Bắc Tống Phong Lưu


Đây vẫn thật sự đánh lạc hướng sức chú ý của Ngô Giới, y tới đây chính là để tróc nã Hoàn Nhan Tông Vọng, đích thân dẫn dắt nhân mã đi vây công Lưu Ngạn Tông đoạn đường này, còn Thuật Liệt Tốc liền xoay người lại, vu hồi đến cánh trái của quân Tống, cũng chính là cánh phải của quân Kim, quân Tống đang tấn công mạnh mẽ Lưu Ngạn Tông từ phía sau, nhìn thấy giống như muốn cứu Hoàn Nhan Tông Vọng, binh mã cánh trái của quân Tống đã bị Thuật Liệt Tốc thu hút sự chú ý, từ đó, Hoàn Nhan Tông Vọng thật sự liền có được cơ hội, phá vây ra ngoài từ cánh phải cũng chính là nơi quân Tống khá yếu mỏng.


Trải qua nửa ngày khổ chiến, Lý Định Biên, Ngô Lân lần lượt đuổi tới, Lưu Ngạn Tông, Thuật Liệt Tốc và đại tướng liên can liên tiếp tử trận.


Ngô Giới một thương đã đâm hạ Hoàn Nhan Tông Vọng giả kia, Lý Định Biên đến cạnh vừa thấy, hô to mắc mưu.


Ngô Giới tức giận đến liên roi ngựa cũng quăng trên mặt đất, mẹ nói, lão tử cực cực khổ khổ tới đây, ngươi làm người giả cho ta, coi thường người như vậy.


Đại quân tiếp tục truy kích, đặc biệt lão tướng Tây Hạ Lý Định Biên lĩnh bộ đội Đảng Hạng bọn họ xông lên phía trước nhất, người Đảng Hạng bọn họ là sống phải thấy người, chết phải thấy xác, nhất định phải bắt được Hoàn Nhan Tông Vọng này.


Lưu Ngạn Tông, Thuật Liệt Tốc và các đại tướng dùng tính mạng giúp Hoàn Nhan Tông Vọng phá vây ra ngoài, Hoàn Nhan Tông Vọng điên cuồng chạy một mạch, nhưng phía sau vẫn có truy binh bám theo không buông, đột nhiên, một chi binh mã từ phía đông giết ra, đánh lui bộ đội truy kích của quân Tống, chi binh mã này chính là bộ đội tàn dư của Hoàn Nhan Tông Can. Hoàn Nhan Tông Hàn chiến tử, nhưng người đánh yểm trợ là gã đây lại trốn thoát, nhưng mà ba vạn tinh nhuệ của gã trong đêm qua cũng đã chết hơn phân nửa, chỉ còn lại không đến một vạn người.


Gã có thể trốn thoát vẫn thật là một sự trùng hợp, bởi vì quân Tống biết tình hình chiến đấu của bên Tây Hạ, cho nên Tông Trạch bọn họ không cho rằng quân Kim sẽ phá vây đến phía tây, bởi vì ngươi phá vây đến phía tây, đi về hướng địa khu Hà Sáo, chẳng phải từ một hố lửa này nhảy vào hố lửa kia, khắp địa khu Hà Sáo đều là liên quân Tống - Hạ, lại thêm tin tức của hai tên hàng binh kia, cho nên phía tây không phải trọng tâm phòng thủ của quân Tống, nhưng quân Kim không biết, bọn họ vẫn muốn đi tiếp ứng Hoàn Nhan Tông Vọng.


Ma xui quỷ khiến dẫn đến Hoàn Nhan Tông Hàn chiến tử, Hoàn Nhan Tông Can trốn thoát, vừa vặn lại gặp Hoàn Nhan Tông Vọng đang chạy trối chết ở đây, hai huynh đệ này vừa giáp mặt, nhìn thấy bộ dạng chật vật của đối phương, thiếu chút nữa đã ôm đầu khóc lóc, vẫn không thể tin được sự thật trước mắt, nhưng lúc này cũng không phải là lúc khóc lóc, cho dù bọn họ hợp binh, một chút nhân mã này cũng chẳng đủ dùng, hai người lãnh binh khẩn trương chạy theo hướng bắc, đạt tới Hoàng Hà bờ Nam, nơi này chính là nội vực đặc khu Hồi Hột ở hậu thế, bởi vì địa khu Hà Sáo sở dĩ gọi là Hà Sáo, đó chính là bởi vì ba mặt đều là Hoàng Hà, là một chữ "kỷ", trừ phi ngươi đi về phía nam, nếu không đều phải vượt sông.



Hoàn Nhan Tông Vọng cưỡi trên chiến mã, nhìn nước sông cuồn cuộn này, mặt xám như tro tàn, bọn họ không có thuyền qua sông, kết quả này là, vẫn chưa chạy thoát, Hà Sáo này hiện giờ đối với bọn họ mà nói, giống như cùng một nhà lao không thể vượt qua.


Trước có nước sông cuồn cuộn, sau có truy binh.


Hoàn Nhan Tông Vọng không khỏi quay đầu lại, nhìn hai ngàn viên tướng sĩ bên cạnh này, trong lòng rất không thoải mái, sáu vạn tinh nhuệ đến giờ, chỉ còn lại có hai ngàn người, trận chiến này so với đại chiến Hoàng Hà lúc trước vẫn thua to, còn thê thảm hơn nữa.


Hoàn Nhan Tông Can giận dữ nói: - Tông Vọng, nếu đã không còn đường đi, chúng ta cứ quyết tử một trận với kẻ thù.


Đúng lúc này, một người đột nhiên chỉ vào bờ bên kia Hoàng Hà nói: - Đô Thống, ngài mau nhìn.



Hoàn Nhan Tông Vọng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một đội tàu đi qua, gã cũng không biết người tới là địch hay bằng hữu, nhưng chỉ cần không phải bằng hữu, như vậy thì bất kể là kẻ địch hay không, gã cũng chết chắc rồi.


Trong nháy mắt, đội tàu đi tới hơn nửa, nghe thấy một người dùng tiếng Nữ Chân hô: - Phía trước chính là nhị Thái Tử.


Không đợi Hoàn Nhan Tông Vọng mở miệng, hơn vạn tinh binh phía sau liền nhảy cẫng lên, lớn tiếng la lên, đây chính là cơ hội sống sót của bọn họ.


Người trên thuyền nghe thấy tiếng hô ở đối diện, biết là mình rồi, lập tức tăng tốc độ nhanh hơn.


Và giống như lần trước, người tới chính là đại tướng Kim Quốc Hoàn Nhan Ngân Thuật Khả, lần trước cũng là Hoàn Nhan Ngân Thuật Khả cứu gã một mạng vào lúc mấu chốt.



Việc này ngược lại khiến Hoàn Nhan Tông Vọng cảm thấy hết sức nhục nhã, giống như lặp lại một lần thảm bại đã trải qua.


Hoá ra Hoàn Nhan Ngân Thuật Khả vốn là tới cứu viện Hoàn Nhan Tông Hàn, nhưng khi gã chạy tới Dã Hồ Lĩnh, Hoàn Nhan Tông Hàn đã chiến tử, đau buồn rất nhiều, gã nghĩ tới Hoàn Nhan Tông Vọng, vì thế mệnh một nhóm nhân mã tiếp viện Dã Hồ Lĩnh, chặn một vòng tấn công mạnh của Chủng Sư Trung, gã cũng biết Vân Châu mà mất thì Dã Hồ Lĩnh khó có thể bảo vệ, nhưng nếu như Hoàn Nhan Tông Vọng vẫn ở địa khu Hà Sáo, thì Dã Hồ Lĩnh có thể ngăn cản quân Tống xuất quan bọc đánh Hoàn Nhan Tông Vọng, khống chế đường sông Hoàng Hà, cho nên Ngân Thuật Khả sau khi ổn định thế cục Dã Hồ Lĩnh, lập tức dẫn theo năm ngàn tinh binh tới đây thăm dò tin tức của Hoàn Nhan Tông Vọng, kết quả gã vừa mới tới đã bắt gặp Hoàn Nhan Tông Vọng.


Bởi vì lưu vực Hoàng Hà này vẫn nằm trong sự khống chế của quân Kim, đây còn phải may mắn lúc trước khi Hoàn Nhan Tông Hàn tiến quân Hà Sáo, đã tích trữ không ít thuyền bè ở đây, nếu không thì, cho Ngân Thuật Khả có thể vượt sông, nhưng gã cũng không thể đưa mười ngàn binh lính này trở về, đây thật đúng là trong tối tăm, tất có thiên ý, cũng là Hoàn Nhan Tông Vọng chưa đến lúc tuyệt mệnh.


Hoàn Nhan Tông Vọng lại lần nữa tìm được đường sống trong chỗ chết, đã vượt qua Hoàng Hà.


Gã vượt qua Hoàng Hà chưa đến nửa ngày, Lý Định Biên, Ngô Giới bọn họ đã đuổi tới, biết Hoàn Nhan Tông Vọng đã qua sông, ai nấy đều là hết sức ảo não, lần này đã không bắt được Hoàn Nhan Tông Vọng.


Tuy rằng tiếc nuối, nhưng đại quân Hoàn Nhan Tông Vọng gần như là toàn quân bị diệt, chiến quả vẫn là hết sức khả quan.


Đúng lúc này, thánh chỉ của Lý Càn Thuận cũng đã tới, mệnh lệnh Lý Định Biên, bất kể là bắt được Hoàn Nhan Tông Vọng hay không, đều lập tức lãnh binh vượt sông, thu phục khu vực lãnh thổ phía bắc Âm Sơn trước kia bị Kim Quốc chiếm lĩnh. Hoá ra khi Lý Càn Thuận kia biết được Đại Tống đã đạt được đại thắng, và giết chết Hoàn Nhan Tông Hàn, biết Kim Quốc bị trọng thương, đây chính là một cơ hội tuyệt hảo, cho nên muốn mượn cơ hội thu phục một vành đai Hồi Hột.


Gần như là cùng lúc, Triệu Giai cũng phái người truyền thánh chỉ đến, nhưng nội dung lại hoàn toàn tương phản với Lý Càn Thuận, là mệnh lệnh Ngô Giới, Ngô Lân chỉ có thể đuổi tới Hoàng Hà, không cần đi lên phía bắc nữa, ở yên một chỗ đợi mệnh.


Lý Định Biên kỳ thật cũng không muốn quân Tống tiếp tục truy kích, nếu không đất đai đánh chiếm được lần này rốt cuộc nên tính là của ai, bởi vì địa giới lên phía bắc nữa chính là chỗ giao giới của Vân Châu và địa khu Hà Sáo, kỳ thật quân Tống cũng có thể chiếm lĩnh nơi này, nhập vào Vân Châu, cho nên khi biết được Ngô Giới sẽ không truy kích nữa, trong lòng cũng rất vui vẻ, liền suất lĩnh đại quân vượt qua Hoàng Hà, tiếp tục truy kích.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận