Bắc Tống Phong Lưu


Lý Cương vẫn có vẻ có chút không yên lòng, nói: - Muốn phái cấm quân tiến đến gác hay không?


Lý Kỳ nói: - Cái này không thể được, cấm quân là quốc gia quân đội, nơi này là tư nhân mua bán, làm sao có thể khiến quân đội quốc gia đến giúp tư nhân trú thủ, đây không phải sẽ làm cho người khác chê cười sao, hộ vệ nơi này đều là nhất đẳng đấy, là tập đoàn Túy Tiên tự mình dạy dỗ, bọn họ đều cùng tập đoàn Túy Tiên chúng ta ký kết khế ước giữ bí mật, có thể tin tưởng được.


Mao Thư trong mắt sáng ngời, nói: - Khế ước giữ bí mật có thể cho ta xem một chút hay không.


Quả nhiên thông minh. Lý Kỳ cười gật đầu nói: - Đương nhiên có thể.


Lý Cương lại nói: - Các ngươi không muốn đó là chuyện của các ngươi, nhưng triều đình còn có thể sai người ở bên này giám thị đấy.


Lý Kỳ gật đầu nói: - Đây là đương nhiên, nhưng ta cũng phải nói rõ trước, người của triều đình ở bên ngoài qua lại là được rồi, chứ không thể xâm nhập khu vực tư nhân, bằng không mà nói, ta cũng sẽ không cho Tư Pháp Viện các ngươi nửa chút mặt mũi, ta nhất định sẽ đi Đại Lý Tự cáo trạng Tư pháp viện các ngươi.


Lý Cương vẻ mặt nghiêm túc nói:


- Vậy cũng phải nhìn kỹ tình huống mà định ra.


- Bất luận là tình huống gì đều không được.


Lý Kỳ không giữ mặt mũi chút nào nói: - Ai biết có phải các người đến đánh cắp bí phương pê-ni-xi-lin của ta hay không, các ngươi muốn đi vào, nhất định phải được sự đồng ý của ta.


Sắc mặt Lý Cương trầm xuống, có vẻ có chút mất hứng, nói: - Khi nào thì triều đình làm việc, còn phải được sự đồng ý của thương nhân? Ngụ ý, chính là châm chọc Lý Kỳ ngươi hiện tại chỉ là một thương nhân đứng trước mặt ta, mà không phải là Xu Mật Sứ.



Lý Kỳ cười dài nói:


- Mao viện trưởng, ngươi chẳng lẽ không có gì muốn nói sao?


Mao Thư ngẩn ra, dường như nhớ tới cái gì đến, nói: - Lý viện trưởng. Ngươi nên biết, một tháng trước, Lập Pháp Viện đã thông qua luật pháp có liên quan đến phương diện này, chỉ có điều trước mắt còn chưa ban bố. Nếu Tư pháp viện muốn đi vào nhà dân, nhất định phải đi Đại Lý Tự trước để xin lệnh kiểm soát, đây là phòng ngừa quan lại lấy tên công vụ đi làm việc tư, nhiễu loạn dân chúng. Hoàng thượng cũng vô cùng tán thành điều luật này, nhớ rõ lúc trước khi Vương Phủ thu hết quân lương, đều là trực tiếp phái người xâm nhập nhà dân để đoạt. Nếu là có người vi phạm luật này, nhất định sẽ bị buộc tội không làm tròn bổn phận.


Lý Kỳ định liệu trước nói: - Tư pháp viện là nha môn chấp pháp cao nhất, chắc có lẽ sẽ không làm cái chuyện hiểu pháp luật mà phạm luật đó chứ.


Trịnh Dật nghe vậy cười thầm, không hổ là Xu Mật Sứ, thật sự là mưu tính sâu xa nha.


Không cần phải nói, điều luật này nhất định là Lý Kỳ ở phía sau giở trò quỷ.



Lý Cương nghe đến lệnh kiểm soát này, mày đột nhiên vừa nhíu, dùng một loại có khẩu khí chứa uy hiếp nói: - Đây cũng không phải là nhà dân, việc này liên quan đến an nguy quốc gia, phải làm cái lệ, nói cách khác, nếu chẳng may bị để lộ, vậy người nào sẽ chịu trách nhiệm này, là Đại Lý Tự, hay là Lập Pháp Viện các ngươi? Hơn nữa ta xem lệnh kiểm soát này còn có rất nhiều chỗ không hoàn thiện.


Tần Cối vẫn trầm mặc nghe được lời này, đột nhiên ánh mắt chớp động vài cái, không tự giác liếc về hướng Lý Cương và Mao Thư, chợt thấy Lý Kỳ đang nhìn, lập tức thu hồi ánh mắt, lại đi tới dưới chân núi nhìn, trong lòng thầm nghĩ, thì ra là thế, xem ra Nhị viện cũng không phải là bền chắc như thép, thú vị, thú vị.


Ông ta vừa nói như vậy, Mao Thư thật sự có chút bỡ ngỡ, trầm ngâm một lát, mới nói: - Lý viện trưởng lời này cũng không sai, ở trong lệnh kiểm soát này trước khi được định, khả năng còn có chút lỗ hổng.


Dựa vào! Ta còn trông cậy vào ngươi đứng vững đấy, ông ta mới nói một câu, ngươi liền mềm nhũn, như vậy sao được. Lý Kỳ vội vàng nói: - Ta nói này Mao viện trưởng, lời này không thể nói đâu, ngươi như vậy không phải là tự mình đánh vào mặt mình sao, Lập pháp vốn là chuyện của Lập Pháp Viện, Tư pháp viện trưởng dựa vào cái gì mà can thiệp. Lý viện trưởng, chẳng lẽ ngươi muốn phá hư chế độ nhị viện sao?


Lý Cương nói: - Xin Xu Mật Sứ yên tâm, việc này ta sẽ đích thân hướng Hoàng thượng bẩm báo đấy.


Mao Thư nghe có chút khó chịu, đang yên đang lành ngươi tìm Hoàng thượng làm gì, tức giận không vui nói: - Lý viện trưởng, ngươi không khỏi khinh người quá đáng rồi, nếu ngươi có ý kiến, có thể đề xuất với ta, chúng ta có thể thương lượng một chút, giờ còn chưa thương lượng, ngươi liền kiện lên Hoàng thượng, ngươi kêu Lập Pháp Viện ta còn có mặt mũi nào nữa, hơn nữa Lập Pháp Viện chúng ta cũng không cần phải thương lượng cùng ngươi.


Kỳ thật hai người bọn họ quan hệ rất tốt, nhưng tư là tư, công là công, ở phương diện việc công, hai người thường xuyên cãi cọ đến mặt đỏ tai hồng, dù sao Lập Pháp Viện và Tư Pháp Viện không quản lý lẫn nhau, nhưng một bên là lập pháp, một bên là chấp pháp, chắc chắn sẽ có rất nhiều va chạm.



Lý Cương cũng cảm thấy mình nói sai, kỳ thật ông ta nhằm vào chính là Lý Kỳ, là lệnh kiểm soát, mà không phải là Mao Thư, vì vậy có vẻ có chút xấu hổ.


Lý Kỳ chỉ sợ thiên hạ không loạn, nói: - Đung đây, nơi này một người là Thiếu Tể, một người là Tam Ti Sứ, một người là Xu Mật Sứ, một viện trưởng Lập Pháp Viện, mọi người cùng ngồi cùng ăn, đừng coi chính mình là lão đại, Mao viện trưởng, ta ủng hộ ngươi.


Ngươi đây là ủng hộ ta, hay là hại ta nha. Mao Thư xử lý sự việc công bằng nói:


- Xu Mật Sứ, ngươi không nên quên thân phận của mình, hôm nay ngươi là đại biểu cho bệnh viện Thái sư, mà không phải là Xu Mật Viện, mà chúng ta đại biểu chính là triều đình, tôn trọng và lễ nghi cơ bản thì ngươi vẫn phải tuân thủ đấy.


Trịnh Dật nghe vậy thiếu chút nữa là có cười ra tiếng, thầm nghĩ, sự tình dường như trở nên càng ngày càng thú vị, nếu Hoàng thượng thấy một màn như vậy, nhất định sẽ vô cùng vui vẻ đấy.


Mẹ kiếp. Quan hệ này cũng thật là hơi loạn rồi. Lý Kỳ không có cách nào, hắn hôm nay đích thật là đại biểu bệnh viện Thái sư tới đây, đang là một thương nhân tới, loại người này ở dưới triều đình, không thể không cúi đầu nha, đại trượng phu có thể duỗi có thể co, chắp tay nói: - Thật có lỗi, thật có lỗi, có chỗ nào đắc tội, kính xin mấy vị đại nhân thứ lỗi nhiều hơn.


Một từ Đại nhân, rất có ý châm chọc a.


Trịnh Dật vội lên tiếng nói: - Tốt lắm, tốt lắm, các ngươi trước hết đừng cãi cọ, Tam Ti ta rất bận rộn. Xu Mật Sứ, kính xin ngươi dẫn chúng ta đi xuống xem một chút.


Lý Kỳ vội mượn mượn cớ xuống thang, đưa tay nói: - Các vị mời.


Lý Kỳ dẫn theo mấy người tới đến trong căn cứ, đi thăm những nhà xưởng này, nhưng đối với những câu hỏi của bọn họ, Lý Kỳ đều giữ một kiểu là hỏi gì cũng không biết, có bản lĩnh thì chính các ngươi tự đi mà nghiên cứu đi, đừng hòng đánh cắp nửa điểm cơ mật từ trong miệng ta.


Lý Cương còn muốn đi thăm dò xem phòng vệ của nơi này, nhưng Lý Kỳ một ngụm bác bỏ, nói đùa gì vậy, ta đây muốn nói cho ngươi, Tư Pháp Viện các ngươi không thể không chút lao lực nào mà lẻn vào trong được.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận