Bắc Tống Phong Lưu


Bình Võ Lang không biết làm thế nào mở miệng, rõ ràng là rất do dự.


Đằng Cát Tam Mộc nói: - Lẽ nào thực sự không còn cách nào khác sao?


Y Hạ Bách Xuyên cũng nói: - Chuyện đã tới nước này, chúng ta vẫn có thể chiến đấu, quý quân hà tất phải vội lui binh?


Ngưu Cao dứt khoát hỏi: - Vậy không biết các vị có kế phá địch gì không?


Nếu có, mau nói ra, hà tất còn chờ tới bây giờ.


Bên phía Bình Thị im lặng.


Ngưu Cao chờ một lát mới nói: - Các vị, thật sự xin lỗi, nhưng chúng ta quả thực đã tận lực rồi, ta đã quyết định rồi, quân đội Đại Tống ta sẽ rút khỏi Nhật Bản.


Ngụy Minh bỗng lên tiếng: - Nhưng tướng quân, hiện tại hai bên đang đối địch, nếu chúng ta đột ngột rút quân, đối phương khả năng sẽ tổ chức phản công lớn, chúng ta không thể không phòng bị.


Ngưu Cao ừ một tiếng, nói: - Ngụy tướng quân nói rất đúng, chuyện này chúng ta phải đề phòng đối phương đánh tới. Ngoài ra chúng ta ở Tống Nhân Châu còn có không ít binh mã nữa.


Nói xong, y lại quay sang nói với Triệu Tinh Yến: - Quân sư có thượng sách gì không?



Triệu Tinh Yến cười nói: - Tướng quân không phải thường đọc Tam Quốc Diễn Nghĩa và Binh Pháp Tôn Tử sao? Ngươi lẽ nào đã quên trong sách Gia Cát thánh nhân đã từng dùng kế tăng bếp lui binh sao?


Mắt Ngưu Cao sáng lên, nói: - Đúng rồi, ta đã quên mất chiêu này rồi. Ngày xưa Hoàn Nhan Hi Doãn của Kim quốc cũng đã dùng một chiêu, suýt chút nữa đã kéo trụ được Chủng gia quân ở lại, biến thành Chiết gia quân bị tiêu diệt hoàn toàn. Vì vậy có thể thấy, chiêu này quả thực rất hay.


Lúc này đột nhiên nói tới Tam Quốc Diễn Nghĩa, tướng sỹ quân Tống lại trở lên hưng phấn vô cùng, không nói mỗi người bọn họ đều đã từng đọc qua Tam Quốc Diễn Nghĩa, nhưng chí ít thì cũng đã từng nghe qua. Đây có lẽ là lão đại viết, nhất định phải cổ động. Hơn nữa chiêu này ngày xưa Hoàn Nhan Hi Doãn cũng đã từng áp dụng với họ rồi, dùng quân doanh, bếp lò để mê hoặc Chủng Sư Trung, nếu không Chủng Sư Trung với kinh nghiệm phong phú, quả đoán kiên quyết sao có thể chậm trễ một ngày. Chủ lực của Chiết gia quân e là sẽ bị tiêu diệt hoàn toàn. Hiện tại họ phải dùng tới mưu kế của trong cuốn sách này. Cảm giác quen thuộc nay khiến cho họ vô cùng hưng phấn.


Nhưng Bình Võ Lang thì không hiểu tình hình, thấy tướng sỹ quân Tống đều vô cùng hưng phấn, trong lòng vô cùng hiếu kỳ, do đó liền hỏi: - Cái gì gọi là tăng bếp lui binh? Mặc dù Tam Quốc Diễn Nghĩa cũng đã lưu truyền tới Nhật Bản rồi, nhưng muốn dịch sang tiếng Nhật cũng không phải là điều dễ dàng. Mà y có lẽ là gần đây mới học tiếng Hán, không thể tự xem được sách tiếng Hán. Vì thế cho nên đối với Tam Quốc Diễn Nghĩa cũng chẳng qua chỉ đọc qua vài hồi, không phải là thuộc lòng.


Triệu Tinh Yến không nói gì, Đằng Cát Tam Mộc liền nói: - Gia chủ, tăng bếp lui binh chính là xuất phát từ [Tam Quốc Diễn Nghĩa] của Xu Mật Sứ viết. Bên trong câu chuyện, tướng Thục Gia Cát thánh nhân thống lĩnh đại quân bắc phạt Ngụy quốc, nhưng lại không thành công, lại vì lương thảo không đủ, bất đắc dĩ chỉ còn biết lui quân. Nhưng Gia Cát thánh nhân lại sợ quân Ngụy nhân cơ hội phản công, do đó đã chọn cách vừa lui binh vừa tăng cường số lượng bếp lửa trong quân doanh, chờ tới khi quân Ngụy chạy tới, phát hiện bếp lửa bên trong quân doanh quân Thục không giảm mà lại tăng, mà bếp lửa là tượng trưng cho số người. Vì sao số binh lực rút đi rồi mà vẫn còn có thể tăng lên? Mà thống soái quân Ngụy Tư Mã Ý biết Gia Cát thánh nhân dùng binh như thần, cho rằng đây là kế dụ địch của đối phương, do đó cuối cùng đã không tấn công. Khi đó quân Thục mới rút lui toàn vẹn.


Y rất hiểu về văn hóa của người Hán, sau khi Tam Quốc Diễn Nghĩa ra đời, y vẫn luôn yêu thích không hề buông tay. Kế sách tinh túy này y đương nhiên cũng ghi khắc trong lòng rồi.



Triệu Tinh Yến mỉm cười gật đầu nói: - Chính vì như vậy, tình hình trong sách rất giống với tình hình của chúng ta hiện tại, vừa rồi tướng quân Y Hạ cũng đã nói, hiện giờ cùng ta vẫn chưa có tới đường cùng, vẫn còn hy vọng vào cuộc chiến này. Tuy nhiên vấn đề nằm ở chỗ phòng ngự của đối phương vô cùng kiên cố, khó mà công hạ. Như vậy, ta dùng kế này, đối phương rất có khả năng sẽ cho rằng chúng ta là dùng kế dụ dịch, chỉ cần họ không tấn công tiếp nữa, chúng ta có thể nắm được cơ hội chiến thắng, đồng thời chúng ta còn có thể khoái mã cho người quay về báo tín để quân đội của Tống Nhân Châu nhanh chóng từ Việt Tiền Châu rút lui. Còn chúng ta thì trực tiếp từ bến tàu Nhược Hiệp rút quân, chỉ cần thuận lợi lên thuyền, đối phương sẽ không dám truy kích nữa.


Bình Võ Lang nhíu mày, đáng thương nói: - Vậy vậy còn chúng ta thì sao?


Kế này là kế hay, nhưng các ngươi rút lui hết rồi, như vậy chúng ta nên làm thế nào? Ngươi đây là quá không giảng nghĩa khí rồi!


Triệu Tinh Yến có vẻ bất đắc dĩ nói: - Tướng quân, ở Trung Nguyên ta có câu nói rất hay, đại trương phu có thể duỗi không thể khuất. Tướng quân ngươi còn trẻ, hà tất phải nóng vội nhất thời, có thể cùng chúng ta rút lui. Một ngày nào đó Đại Tống ta sẽ giải quyết nguy cơ xung quanh, ổn thỏa toàn lực giúp ngươi quay trở về Nhật Bản.


Ngưu Cao nói: - Đúng vậy, Xu Mật Sứ là người vô cùng trọng nghĩa khí, tuyệt đối không bạc đãi các ngươi. Các ngươi ở lại đây cũng chỉ có đường chết, rõ ràng là nên cùng chúng ta rời khỏi đây.


Bình Võ Lang nghe thấy mà có vẻ rất do dự. Lần xa xứ này không phải là chuyện nhỏ, rất có khả năng một đi không quay trở lại nữa.



Đằng Cát Tam Mộc thấy Bình Võ Lang đang suy nghĩ, do đó liền nói: - Chuyện này rất quan trọng, chúng ta cần phải suy nghĩ thận trọng.


Triệu Tinh Yến nói:


- Vậy các ngươi khẩn trương lên, sau 3 ngày nữa, chúng ta sẽ bắt đầu rút quân.


..


..


3 ngày sau, trên dưới Bình Thị sau khi đã bàn bạc một hồi, cuối cùng quyết định cùng quân Tống rút đi. Sau cuộc chiến đấu với Nguyên Thị, triều đình đã mất đi sự tín nhiệm đối với họ rồi, hơn nữa còn triệu cáo thiên hạ, xem Bình Thị là giặc phản quốc. Lúc này nếu bắt được họ, chắc chắn là giết không tha rồi, nếu không thì cũng không thể nói gì với người dân được, chủ yếu nhất vẫn là Nguyên Thị cũng là nguyên khí tổn thương, cũng không cần Bình Thị họ tới làm liên lụy Nguyên Thị nữa. Mà quân Tống đi rồi, họ cũng không còn chút hy vọng giành chiến thắng nào. Vì vậy, lựa chọn lần này chạy ra khỏi Nhật Bản cũng là bất đắc dĩ mà thôi.


Trong ngày thứ tư này, quân Tống bắt đầu lui quân rồi.


Tin này rất nhanh được truyền tới quân doanh đối phương.


Thống soái của quân Nhật Bản Đằng Nguyên Thụ Điền có lẽ cũng là một đại tướng dày dặn kinh nghiệm. Gã thấy quân Tống đột ngột rút quân, trong lòng có thái độ nghi ngờ, do đó trước tiên phái ra năm trăm người tiên phong đi thăm dò. Năm trăm người này tới gần quân doanh quân Tống quan sát, phát hiện thấy không có mai phục, do đó đã quay về bẩm báo lên Đằng Nguyên Thụ Điền. Tuy nhiên Đằng Nguyên Thụ Điền vẫn không yên tâm, do đó một mặt cử một đội dẫn đầu theo sát quân Tống, đi thăm dò động hướng của quân Tống, một mặt dẫn theo đại quân truy đuổi phía sau, nhưng lại giữ khoảng cách khá xa với quân Tống. Hiển nhiên, gã là sợ trúng kế dụ địch của quân Tống. Nhưng, gã cũng biết đây có thể là cơ hội tổ chức phản công ớn, nếu quân Tống thực sự là rút quân, như vậy nhân cơ hội truy sát, nhất định sẽ đánh bại quân Tống.


Nhưng căn cứ vào cuộc chiến của Nguyên Thị, cánh quân Tống này quỷ kế đa đoan, gã cũng sự bị trúng kế. Vì vậy đã giữ khoảng cách với quân Tống, vừa có thể bảo đảm mình có được cơ hội truy kích quân Tống, lại có thể tránh bị trúng kế.


Cứ như vậy, hai bên như gần như xa, một trước một sau vô cùng mờ ám trở về vùng Nhược Hiệp.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận