận lực bảo trì hôn nhân của Tịch Sư Lam cùng Lý Tiên Ny.
Một khoảng thời gian như vậy, Tịch Sư Lam tưởng rằng người Lý Tiên Ny yêu chỉ có mình anh trai, thế này quả thật làm cho nàng thở phào nhẹ nhõm. Nhưng lúc ở trung bệnh viện, Lý Tiên Ny thốt ra câu nói kia, còn có giải thích, làm cho cô hiểu rõ, sự tình cũng không có đơn giản như vậy liền chấm dứt.
Tịch Sư Tử ôm chính mình tại sopha đợi thật lâu mới đứng lên, từ ngăn kéo bàn trà lấy ra một gói thuốc lá cùng bật lửa, ra cửa, đi lên sân thượng.
Tầng thượng là nơi chủ nhà trọ không cho thuê, một người lớn tuổi không có con cái, ông ấy trồng rất nhiều hoa cỏ trên tầng thượng, thậm chí còn bày bột hòn non bộ cùng lương đình, đem tầng thượng cằn cỗi trước kia biến thành một cái hoa viên có đủ các loại hoa. Chủ nhà là một người có tính tình hơi cổ quái, luôn tức giận với người khác, nhưng thực ra là một người rất tốt, ông ấy bình thường đem sân thượng khóa lại, không cho người khác đi lên. Nhưng ông ấy và Tịch Sư Tử rất hợp duyên, nên cho Tịch Sư Tử một cái ngoại lệ, đưa chìa khóa của sắt tầng thượng cho cô, Tịch Sư Tử có thể tùy tiện ra vào sân thượng.
Khí Tịch Sư Tử lên tới tầng thượng, nàng kinh ngạc phát hiện cửa sân thượng lại mở. Tịch Sư Tử tưởng chủ nhà quên khóa cửa, đi vào trong mới phát hiện ở lương đình giữa sân đã có người chiếm cứ.

Hơn nữa người nọ còn nhìn rất quen mắt, đang ngồi trên ghế đá đối mặt với Tịch Sư Tử, tóc dài phiêu dật xõa nhìn giống như thác nước, khuôn mặt tinh xảo mỹ lệ cao quý ửng đỏ, con ngươi kiều diễm nhiễm một mảnh mê man, một tay chống chiếc cằm có độ cong hoàn mĩ, tay kia bưng một ly rượu đỏ, ngón giữa tinh tế nâng một chiếc ly có chân dài, bên trong chảy chất lỏng đỏ chói, đôi môi đỏ mọng mê người khẽ mở, đang dùng âm thanh dễ nghe ngân nga một ca khúc.
"Học tỷ." Tịch Sư Tử kinh ngạc nhìn Tô Phùng Tần, tại đây lúc trời rạng sáng, ở trên tầng thượng, cô bỗng nhiên lại vô tình gặp được Tô Phùng Tần mới dọn đến bên cạnh, không thể không nói là trùng hợp vô cùng.
Tô Phùng Tần nghe thấy tiếng Tịch Sư Tử gọi, giương mắt nhìn, đôi mắt mê man nháy mắt liền tỏa ra ánh sáng ôn nhu, cô nghiêng đầu tựa hồ có chút men say, cong khóe mắt nhẹ nhàng gọi: "Sư Tử, mau tới đây." Ánh mắt Tô Phùng tần nhìn Tịch Sư tử có chút hương vị mê hoặc câu người, đôi môi đỏ mọng nhẹ nhàng mở ra, đầu lưỡi màu hồng phấn như ẩn như hiện, mang theo tiếng thở dốc, Tô Phùng Tần cúi đầu khẽ rên một tiếng, ngẩng đầu nhìn vào ly rượu đỏ, đôi mắt hàm chưa một mảnh ôn nhu kiều diễm, Tô Phùng Tần đưa tay ra với Tịch Sư Tử, ngón tay trắng nõn nhẹ nhàng ngoắc ngoắc: "Lại đây, uống rượu với chị."
Tịch Sư Tử hơi nhướng mày, trong lòng đột nhiên bắt đầu cuộn lên lửa giận, cô bước nhanh đến trước mặt Tô Phùng Tần, không nhìn đến người vì say rượu bày bày ra lười biếng trêu người thư thái, một phen cướp đi ly rượu trong tay, âm thang lạnh lùng nói: "Chẳng phải là chị nói không uống rượu sao, có phải là muốn đem mình uống đến chết mới cam tâm hay không?"
Tô Phùng Tần ngây cả người, ngẩng đầu nhìn sắc mặt băng lãnh của Tịch Sư Tử, con ngươi kiều diễm trong nháy mắt dâng lên một tầng sương mù, cô cắn môi rụt lại bả vai, đôi mắt rưng rưng nước. Ánh mắt Tô Phùng Tần giống như một đứa trẻ ủy khuất đáng thương, bàn tay đang nắm chặt lại buông ra, tiếng nói mềm nhẹ mà run rẩy: "Sử Tử, em đừng hung dữ như vậy, chị sợ."
Tịch Sư Tử thất thần, nhìn Tô Phùng Tần trước mặt dùng ánh mắt của một đứa trẻ đơn thuần ủy khuất, vô cùng đáng thương nhìn mình, rất nhanh liền nhận thức được Tô Phùng Tần say rồi, cô nghiêng đầu nhìn thấy một chai rượu đỏ bên chân Tô Phùng Tần, quả nhiên thời gian Tô Phùng Tần ở đây không ngắn, đã muốn uống sạch cả bình rượu.
Hôm nay mới nói đi công tác không có uống rượu, như thế nào vừa trở về lại bắt đầu uống rượu. Tịch Sư Tử bất đắc dĩ khe khẽ thở dài, ngồi bên người Tô Phùng Tần, ngữ khí kiên nhẫn ân cần nói: "Học tỷ, bệnh đau dạ dày của chị rất nghiêm trọng, chị không thể uống rượu, hiện tại chị có thấy trong dạ dày không thoải mái không?"
Tịch Sư Tử ngồi xuống, Tô Phùng Tần cũng rất nhanh chóng đến gần cô, cơ thể mềm mại dựa sát vào Tịch Sư Tử, ngón tay tinh tế thon dài bắt được góc áo Tịch Sư Tử rầu rĩ nói: "Không vui." "Vì sao lại không vui?" Tịch Sư Tử nghiêng đầu nhìn Tô Phùng Tần, đua tay sờ sờ đầu vai của nàng, còn ấm áp, xem ra mặc đầy đủ không có bị cảm lạnh.

"Vì cái gì cô ta có thể hợp tình hợp lý xúc phạm chị, chị không hiểu, chị không hề nợ cô ta cái gì, vì cái gì mà cô ta cứ như ma quỷ không chịu buông tha?" Tô Phùng Tần thật sự say, trong miệng lầm bầm hỏi tại sao, một bên nắm góc áo Tịch Sư Tử kéo kéo, sau đó nghiêng đầu nhìn cô, đôi mắt nhiễm men say cất giấu ủy khuất cùng khổ sở, cô cứ như thế nhìn chằm nhằm vào Tịch Sư Tử, tựa hồ như đang chờ đợi câu trả lời.
"Bởi vì cô ta là ma quỷ, ma quỷ tổn thương người thì tại sao lại cần lý do" Tịch Sư Tử không biết Tô Phùng Tần nói "cô ta" là ai, cô chỉ có chút đau lòng, người này trước mặt người khác luôn luôn trấn định cao quý tao nhã, tại sao sau lưng lại giống như một chú cún con bị thương cuộn mình tìm rượu giải sầu.
"Em đừng biến thành ma quỷ có được hay không?" Tô Phùng tần dùng khuôn mặt cọ cọ vào đầu vai Tịch Sư Tử, sau đó ngồi thẳng lên, thả lỏng bàn tay đang nắm góc áo, mở ra hai cánh tay hướng về Tịch Sư Tử , đôi mắt mang theo vài phần cầu xin cùng ưu thương, giống như đang đòi một cái ôm, lại giống như đang yêu cầu một lời hứa hẹn.
Làm ơn, đừng đối tốt với chị, rồi lại biến thành ma quỷ, cùng cô ta và ma quỷ giống nhau.
Tịch Sư Tử nhìn Tô Phùng Tần, con ngươi lạnh nhạt chậm rãi mềm mại xuống, đưa tay đem Tô Phùng Tần ôm vào lòng. Đây là lần đầu tiên cô chủ động, chủ động ôm một người vào lòng, đến nay cũng chỉ duy nhất một lần.
"Sư Tử, em biết không, em thật sự rất dịu dàng." Tô Phùng Tần mang theo men say, thanh âm lúc to lúc nhỏ vang bên tai Tịch Sư Tử. Tịch Sư Tử nhắm mắt, tay ôm vòng eo mềm mại của Tô Phùng Tần, những lời này đã từng có một người nói qua.
Dịu dàng sao? Vậy mà Tịch Sư Tử vẫn nghĩ bản thân mình là lạnh lùng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận