Bắc Tống Phong Lưu


Tình hình cuộc chiến lại một lần nữa trở lên căng thẳng, hai mặt trước sau thành Vân Châu đều bị địch bao vậy, bị ép chuyển từ công sang thủ.


Mấy ngày hôm nay thật sự là hai bên Tống Kim đều ngồi xe, mở ra trong diện rộng, người nào yếu tim thật sự là sợ đến chết đi được.


Quân Kim rút lui, cuối cùng quân Tống cũng đã được tự do rồi, trong lòng vui sướng vô cùng!


Đám người Triệu Giai cũng đã nhận được tin, biết viện quân của mình đã tới, nhưng cánh viện quân này quá là quỷ dị, đây thực sự là thần tới, là trên trời cử xuống.


- Xu Mật Sứ đâu?


- Hồi bẩm Bệ hạ, không có nhìn thấy Xu Mật Sứ.


- Con người này lại chạy đi đâu rồi.


Triệu Giai, Tông Trạch đầy vui mừng đi tìm Lý Kỳ. Bởi vì họ đều biết, duy có Lý Kỳ là biết chân tướng.


Vẫn là cái chuồng ngựa đó, vẫn là bóng người to mập đó.


- Tiểu nhân Vi Trường Xuân tham kiến Xu Mật Sứ.


- Đứng lên đi.


Lý Kỳ bật cười ha hả, nói:


- Tốt quá rồi, ta quả nhiên là không tin lầm người.


Vi Trường Xuân nói: - Đây đều là Xu Mật Sứ tính toán như thần, bố trí chu toàn, tiểu nhân chẳng qua là tuân theo lời dặn của Xu Mật Sứ đi làm thôi.



Lý Kỳ gật đầu nói: - Sao các ngươi lại gặp được Chiết Nganj Chất?


Vi Trường Xuân nói: - Ồ, Chiết tướng quân ngày xưa bị ép trốn ở Âm sơn, nhưng vì không biết đường, bị lạc sâu vào trong núi. Mà khi chúng ta chuẩn bị tấn công quan khẩu Âm Sơn, có sai người đi thăm dò đúng lúc gặp Chiết tướng quân, do đó đã dẫn họ ra khỏi Âm sơn. Sau đó dưới sự dẫn dắt của Chiết tướng quân, chúng ta đã nhanh chóng công hạ được quan khẩu Âm Sơn, chỉ tiếc là đối phương ở Dã Hồ Lĩnh đã bố trí trọng binh trấn thủ, Chiết tướng quân nói khó công hạ, do đó chúng ta đã vòng qua đường của huyện Trường Thanh mà đi. Chiết tướng quân đã bố trì nạn dân trà trộn vào trong huyện, trong ứng ngoài hợp công chiếm huyện Trường Thanh. Khi chúng ta chạy tới đây, đúng lúc lại gặp Dương tướng quân, bây giờ chúng ta đã chiếm được hiểm yếu phía bắc Vân Châu rồi.


- Hóa ra là như vậy.


Lý Kỳ mỉm cười lắc đầu, thầm nhủ, mẹ kiếp ta còn tưởng thực sự là vận thế vượng! Đây đều có thể được. Mặc dù đây là hắn ngầm thao túng, nhưng nhiều bất ngờ như vậy, cũng khiến cho bản thân hắn cảm thấy không thể tin nổi.


Mã Kiều bỗng lên tiếng:


- Xu Mật Sứ, Hoàng thượng sai người tới rồi.


Lý Kỳ quay đầu lại nhìn, chỉ thấy hai tên thái giám đang vội vã đi về phía bên này, do đó liền nói với Vi Trường Xuân: - Ngươi tránh sang bên cạnh trước đi, chờ lát nữa ta sẽ tới tìm ngươi. Nhớ kỹ, tìm một cây lớn chút trốn vào trong đó, ta đè một cái rồi đi, người ta đánh trận, ngươi cũng đánh trận. Lợi thế duy nhất của người ta đánh trận chính là có thể giảm cân, nhưng con người ngươi thì ngày một béo lên. Ta xem như phục mấy người các ngươi rồi đấy.


- Tuân lệnh, tuân lệnh.


Vi Trường Xuân không hề cảm thấy xấu hổ chút nào, còn ưỡn cái bụng lớn lên cười ha hả.



Những kẻ săn tin đẳng cấp chưởng quỹ này có chín phần là xuất thân du côn của Thị Vệ Mã, nhưng đều là tinh nhuệ Đại Tống. Đối với chiều cao đều có yêu cầu, khi đó mỗi người bọn họ đều vô cùng rắn chắc khỏe mạnh, bao gồm cả Nam Bác Vạn đó. Nhưng vừa ra quân doanh này, không được mấy năm, từng tên mập thật sự không thể nhìn thẳng được, đơn giản chính là huynh đệ sinh đôi. Cái bụng đó giống như mang thai 10 tháng, Lý Kỳ nhìn thấy những người này chỉ biết lắc đầu.


Nhưng điều đó cũng không thể trách họ được. Ngày xưa ở Thị Vệ Mã được ngày nào no, có hôm nay không có ngày mai, ăn bữa trước không có bữa sau. Nhưng từ sau khi đi ra, Lý Kỳ đã cho họ tiền, giúp họ sách hoạch, cho họ đi khắp nơi buôn bán. Sản phẩm của Túy Tiên Cư số 1 thế giới, những người này không thể bạc đãi mình, ai nấy đều ăn uống rất ngon, tiểu thiếp đều tìm mấy người, có thể không béo được à?


Quay trở về đại trướng trung quân, Triệu Giai vừa nhìn thấy Lý Kỳ, liền tức giận nói: - Thằng nhãi ngươi đi đâu thế?


- Vi thần đi nhà xí.


Lời giải thích này quá là hàm hồ, Triệu Giai muốn nổi đóa lên rồi. Lý Kỳ liền nói: - Hoàng thượng bớt giận, vi thần bẩm báo thực, bẩm báo thực.


Triệu Giai vừa nghe thấy thế, quả nhiên sắc mặt hòa hoãn đi không ít. - Vậy ngươi còn không mau nói ra.


Lý Kỳ đem toàn bộ nguyên nhân nói cho Triệu Giai cả Tông Trạch nghe.


Đây còn phải nói từ lần trước quay về gặp Vi Trường Xuân. Khi Lý Kỳ từ miệng Vi Trường Xuân biết được tin tức của Tân Châu và Vũ Châu, trong lòng đang nghĩ, hiện giờ đã tới đầu mùa hạ rồi, mạ lúa cũng đã trồng xuống rồi. Khu đất tốt này, thường thì đều là ở bên sông, thuận tiện cho việc tưới tiêu. Mà Hoàn Nhan Tông Hàn dựa vào dùng đại thủy đánh bại Chiết Khả Tồn, ruộng tốt ở hai bên sông chắc chắn cũng đã hoàn toàn xong rồi, sắp được thu hoạch rồi, hơn nữa ngày ngày chinh chiến, cưỡng thu quân nhu, người dân ở Tân Châu và Vũ Châu này chắc chắn không tích trữ lương thực. Họ không giống như người dân của Yến Sơn phủ. Triều đình cho họ ruộng đất, nhà nhà đều có trù bị chiến tranh. Hàng năm họ đều phải đối mặt với thuế khóa nặng nề, trong tay họ chắc chắn đã không còn lương thực nữa rồi.


Mà ruộng tốt là thứ duy nhất cứu sống cũng không có địa thủy phá hủy, hơn nữa sự ức hiếp của người Nữ Chân, người dân của hai châu Tân, Vũ chắc chắn là kề bên tuyệt cảnh, không thể làm được chuyện gì hết.



Sau khi nghĩ tới điểm này, Lý Kỳ liền lệnh cho Vi Trường Xuân khoái mã quay về Tân Châu, ngầm thâm nhập vào bên trong người dân, cổ động người dân, quy hàng Đại Tống, giúp Đại Tống đối phó với quân Kim.


Đó chính là thủ đoạn của kẻ chó săn, họ chuyên tâm làm việc này, hơn nữa ngày thường họ còn đi nghe ngóng tình hình, vô cùng quen thuộc với người dân trong và ngoài thành.


Khi Vi Trường Xuân trở về Tân Châu. Khu vực này lại nổ ra dịch bệnh, đương nhiên chỉ là quy mô nhỏ, nhưng điều này đối với người dân mà nói giống như tuyết còn thêm sương. Do đó Vi Trường Xuân lại càng sốt ruột hơn. Tân Châu và Vũ Châu này có không ít người của Lý Kỳ, để họ lấy lương thực tích trữ trong nhà mình ra chia cho phụ nữ và trẻ em. Họ là tinh anh, lương thực đó, tải sản đó đều cất giấu vô cùng bí mật, quân Kim không thể phát hiện ra được.


Trong quá trình cứu tế, Vi Trường Xuân đã ngầm cổ động người dân. Những người Nữ Chân này đều không xem chúng ta là người, chúng ta sao còn phải bán mạng cho chúng. Khi quân Tống vào thành, tốt với chúng ta hơn, không có giết một ai, chúng ta sao lại không đuổi người Nữ Chân ở nơi này đi, quy hàng Đại Tống? Chúng ta vốn là người Hán, về phần tiếng khiết đan, nước các ngươi cũng để người Nữ Chân tiêu diệt.


Những người dân này vốn đã là một cái thùng thuốc nổ sắp nổ tung rồi, đốm lửa này của Vi Trường Xuân, Tân Châu bỗng nhiên đã bùng nổ cuộc khởi nghĩa. Một trăm binh lính của Hoàn Nhan Tông Hàn ở lại đây đều bị giết chết.


Dường như trong cùng khoảng thời gian, Vũ Châu cũng nổ ra cuộc khởi nghĩa, cũng đã giết chết hết binh linh Nữ Chân đó, cướp lương thực và vũ khí của họ.


Cuộc bộc phát này chính là mang tính liên tục, người dân của cả khu vực đó lần lượt hưởng ứng, bất kể nam nữ già trẻ đều tranh nhau nhập ngũ, dù sao tiếp tục cũng là con đường chết, hy vọng thu hoạch đã bị lũ lụt tiêu diệt hết rồi, còn không bằng vật lộn đọ sức. Cho nên số người ngày càng nhiều, người này nhiều thế, nhưng họ lại có được lương thực để ăn. Quân Kim có, đây đều không cần Vi Trường Xuân phải giật giây. Bản thân họ chủ động tìm tới doanh trại quân Kim tấn công, trước tiên chắc chắn là quan khẩu Âm Sơn, ở đó lại gặp được tên lliều mạng Chiết Ngạn Chất, tìm được thủ lĩnh, rất nhanh đã công hạ được quan khẩu Âm Sơn, lấy được chút ít lương thực.


Người dân thấy thế, lương thực có rồi, như vậy quả thực nói không chừng còn có thể tìm được đường sống.


Chiết Ngạn Chất khi đó cũng vui mừng vô cùng. Đây quả đúng là trời không giết ta, do đó đã hứa chỉ cần theo chủ lực quân ta hiệp lực, các ngươi sẽ có lương thực rồi.


Những người dân này nghe thấy thế, không cần nói gì nữa, đánh đi.


Kỳ thực khi công chiếm quan Khẩu Âm Sơn, đúng lúc Hoàn Nhan Tông Can nhập quan. Gã bởi vì vội đi cứu viện Vân Châu, không có thăm dò tin tức của Tân Châu và Vũ Châu, chờ tới khi cánh quân khởi nghĩa này đuổi theo phía sau Hoàn Nhan Tông Can, nhưng hai bên đều không biết phía trước phía sau mình có quân địch.


Sau khi công hạ huyện Trường Thanh, họ lại thu được lượng lớn lương thực.


Đây căn bản là đám ô hợp, nhưng càng đánh càng thắng, đánh bại người Nữ Chân bình thường họ không dám nhìn thẳng, sỹ khí dâng lên, họ cho rằng mình đều là tinh nhuệ, kiêu ngạo vô cùng. Về phần quân kỷ gì đó, thì không cần phải nhắc tới, trên đường tấn công, còn hát quốc ca Đại Tống.


Chiết Ngạn Chất cũng đau đầu nhức óc, quá nhiều người, y cũng không thể quản lý nổi. Vốn y còn muốn đánh cho quân Kim không kịp trở tay, bài quốc ca này vừa vang lên, heo cũng biết các ngươi sắp tới rồi.


Cũng là họ may mắn, bài quốc ca này vang lên, đúng lúc Dương Tái Hưng ở trên Bạch Đăng sơn nghe thấy, hai bên căn bản không có liên lạc gì, ngay cả dối phương là ai cũng đều không biết. Nhưng bài quốc ca này lại kết nối hai bên lại với nhau, điều này khiến cho Dương Tái Hưng có sự chuẩn bị, phối hợp với Chiết Ngạn Chất hai mặt giáp công, một trận đánh bại quân Kim ở Bạch Đăng sơn, còn truy sát theo, đánh tới dưới thành Vân Châu.


Cũng chỉ có thể dùng một câu để hình dung, tin Trù Vương, được suốt đời.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận