Bắc Tống Phong Lưu


Lý Kỳ cười nói: - Hoàng thượng, chuyện cho tới bây giờ, ngươi còn muốn giấu diếm, vậy có vẻ có rất mất phong phạm đế vương.


Triệu Giai nhíu mày liếc nhìn Lý Kỳ, nói: - Ngươi đã sớm biết rồi sao?


Lý Kỳ ha hả nói: - Nhắc tới cũng khéo. Ta cũng từ sớm đã sắp xếp một người bên cạnh Tần Cối, nhưng so với Hoàng thượng mà nói, thủ đoạn của vi thần có vẻ khá vụng về, vi thần có lẽ là từ rất sớm trước kia, đã bắt đầu bày ra con cờ này đấy, nhưng như vậy, mới dễ dàng bị người phát hiện, cho nên vi thần lại càng cẩn thận hơn. Lúc này mới sắp xếp một con cờ như vậy ở bên cạnh Tần Cối, so sánh với ban đầu, Hoàng thượng ngươi cao minh hơn nhiều, hoàng thượng là trực tiếp thu mua thân tín bên cạnh Tần Cối. Tuy rằng Tần Cối là Tể tướng, nhưng ngươi là Hoàng đế, nước chảy chỗ trũng, người lên chỗ cao. Ai lại không muốn đi theo long nhân, kể từ đó, Tần Cối liền khó có thể phát giác. Nhưng quá trùng hợp là, một người trong số mà Hoàng thượng thu mua, vừa vặn là người của ta, cho nên ta mới có thể biết được hết thảy những chuyện này.


Triệu Giai khiếp sợ không thôi, qua một lúc lâu, y mới thở dài nói: - Thật sự là thành sự nhân, mưu sự tại thiên a.


Lý Kỳ gật gật đầu nói: - Những lời này ta ngược lại cũng vô cùng đồng ý.


Triệu Giai quay đầu đi, nói với Tần Cối:


- Trẫm thừa nhận ở bên cạnh ngươi đích xác sắp xếp không ít cơ sở ngầm, nhưng thân là Hoàng đế đề phòng từng cái đại thần trong triều, đây chẳng lẽ là chuyện không nên sao? Nếu ngươi đi ngay, ngồi thẳng, không có làm chuyện có lỗi với trẫm, thì ngươi cần gì sợ hãi chứ? Nói cho cùng vẫn là trong lòng ngươi có quỷ.


Tần Cối cười ha hả nói: - Hoàng thượng, lời này của ngươi cũng chỉ có thể đi dọa những đám mọt sách ngu ngốc kia, vi thần dám nói, từ xưa đến nay, không có một Tể tướng nào dám nói mình đi ngay, ngồi thẳng, chưa bao giờ hại bất cứ người nào. Hoàng thượng có từng nghĩ đến, vì sao các triều đại đổi thay đều vì có đấu tranh đảng phái? Đó cũng là bởi vì tranh bè kết đảng chính là một bộ phận thuộc về triều đình, là không thể chia lìa, thậm chí có thể nói đây là hợp lý.


Triệu Giai lạnh lùng nói:



- Chẳng lẽ ngươi hãm hại Vương Trọng Lăng và Lý Cương cũng là hợp lý đấy sao?


- Đương nhiên.


Tần Cối không có chút gì do dự: - Vi thần vẫn không cảm thấy việc làm này là sai.


Triệu Giai hừ nói: - Vớ vẩn, các ngươi đều là thần tử của trẫm, nếu các ngươi đều đồng tâm hiệp lực làm cho Đại Tống ta tốt đẹp, như thế nào lại xuất hiện tranh bè kết đảng cơ chứ?


- Đồng tâm thì khả năng, nhưng hiệp lực sao?


Tần Cối khinh thường cười, nói: - Xin hỏi Hoàng thượng, Vương An Thạch và Tư Mã Quang có phải đều là hiền tướng không, bọn họ có phải một lòng đều hy vọng Đại Tống càng thêm cường thịnh không?



Triệu Giai nói: - Đương nhiên là phải, tuy nhiên, ngươi cũng đừng đánh đồng chính mình với hai vị hiền tướng, ngươi còn không xứng.


- Tần Cối ta cũng đáng giá so sánh với bọn họ.


- Khẩu khí ngươi thật đúng là lớn nha.


- Không phải Tần Cối ta khẩu khí lớn, trong mắt của ta, luận trị quốc, hai người bọn họ hợp cùng một chỗ mới tính là một hiền tướng.


Tần Cối hừ nói: - Vương An Thạch bảo thủ, tự cho là đúng, dùng người không tốt, thi pháp không lo, cải cách của ông ta đích xác làm ngân khố quốc gia dư dả, nhưng Hoàng thượng cũng đừng quên, tiền trong ngân khố quốc gia kia là từ đâu mà tới, cũng không phải là vô duyên vô cớ xuất hiện, mà là áp bức tới từ trong tay dân chúng, ông ta chính là tụ tập tiền tài của thiên hạ để bỏ vào ngân khố quốc gia, như vậy không phải là mổ gà lấy trứng sao? Như vậy nhất định thất bại.



Mà Tư Mã Quang hiền tướng đồng dạng cũng là như thế, bảo thủ, hơn nữa không phục bất cứ kẻ nào, sau khi ông ta nhậm chức, ông ta đều huỷ bỏ cải cách của Vương An Thạch, một cái cũng không giữ lại, tuy rằng cải cách của Vương An Thạch có rất nhiều điều không làm được, nhưng cũng có rất nhiều điều lệ đáng giá giữ lại, tân pháp hiện tại vô cùng nhiều quan niệm đều là tới từ ở tân pháp của Vương An Thạch, nhưng Tư Mã Quang lại thiên lệch toàn bộ, huỷ bỏ toàn bộ tân pháp, mà khi đó Tô Thức Tô đại học sĩ nhiều lần khuyên bảo Tư Mã Quang, hy vọng ông ta có thể giữ lại một ít điều lệ tốt, nhưng Tư Mã Quang lại một mực không nghe, vi thần thậm chí nghĩ đến lúc ấy Tư Mã Quang nhằm vào không phải là tân pháp, mà là bản thân Vương An Thạch.


Nhưng mà, hai người bọn họ đều không có cố kỵ đến dân chúng, tân pháp này lên lên xuống xuống, tạo thành thuế pháp quốc nội dị thường hỗn loạn, thế cho nên Đại Tống ta mới có thể lâm vào nông nỗi nghèo rớt mùng tơi, tuy nói thái thượng hoàng cũng sai không nhỏ, nhưng nguyên nhân chân chính vẫn là đến từ cuộc chiến của Tư Mã Quang và Vương An Thạch. Bất kể là cựu pháp tốt, hay là tân pháp tốt, thậm chí cả hai người đều tốt, nhưng luân phiên thi hành, hôm nay tân pháp, ngày mai cựu pháp, quốc gia và dân chúng đều không chịu được, nhưng hai người bọn họ đích thật là người có đại tài khả năng, chẳng qua đám bọn họ đều quá mức thủ vững nguyên tắc của mình, đều cho là mình mới là đúng, sẽ không thay đổi, thế cho nên làm cho dư luận xôn xao, cho nên vi thần mới nói hai người bọn họ hợp cùng một chỗ mới có thể xem như một hiền tướng.


- Không hổ là Thiếu Tể của trẫm, quả nhiên có một phen kiến giải. Triệu Giai cười cười, nói: - Ngươi đã khinh thường bọn họ như vậy, vì sao lại muốn lấy bọn họ ra để giải thích cho mình


- Đầu tiên, ta không hề khinh thường bọn họ, tiếp theo, ta cũng không phải muốn dùng bọn họ để giải thích cho chính mình. Tần Cối lắc đầu, lại nói: - Ta chỉ muốn dùng bọn họ để giải thích tranh bè kết đảng là điều không thể tránh khỏi, bất luận ưu khuyết điểm thị phi, Vương An Thạch và Tư Mã Quang đều là một lòng vì tốt cho Đại Tống, nhưng bọn họ lại không đi cùng một đường, nếu không đi cùng một đường, ngược lại còn bởi vậy mà trở thành kẻ thù, thậm chí như thủy hỏa bất dung, cho nên vi thần mới nói, cả triều văn võ có thể đồng tâm, nhưng là rất khó hiệp lực, đạo lý này rất đơn giản, nói vậy Xu Mật Sứ cũng biết.


Người này nhất định là miệng khô rồi. Lý Kỳ cười nói: - Đơn giản mà nói, chính là mọi người chủ trương bất đồng.


- Đúng vậy, đúng là ý này.


Tần Cối nói: - Câu cửa miệng nói, đạo bất đồng, bất tương vi mưu, chủ trương giống nhau tự nhiên sẽ đi cùng một chỗ, điều này tạo thành vây cánh, mà chính sách triều đình chỉ có thể tuần hoàn một loại tư tưởng, như vậy người kiềm giữ chủ trương đối lập, liền trở thành kẻ thù, điều này tạo thành đấu tranh vây cánh, cũng không phải nói người nào là gian thần, người nào là trung thần, mà là tất cả mọi người cho rằng đối phương là sai, điều chính mình kiên trì mới là có lợi đối với quốc gia, vì để cho quốc gia đi theo hướng càng thêm có lợi, như vậy chỉ có đánh bại đồng nghiệp chủ trương đối lập, hoặc là, chính là bị đối phương đánh bại, nhưng mà, mỗi người đều có ý tưởng của mỗi người, cả triều văn võ không có khả năng nhất trí tư tưởng, cho nên đấu tranh vây cánh là điều không thể tránh khỏi.


Lý Cương làm người chính trực, cương trực công chính, nhưng cũng vô cùng bảo thủ, làm việc đều chiếu theo quy củ, không hiểu được linh hoạt biến báo, mà vi thần có chút thời điểm vì đạt được mục đích, không từ thủ đoạn, vì đạt được thành công lớn hơn nữa, cho dù phá hư quy củ cũng sẽ không tiếc, câu nệ một ít cái gọi là quy tắc, sẽ chỉ làm chính mình bị bó tay bó chân, hai loại chủ trương này vừa vặn hoàn toàn tương phản. Cho nên Lý Cương cho tới nay đều không thích phương pháp làm việc của vi thần, khắp nơi nhằm vào vi thần, đồng dạng, vi thần cũng vô cùng chán ghét phong cách làm việc của Lý Cương, trong mắt của ông ta không chứa được một hạt cát, thà rằng đi nhiều đường vòng, cũng không nguyện phá hư cho dù là một chút xíu quy củ, cho nên đấu tranh giữa vi thần và Lý Cương là điều không thể tránh khỏi, như vậy chỉ xem cuối cùng ai là người còn có thể cười, Lý Cương ông ta vô năng, không trách được vi thần, bởi vì không phải ông ta thua, thì chính là vi thần thua, chỉ có hai loại kết quả này.


Về phần Vương Trọng Lăng, nếu không phải lúc trước Kinh Tế Sử khắp nơi nhằm vào vi thần, còn muốn lôi kéo Vương Trọng Lăng, làm suy yếu quyền lực của vi thần ở tam tỉnh lục bộ, vi thần cũng sẽ không làm như thế, nếu vi thần trơ mắt nhìn quyền lực rơi rớt đi, đó mới là vi thần vô năng, cho nên vi thần đối với chuyện này hoàn toàn không có bất kỳ áy náy nào, vi thần cũng tin tưởng giữa Vương An Thạch và Tư Mã Quang có lẽ tồn tại tiếc hận và thù hận, nhưng tuyệt sẽ không tồn tại áy náy, bởi vì bọn họ đều cho là mình đúng, vi thần đồng dạng cũng thì cho là như vậy đấy.


Nói tới đây, y nhẹ nhàng thở dài, nói: - Ở chỗ cao không tránh khỏi rét vì lạnh nha, vi thần quý vi Tể tướng, người muốn lật đổ vi thần thật sự là rât nhiêu rất nhiêu, vi thần cũng không có bất kỳ đường nào có thể lui, một khi thua, không chỉ có vi thần, ngay cả người nhà vi thần đều sẽ bị liên lụy, vi thần không thể lui được nữa, cho nên, vi thần phải tiên hạ thủ vi cường, đem hết thảy địch nhân đều tiêu diệt, như vậy không chỉ có thể bảo vệ vị trí Tể tướng của vi thần, cũng có thể bảo vệ tính mạng của vi thần, ồ, tin tưởng Lý Cương, Mao Thư, Trịnh Dật bọn họ đồng dạng cũng sẽ nghĩ như vậy.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận