Bắc Tống Phong Lưu


Hoàn Nhan Xương nghe giọng điệu này của Hoàn Nhan Tông Hàn, giống như là bọn họ đã phạm phải sai lầm lớn vậy. Nhưng suy nghĩ một chút, ngoại trừ thực sự tùy tiện xuất kích để cho quân Tống có cơ hội đánh lén, còn lại tất cả các tướng sĩ đều cực kỳ liều mạng, làm đủ bổn phận, nhưng thật sự thì đội quân Tống này mạnh hơn quân Tống mười năm trước rất nhiều, không phải dễ dàng tiêu diệt như thế được, vì thế gã nói: - Quân Tống đã sớm đóng quân ở biên giới, đồng thời tiến công các châu huyện, binh lực của chúng ta lại thua xa đối phương, cho nên lúc này mới lâm vào khốn cảnh.


Hoàn Nhan Tông Hàn cau mày nói: - Ta thường hay nhắc nhở các ngươi, hai quân đánh giặc, ngươi luôn luôn phải làm chuyện mà kẻ thù không muốn ngươi làm nhất, chứ không phải làm những chuyện mà kẻ thù mong ngươi đi làm, chia binh vốn là điều tối kỵ của binh gia, thống soái của Nam triều không có khả năng không biết, nhưng vì sao gã dám làm như thế, đó chính là gã chắc chắn rằng các ngươi nhất định sẽ liều mạng bảo vệ thành trì, kể từ đó, các ngươi nhất định phải quay chung quanh thành trì đánh trận địa chiến với bọn chúng. Nhưng trận địa chiến không phải là điều quân ta am hiểu, đừng nói binh lực của quân địch nhiều hơn quân ta, cho dù lực lượng ngang nhau, một khi rơi vào trận địa chiến, chúng ta cũng không chắc chắn sẽ giành được thắng lợi.


Một đám tướng sĩ nghe vậy mơ mơ màng màng, hóa ra chúng ta thủ vững thành trì cũng là sai lầm rồi ư?


Cao Khánh Duệ buồn bực hỏi: - Vậy theo ý của Đô Thống, chúng ta phải làm như thế nào?


Hoàn Nhan Tông Hàn vội vàng nói: - Đương nhiên là phải chủ động buông bỏ bốn châu Tân, Võ, Nho, Quy, tập trung đóng quân ở các yếu đạo. Kẻ thù nếu muốn chúng ta xuống thành đánh với bọn họ, chúng ta cố tình không làm như ý bọn chúng, lấy Vân Châu làm đại bản doanh. Lợi dụng tường thành chắc chắn của Vân Châu để kiềm chế chủ lực của quân địch, sau đó tập trung binh lực đánh tan từng chỗ một, chiến tuyến của quân địch quá dài, trải rộng khắp Yến Vân, tùy tiện tiến công bất kỳ chỗ nào, cũng có thể lấy được toàn thắng, kế sách phá địch đơn giản như thế, vì sao các ngươi không thể nghĩ ra chứ?


Các tướng sĩ đang ngồi ở đây đều ngây ra như phỗng, lời này nghe dường như hơi có đạo lý, dường như là hơi có chút giống như là nói giận dữ, cho dù lại cho bọn họ một cơ hội nữa, bọn họ cũng sẽ không dám nghĩ đến chủ động vứt bỏ bốn châu sau núi này.



Cao Khánh Duệ nói: - Nhưng bốn châu này chúng ta không dễ dàng gì mới đoạt được lại đấy, có thể nào dễ dàng bỏ đi thế được.


- Đối phương chính là chắc chắn các ngươi có tâm lý kiểu này đấy. Hoàn Nhan Tông Hàn nặng nề thở dài, nói: - Tiên sinh, vì sao ngài lại hồ đồ như vậy, thành trì vĩnh viễn cũng sẽ ở nơi đó, cũng sẽ không biến mất, cho dù hôm nay chúng ta bỏ qua, ngày khác còn có thể đoạt lại được, hơn nữa, ta cho các ngươi giữ thành, các ngươi cứ nhất định có thể bảo vệ được sao? Biết rõ không giữ được, vì sao còn muốn trả giá thảm trọng như thế, chỉ cần chúng ta có thể tiêu diệt bộ đội chủ lực của quân địch, đừng nói đến bốn châu này, toàn bộ Yến Vân, thậm chí là toàn bộ Nam triều sẽ đều là của chúng ta.


- Trung nguyên có câu nói rất hay, cá và tay gấu không thể cùng có được, kẻ làm tướng đồng dạng cũng là như thế, nếu ngươi muốn vừa bảo vệ được thành trì, đồng thời còn muốn tiêu diệt kẻ thù, vậy thì trừ phi quân địch chỉ là một đám bao cỏ, mà so sánh giữ thành trì và chủ lực của quân địch, tất nhiên là phải ưu tiên tiêu diệt kẻ thù rồi, trong số các ngươi có không ít người từng đi theo Thái tổ chinh chiến qua, chưa từng thấy qua Thái tổ cho dù lấy thành trì làm mục tiêu phát động tiến công, mặc dù mục tiêu là thành trì, thì cũng là vì tiêu diệt quân địch trong thành hay sao?


- Hơn nữa, một khi chúng ta bỏ lại bốn châu, quân địch chắc chắn sẽ chia binh ra đóng ở đấy, như vậy thì chúng ta chỉ cần tập trung binh lực tấn công bất kỳ một châu nào trong số đó, thì quân địch tất yếu sẽ phái binh tới cứu viện, như vậy thì chúng ta có thể sẽ ở nửa đường tiêu diệt kẻ thù, đây mới là điều chúng ta am hiểu nhất đấy, bốn châu này chính là nấm mồ mai táng quân địch, một khi đi vào sẽ khó có thể đi ra, mà chúng ta sau khi buông tha cho bốn châu, là có thể tung hoành Yến Vân, bằng vào ưu thế của chúng ta, không ngừng áp dụng thế công tác chiến, diệt địch tại vùng dã ngoại.



Lúc này, sắc mặt oan ức của các tướng sĩ đã biến thành xấu hổ, cúi đầu không nói.


Hoàn Nhan Xương nói:


- Tông Hàn, việc đã đến nước này rồi, nói nữa cũng không thể làm lại được, chúng ta hẳn là lập tức tranh thủ thời gian thương lượng ra kế sách đối phó với quân địch a.


Sở dĩ Hoàn Nhan Tông Hàn tức giận đến vậy, là bởi vì dọc theo con đường này gã đều phải nghẹn một cục tức, hiện giờ đã được trút hết ra, cũng bớt giận nói: - Đầu tiên, nhất địch phải bảo vệ Vân Châu, bốn châu có thể bỏ đi, nhưng Vân Châu thì không thể mất, bởi vì Vân Châu là đại bản doanh của chúng ta ở yến vân, chuyện tiếp tế tiếp viện toàn bộ phải phụ thuộc vào Vân Châu, nhưng là chúng ta công cần lại phải tác chiến ở dã ngoại với quân địch, chúng ta có thể dựa vào Vân Châu để phòng vệ, dùng ít nhất binh lực để kiềm chế chủ lực của quân địch, hơn nữa bên trong thành của chúng ta còn có vài chục vạn dân chúng, làm cho bọn họ đi ra dã ngoại tác chiến là rất khó khăn, nhưng là có thể để cho bọn họ lên tường thành chiến đấu, như vậy thì chúng ta có thể điều động ra càng nhiều binh lực đi tiêu diệt kẻ thù, mà ngày hôm nay trút xuống một trận mưa to, đoàn chiến xe của Nam triều chắc chắn sẽ không mạo hiểm mưa gió hành quân, việc này đối với chúng ta có thể nói là một chuyện tốt, chúng ta phải lập tức phải người đi ra mở rộng sông đào bảo vệ thành, gia cố cửa thành, coi rằng đây là đạo phòng tuyến thứ nhất của Vân Châu.



- Về phần xe doanh của đối phương, vừa rồi bên ta cũng chú ý qua, có thể xử dụng xe bắn đã để đối kháng.


Hoàn Nhan Xương khẩn trương nói: - Lúc trước chúng ta cũng nghĩ như vậy, nhưng lại bị hỏa pháo của quân địch bắn một phát đánh tan.


Hoàn Nhan Tông Hàn lập tức nói: - Nhưng đấy không phải là lý do để chúng ta buông tha cho mấy trăm chiếc xe bắn đá được, ta cũng không tin pháo của quân địch đã hùng mạnh đến mức này, chỉ cần chúng ta an trí phân tán ra, quân địch không có khả năng khiến cho chúng ta không bắn ra được phát pháo nào cả. Thúc phụ, tiên sinh, thành Vân Châu này ta phải nhờ vào các ngươi rồi, chỉ cần các ngươi có thể kiên trì nửa tháng, các đợt tiến công của quân địch nhất định sẽ giảm bớt, nếu là sông đào bảo vệ thành không ngăn cản được, vậy thì chỉ cần giữ vững tường thành, chỉ cần Vân Châu không mất, thì thắng lợi nhất định sẽ thuộc về chúng ta đấy.


- Tiếp theo, chiến lược mục tiêu đúng đắn, đó chính là đặt việc tiêu diệt quân địch lên hàng đầu, tất cả các thế công tác chiến của chúng ta đều phải quay chung quanh chủ lực của quân địch để tiến hành, việc này ta sẽ tự mình tiến đến, mặt khác, lại lệnh cho tướng phòng giữ ở Nho Châu, Quy Châu bỏ thành rồi tập trung binh lực cứu ra chủ lực của Tân Châu, sau đó lại hội hợp với ta, buông tha cho bốn châu không phải là thất bại, mà là chúng ta chờ đợi để phản công trên quy mô lớn.


- Cuối cùng, tuy rằng trước mắt chúng ta liên tục chiến đấu lại liên tục thất bại, nhưng mà các ngươi chớ có ủ rũ, bởi vì thật sự có rất nhiều cơ hội cho chúng ta giành thắng lợi, nếu như Tây Hạ đã diệt vong, thì chúng ta tất thắng, nếu viện quân đến, chúng ta cũng tất thắng, nếu là cả hai điểm trên chúng ta đều làm được, vậy thì Nam triều tất phải diệt vong, ngược lại với điều đó chính là, Nam triều nhất định phải chuẩn bị thật chu đáo, mới có thể giành chiến thắng được, cho nên trận chiến này chúng ta chắc chắn là người chiến thắng cuối cùng đấy


- Tuy nhiên, trước đó các ngươi nhất định phải quên đi tất cả những gì các ngươi đã giành được trong hai mươi năm nay, các ngươi phải nhớ kỹ, người Nữ Chân chúng ta là bắt đầu từ hai bàn tay trắng cho đến bây giờ có diện tích lãnh thổ ngàn dặm, ta hy vọng các ngươi có thể một lần nữa lấy lại được tinh thần khi đi năm đó đi theo Thái tổ chinh chiến, phải ôm quyết tâm tất thắng đi tác chiến với kẻ thù, nên nắm chắc lấy mọi cơ hội để tiêu diệt kẻ thù, cho phép bị địch nhân tấn công, chính là sỉ nhục của người Nữ Chân chúng ta, bận tâm trước sau, sẽ chỉ khiến cho mình trở nên bó tay bó chân thôi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận