Bắc Tống Phong Lưu


Đó cũng không phải là chiến xa, mà là xe đẩy tay, trên xe chất đầy đồ vật nặng, cái này không cần nghĩ, vừa thấy là biết quân Tống là tới để lấp sông, không lấp sông đào bảo vệ thành này, thì ngươi không thể công kích được cửa thành, vĩnh viễn không thể vào thành.


Cao Khánh Duệ híp híp mắt, ánh mắt lóe ra một chút tia sáng quái dị, lập tức phân phó đi xuống, đợi một khi những người này tiến vào tầm bắn cường nỏ, liền dùng cường nỏ bắn.


Nếu quân Tống chỉ dùng pháo Chấn hưng để oanh tạc ấy mà, như vậy quân Kim thật sự chính là không có biện pháp nào, bởi vì bọn họ đã mất đi năng lực xung phong, mà năng lực đánh viễn trình vừa rồi của bọn họ không xa bằng đối phương, cho nên bọn họ cũng chỉ có thể bắn binh Tống đang xông lại, nhưng chỉ quân Tống mà nói, đạn pháo mặc dù nhiều nhưng cũng không phải không cần tiền, hiện giờ cửa thành còn chưa nhìn thấy, tất nhiên phải dùng cho sáng suốt, không có khả năng suốt ngày ở chỗ này oanh tạc, vậy đạn pháo có nhiều hơn nữa cũng sẽ bị ngươi đánh cho sạch sẽ, cho nên Tông Trạch vẫn lấy lấp sông làm chủ đạo.


Mà cường nỏ của bọn họ kỳ thật chính là bản sàng tử nỏ lạc hậu, là lúc trước khi xuôi nam thu được, số lượng cũng không nhiều lắm, cũng vẫn để đó không dùng tới, bởi vì quân Kim ngại vũ khí này quá cồng kềnh, không phù hợp với tư tưởng chiến thuật của bọn họ, hơn nữa kỹ thuật bọn họ không đủ để tạo nên hàng nhái, trước đó ở vùng Hà Bắc vì công thành, cũng đã từng tạo một ít, nhưng uy lực không xa bằng Sàng tử nỏ của quân Tống, cho nên về sau cũng từ bỏ rồi.


Kỹ thuật của Sàng tử nỏ vẫn luôn chỉ có Đại Tống mới có, quốc gia khác đều không tạo ra được, nếu năm đó Hoàn Nhan Tông Vọng công phá được thành Biện Lương, như vậy bọn họ có thể nắm giữ được kỹ thuật này, bởi vì độ cao cơ mật đều ở tại trong thành Biện Lương, đáng tiếc gã không thể công phá, giờ này ngày này, đã bức cho quân Kim không có cách nào, đến kho vũ khí tìm kiếm khắp nơi vũ khí để đánh viễn trình, có thể sử dụng được thì đều mang lên để dùng.


Gã đứng ở trên đầu thành đã nhìn rõ ràng rành mạch, đối phương đẩy xe đẩy lên đây, nhưng bên dưới binh lính bị nghẹn khói mù đang gào khóc thảm thiết, cũng không nhìn rõ ràng quân Tống đến tột cùng là ở đâu, chỉ có thể từ từ híp hai mắt mà nhìn ra. Hy vọng có thể dựa vào mưa tên dày đặc mà đánh chết kẻ thù. Nhưng quân Tống đã sớm có chuẩn bị, xe đều phân tán đi. Tuy rằng vẫn có người ngã xuống, nhưng chút tổn thương ấy là điều quân Tống hoàn toàn có thể thừa nhận được. Tuy nhiên, uy lực Sàng tử nỏ tuy rằng không bằng Sàng tử nỏ của quân Tống, nhưng ở trong vòng hai trăm bước, cũng vẫn đủ để phá hủy được một ít xe ván gỗ nhẹ, tuy nhiên không có vấn đề gì, xe đẩy này mặc dù không còn, nhưng tướng sĩ Tống quân trực tiếp khiêng túi vải bố xông về phía trước.


- Phóng!



Ngay sau đó, đợt pháo Chấn hưng thứ hai lại lần nữa phóng ra, so với một lượt phóng ra vừa rồi, một lượt phóng ra này khí thế hung mãnh, tốc độ đều nhanh hơn rất rất nhiều, hơn nữa tất cả đều là tập trung vào xe bắn đá của đối phương.


Bởi vì pháo Chấn hưng phóng ra tần suất chậm, vì vậy bình thường đều được luân phiên phóng ra, không thể cùng lúc phóng ra, nếu không, trung gian sẽ có một khoảng thời gian bị trống rất dài.


Loạt đạn pháo trầm trọng này bay tới, quân Kim lập tức phân tán.


Nhưng tướng sĩ quân Kim vừa động, lập tức nghe được một trận kêu oa nha nha thảm thiết.


Trên tường thành, Cao Khánh Duệ nghe thấy tiếng kêu thê thảm như thế, trong lòng ngạc nhiên không thôi. Loạt đạn pháo này của kẻ thù còn chưa rơi xuống, các ngươi lại kêu ầm cái gì, diễn thế này cũng không khỏi quá khoa trương rồi? Nhưng vừa ngưng mắt nhìn, chỉ thấy binh lính khu vực vòng oanh tạc thứ nhất mới vừa rồi, gần như đều ngồi dưới đất, đang cầm chân của mình, đau đớn như sống không bằng chết.


Hoá ra vòng đạn pháo thứ nhất phát sinh, cũng không phải thực đạn, mà là lựu đạn sớm nhất trên đời, cũng chính là đạn Tán hoa, bên trong tất cả đều là chông sắt và miếng sắt, mà mới vừa rồi Sàng tử nỏ phóng ra tất cả đều là tên mang theo khói mù. Vì sao Cao Khánh Duệ mới vừa rồi mới nghe được tiếng kêu thảm thiết, chính là những binh lính kia bị miếng sắt đánh vào trên mặt, như thế này nhất thời nửa khắc thì không chết được, mà đều là cứ thế bị đau chết đấy, nhưng vẫn còn ở phía sau, ồ, mấu chốt là chông sắt này.


Chông sắt này là một loại chướng ngại vật phòng ngừa kẻ thù xung phong, bốn cái gai sắt vươn ra, dài hơn ba tấc, dù sao bất kể là phóng thế nào thì đều có một cái gai sắt là hướng lên trên, nguyên bản phương pháp sử dụng, là sai người tiến đến rải vào trên đường kẻ thù tiến quân, nhưng hiện tại khoa học kỹ thuật ngày càng phát đạt, trực tiếp từ xa ném tới, đạn pháo này vừa nổ tung, chông sắt liền bắn ra đầy đất.



Đợi cho đợt đạn pháo thứ hai phóng tới, quân Kim bị nổ bị sặc đến choáng hồ choáng đồ rồi, vừa thấy đạn pháo quân Tống lại tới nữa, phản ứng đầu tiên nhất định là chạy trốn tránh khắp xung quanh, khi đó ánh mắt của bọn họ nhất định là tập trung ở đạn pháo phía trên, ngươi phải nhìn đạn pháo để đi trốn nha, trong lúc nhất thời vốn không có chú ý dưới chân nữa, một cước này đạp xuống đi, trực tiếp đâm thủng lòng bàn chân, dưới bàn chân này huyệt đạo quá nhiều, vậy thì thật là đau đến toàn tâm, hơn nữa quân Tống cũng không thích sạch sẽ, hơn phân nửa đều là chông sắt gỉ sét, một cước này đạp lên, không chết cũng phải tàn phế a.


Lúc này thật đúng là không phải toàn bộ chỉ nã pháo bừa bãi, mà vẫn có sách lược đấy, khâu này nối tiếp khâu khác, đảm bảo ngươi cả đời khó quên.


Giờ chạy lại không dám chạy, không chạy, đạn pháo lại bay tới rồi, lúc này mới vừa mới khai chiến, một ít binh lính vừa mới nhập ngũ ngay cả tâm tư đầu hàng cũng đã có, đứng ở nơi này mà cũng bị địch nhân đánh, vậy còn đánh cái rắm a.


Một lượt oanh tạc này là thực sự, tuy rằng đạn pháo không nhiều lắm, nhưng phối hợp với chông sắt kia, uy lực lại vượt quá gấp vài lần.


Cũng may quân Kim đã sớm có đề phòng, xe bắn đá, Sàng tử nỏ kia đều phân tán ra, hơn nữa còn là ở mặt sau thành lũy, vì vậy, vẫn chưa phá hủy được bao nhiêu xe bắn đá, chỉ có hai ba chiếc xe bắn đá không may mắn trực tiếp bị đánh trúng, tan tành tại chỗ.


Nhưng cũng không sao cả, một lượt oanh tạc này chủ yếu là yểm hộ binh lính lấp sông.


Đây chính là cơ hội không dễ mà có được, binh lính quân Tống điên cuồng đẩy xe đẩy chạy về hướng bờ sông.



Hoàn Nhan Xương đều nhìn ở trong mắt, mặt như mặt nước phẳng lặng, bình tĩnh nhìn bờ bên kia, thấy quân Tống sắp đi vào trong phạm vi tầm bắn, lập tức lệnh cho cung tiễn thủ tiến đến bên bờ sông bắn kẻ thù, nhưng gã dường như quên trên mặt đất tràn đầy chông sắt, cho nên cung tiễn thủ quân Kim không dám đi nhanh xông về phía trước, nhưng quân lệnh lại không thể trái, chỉ có thể rê bàn chân sát mặt đất mà đi, ngươi như thế thì phải rê bao lâu mới có thể đến bờ sông a.


Hoàn Nhan Xương thấy một màn như vậy, ngây ngốc cả người, nhưng gã cũng không có cách nào, bọn lính đều sợ hãi nha.


Lại nghe thấy thanh âm rắc...rắc..., binh lính quân Tống vừa đẩy một chiếc chiến xa, đồ vật nặng trên xe rơi vào giữa sông, hơn nữa còn không ít, mấy ngày này Tông Trạch vẫn luôn đốc xúc binh lính tích trữ bùn đất, bởi vì ông ta biết phương thức duy nhất qua sông, chính là lấp đường sông đi.


Triệu Giai từ xa thấy một màn như vậy, thấy binh lính quân Kim bị nổ cho chạy khắp chung quanh, trong lòng không khỏi mừng rỡ, thầm nghĩ, đám Thát tử này cũng chỉ biết quát tháo, vừa rời khỏi chiến mã, thì giống như chồng trứng sắp đổ, không chịu nổi một kích a!


Đợi khi binh lính tiền tuyến trở về, pháo Chấn hưng lại nghênh đón một vòng oanh tạc mới, vì thế lại lập lại chiêu cũ, trước là phóng ra đạn tán hoa, tên khói mù, cùng lúc đó, nhóm đội ngũ thứ hai lấp sông này lại bắt đầu xuất kích.


Cùng lúc, Tông Trạch hạ mệnh, đẩy pháo Chấn hưng loại nhỏ tiến lên, pháo nhỏ tuy uy lực nhỏ, nhưng có thể bù đắp rất tốt khoảng cách đại pháo phóng ra, có thể trợ giúp đại quân tiến lên, ngươi không thể luôn oanh tạc ở cự ly xa, khoảng cách càng gần, pháo Chấn hưng này có thể nhắm tốt lắm, có thể phá hủy xe bắn đá đối phương rất dễ, khoảng cách xa như thế, vẫn không thể đánh chính xác đến xe bắn đá phía sau thành lũy.


Bởi vì pháo Chấn hưng loại nhỏ này tầm bắn hơi ngắn, xấp xỉ với tầm bắn của xe bắn đá, đều là khoảng từ ba trăm bước đến bốn trăm bước.


Lần này quân Kim thông suốt rồi, đạn tán hoa này vừa bay đến, không phải ngươi cứ trốn xa thì không sao, miếng sắt kia giết người so bị đao chặt chết còn đáng sợ hơn, phải tránh ở bên cạnh chướng ngại vật mới được, cho nên quân Kim vừa nhìn thấy đạn pháo đối phương bay tới, khẩn trương núp ở bên cạnh hoặc là mặt sau thành lũy.



Lại là khói mù dâng lên, quân Kim dường như vẫn luôn sống ở giữa khói mù.


Hoàn Nhan Xương nhìn đến khi đổ mồ hôi lạnh, nói: - Hỏa khí này của quân Tống thật sự là quá lợi hại, hơn nữa đa dạng nhiều lắm, làm cho người ta khó lòng phòng bị, may mà Tông Hàn để lại cho ta các loại kế sách, bằng không cứ tiếp tục đánh như vậy, rất nhanh là bọn họ đã lấp xong sông đào bảo vệ thành rồi.


Cao Khánh Duệ nhìn phương xa, cau mày nói: - Chúng ta có thể để cho bọn họ lấp sông, nhưng nhất định phải làm cho bọn họ cảm giác được nửa bước cũng khó đi, không thể để cho quân Tống dễ dàng tới gần bờ sông, kéo dài thêm được một ngày, phần thắng của chúng ta lại càng cao.


Hoàn Nhan Xương thấy pháo xa quân Tống đã tiến nhập vào phạm vi tầm bắn của xe bắn đá, vì thế lại ra lệnh cho năm trăm cảm tử tiến đến bờ sông bắn quân Tống đang tiến đến lấp sông, lại mệnh lệnh cho xe bắn đá tập trung hỏa lực, oanh kích pháo xa đối phương.


Chỉ thấy một trận dày đặc mưa đá bay tới, tảng đá kia cũng không phải quá lớn, cũng to khoảng quả bóng rổ, bởi vì lớn hơn nữa, thì tầm bắn sẽ ngắn lại. Nhưng tảng đá kia tuy rằng không lớn, nhưng dưới tác dụng sự tăng tốc độ của trọng lực, lực tác động cũng không nhỏ, mặc dù không đủ chuẩn tâm, nhưng quý ở chỗ đủ dày đặc, loại xe vỏ sắt của quân Tống dưới trận mưa đá dày đặc này, cũng khó có thể toàn thân trở ra, vì vậy không dám liều lĩnh, ngay tại chỗ phát pháo phản kích.


Nhưng quân Tống vẫn có được chút thuận lợi, pháo Chấn hưng loại nhỏ chỉ cần ba người là khống chế được, nhưng xe bắn đá quân địch phải cần hơn mười người, mà uy lực đạn pháo quân Tống cũng hơn xa đạn đá của quân Kim, vì vậy một khi đánh trúng ở phụ cận xe bắn đá, đám lính đẩy xe bắn đá cũng tổn thất thê thảm và nghiêm trọng.


Song phương là đạn đi đá về, thanh thế tuy rằng lớn, nhưng còn lâu mới kịch liệt bằng một hồi đại chiến phía trước kia, bởi vì song phương đều là dùng vũ khí viễn trình, không có thảm thiết như đánh giáp lá cà.


Tông Trạch thấy đối phương có không ít xe ném đá, vì thế hạ lệnh dùng Sàng tử nỏ bao trùm dày đặc trận địa quân địch, đi theo yểm hộ ở pháo xa của mình, Sàng tử nỏ này một nỏ năm tiễn, hơn nữa tầm bắn xa hơn pháo Chấn hưng, uy lực cũng không nhỏ, trăm nỏ của quân Tống phát ra cùng một lúc, công kích như lôi điện, khiến quân Kim chỉ có thể co đầu rút cổ ở mặt sau thành lũy, điên cuồng dùng xe bắn đá phóng ra đạn đá, làm trở ngại đại quân quân Tống đi tới.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận