Bắc Tống Phong Lưu


Hoàng cung!


Trong ngự thư phòng, Triệu Giai một thân một mình ngồi ở trước bàn, nhìn một đạo thánh chỉ trống không trên bàn kia, suy nghĩ xuất thần.


- Hoàng hậu giá lâm!


Chợt nghe một tiếng the thé từ bên ngoài vang lên.


Triệu Giai ngẩn ra, vội vàng đứng dậy, nhưng vừa mới đứng lên, thì cửa liền từ bên ngoài mở ra, chỉ thấy Hoàng hậu vừa đi vào.


Triệu Giai bước nhanh lên đón, mỉm cười nói:


- Hoàng hậu tới rồi à.


Hoàng hậu nhẹ nhàng thi lễ, cười nói: - Hoàng thượng có mệnh lệnh, thiếp thân đương nhiên không dám chậm trễ.


- Nàng nha --- Triệu Giai cười lắc đầu, phất tay, để cho toàn bộ tôi tớ hầu hạ đều đi ra ngoài, sau đó kéo tay Hoàng hậu ngồi xuống, nói: - Kỳ thật cũng không có đại sự gì, ồ, hôm nay pê-ni-xi-lin đã nghiên cứu chế tạo thành công rồi.


Hoàng hậu ngạc nhiên vui mừng nói: - Thật sao?


Triệu Giai gật gật đầu.


Hoàng hậu mừng rỡ không ngừng, nói: - Vậy thì thật là đáng mừng nha. Nàng cũng là dựa vào pê-ni-xi-lin mới còn sống, nên tất nhiên biết rõ chỗ tốt của pê-ni-xi-lin.


- Đây xác thực chính là đáng chúc mừng.


Triệu Giai gật gật đầu, lại nói: - Cho nên trẫm hy vọng Hoàng hậu có thể gọi Lưu Thập nương vào cung, thưởng cho cô ta một phần thật hậu, cũng để dễ nói cho dân chúng trong thiên hạ, Hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ, dưới sự thống trị của Hoàng hậu, nữ nhân Đại Tống ta đồng dạng cũng có thể lấy được thành công mà ngay cả nam nhân cũng chưa từng nhận được.


- Cái gì mẫu nghi thiên hạ, so sánh với Hoàng thượng, điều thiếp thân làm thật sự là quá ít. Hoàng hậu khiêm tốn cười, lại nói: - Tuy nhiên cho dù Hoàng thượng không nói, thiếp thân cũng sẽ gọi Lưu Thập nương tiến cung, không dối gạt Hoàng thượng, thiếp thân mặc dù cùng Thập nương quen biết không lâu, nhưng lại cảm thấy vô cùng hợp ý với Thập nương, người ở bên ngoài đều gọi Thập nương là cái gì Quái Thập Nương, đó căn bản chính là lời nói vô căn cứ, Thập nương sở dĩ quái, chỉ là bởi vì nàng rất đơn thuần thôi, nữ tử như vậy trên đời đã rất ít rồi.



Triệu Giai nhẹ nhàng cười, nói: - Thập nương là đơn thuần, nhưng phu quân của cô ta thì lại rất giảo hoạt a.


Hoàng hậu kinh ngạc nói: - Hoàng thượng đang nói về Xu Mật Sứ?


- Trừ hắn ra. Còn có thể là ai.


Triệu Giai khe khẽ hừ một tiếng, nói: - Nàng không biết đó thôi, hôm nay ở bệnh viện Thái sư, thằng nhãi này ngay trước mặt Tần Cối, Thái sư bọn họ va chạm với trẫm, làm cho trẫm ngay cả một chút mặt mũi cũng không còn, lúc ấy trẫm thật sự muốn một đao làm thịt cái thằng kia.


Hoàng hậu quá sợ hãi, lòng tràn đầy nghi ngờ nói: - Đây không phải chuyện tốt sao, Xu Mật Sứ như thế nào còn có thể va chạm với Hoàng thượng?


- Ai nói không phải, bản lĩnh làm mất hứng của thằng nhãi kia cũng là có một không hai thiên hạ a!


Triệu Giai nói xong lại đem chuyện hôm nay xảy ra ở bệnh viện Thái sư nói một lượt với Hoàng hậu.


- Thì ra là thế.


Hoàng hậu gật gật đầu, đột nhiên liếc nhìn Hoàng thượng. Nói: - Nhưng cuối cùng, Hoàng thượng cũng vẫn bị Xu Mật Sứ thuyết phục rồi.



- Còn không có.


Triệu Giai lắc đầu, nói:


- Trẫm vẫn còn có chút tạm thời không xử lý, kỳ thật mới vừa rồi trẫm cũng đang tự hỏi việc này, thậm chí còn chuẩn bị hạ chỉ mệnh lệnh cho bệnh viện Thái sư giao pê-ni-xi-lin ra.


Mày kẻ đen của Hoàng hậu nhẹ nhàng nhăn lại, lý giải nói: - Pê-ni-xi-lin này đối với đất nước và dân chúng đều rất trọng yếu, đích xác là nên thận trọng suy xét.


- Pê-ni-xi-lin chẳng qua cũng chỉ là một vị thuốc mà thôi, đây cũng không phải là nguyên nhân làm trẫm bối rối. Triệu Giai lắc lắc đầu.


Hoàng hậu hiếu kỳ nói: - Vậy không biết hoàng thượng bối rối là vì cái gì?


Triệu Giai nói: - Đế vương, dân chúng. Đại Tống.


- Đế vương, dân chúng, Đại Tống.


Hoàng hậu nhẹ nhàng lặng yên đọc lại một lần.



- Không sai.


Triệu Giai đứng dậy, giúp Hoàng hậu rót một chén trà. Nói: - Có mấy lời trẫm không thể nói với những người khác, trong thiên hạ, cũng chỉ có thể nói với Hoàng hậu nàng mà thôi.


Hoàng hậu khẽ vuốt cằm nói tạ ơn, lại nói:


- Đây là vinh hạnh của thiếp thân.


Triệu Giai cười cười. Lại ngồi xuống, thở dài: - Kỳ thật cải cách của Xu Mật Sứ, ở mặt ngoài thì như là đang giúp trẫm tập quyền, củng cố hoàng quyền, nhưng kỳ thật là đang giam cầm quyền lực của trẫm, chỉ có điều hắn ẩn núp vô cùng tốt, hơn nữa ở những chỗ mẫn cảm hắn vẫn có giữ lại con đường sống. Mượn chuyện hôm nay mà nói đi, đây không đơn giản chỉ là một vị thuốc mà thôi, các triều đại đổi thay, thiên hạ đều là thuộc về Hoàng đế, huống chi chính là pê-ni-xi-lin này, lúc trước một câu của phụ hoàng, muốn kỳ hoa quái thạch tận Giang Nam, nhưng một khi trẫm mở miệng nói ra câu này, như vậy điều quy tắc này coi như không còn tồn tại, đây đối với hoàng quyền mà nói là một loại thương tổn vô cùng lớn, cho nên khi trẫm nghe được Xu Mật Sứ nói như vậy, thật sự cũng đã có ý nghĩ giết chết hắn, bởi vì hắn đã chạm tới chỗ hắn không nên chạm đến.


Hoàng hậu cau mày nói: - Nếu Hoàng thượng hiểu được đạo lý này, vì sao vẫn đáp ứng rồi Xu Mật Sứ đâu này?


- Đại Tống.


Triệu Giai thở dài nói: - Một Đại Tống có được khả năng vô hạn, đây là chỗ mà Xu Mật Sứ nói, cũng là chỗ hắn đả động trẫm, trước đây rất lâu Xu Mật Sứ từng nói qua với trẫm, mỗi người đều cũng có tham niệm, càng không chiếm được, thì lại càng muốn có được, hắn nói không hề sai.


Hoàng hậu huệ chất lan tâm, ngay lập tức nói: - Chàng quý vi Hoàng đế, thiên hạ đều là thuộc về chàng, muốn cái gì có thể lập tức có được, duy chỉ có một Đại Tống hùng mạnh.


Triệu Giai ừ một tiếng, thoáng gật đầu nói: - Đúng là như thế, đối với trẫm mà nói, dùng ánh mắt cực hạn này để lấy thứ gì đó thì dễ như trở bàn tay, không khỏi có chút làm người ta buồn cười, hơn nữa trẫm cũng đã có được rồi, chỉ có một Đại Tống càng hùng mạnh hơn mới có thể để cho trẫm lâm vào tâm động, Xu Mật Sứ rất rõ ràng điều lòng trẫm để ý, vì vậy dùng cái này mà thuyết phục trẫm, hắn trong phương diện này thật đúng là không ai bằng.


Hoàng hậu hiếu kỳ nói: - Một khi đã như vậy, thì Hoàng thượng vì sao còn phải bối rối?


Triệu Giai cười nói: - Sự tình nếu thật sự đơn giản như vậy thì tốt rồi, từ xưa đến nay, bất kể là giáo phái, hay là pháp chế, đều là công cụ thống trị trong tay Hoàng đế, mà đối tượng thống trị chính là dân chúng, vì sao ở Đại Tống ta lại độc tôn học thuật Nho gia, đó cũng là bởi vì học thuật Nho gia đón ý nói hùa với tư tưởng của đế vương, có thể trợ giúp đế vương thống trị tốt hơn, nói trắng ra một chút, thì chính là học thuật Nho gia có thể giúp trẫm rót vào một loại tư tưởng đế là trời cho dân chúng, Hoàng đế vĩnh viễn là đúng, quân mệnh không thể trái, làm con dân phải phục tùng Hoàng đế vô điều kiện, ha hả, nói cho cùng ngu dân mới là dân chúng tốt nhất trong lòng Hoàng đế a.


Hoàng hậu thoáng sửng sốt một lát, đạo lý này nàng đương nhiên hiểu được, nói:


- Hoàng thượng không cho là như vậy sao?


- Trẫm cũng không rõ ràng lắm, đây cũng là nguyên nhân vì sao trẫm tạm thời giữ lại không xử lý.


Triệu Giai thở dài, nói: - Nếu như nói ngu dân dễ dàng cho thống trị, như vậy vì sao tiền triều, còn có các triều đại đổi thay đều chạy không thoát khỏi kết cục diệt vong?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận