Bắc Tống Phong Lưu


Thuật Liệt Thư sau khi ngồi xuống, liền nói: - Đô Thống đúng là liệu sự như thần, đã sớm tính đến việc người Đảng Hạng sẽ áp dụng chiến thuật vườn không nhà trống, chỉ sợ người Đảng Hạng nằm mơ cũng không ngờ đến, chúng ta sẽ tương kế tựu kế, bắt những con cá lọt lưới này về trước.


Ba Lỗ cười ha ha nói: - Nghĩ tất bọn họ hiện giờ đang ở Sa Châu lo lắng sợ hãi.


- Ha ha!


Hoàn Nhan Tông Vọng nhẹ nhàng phất tay, nói: - Chẳng phải ta liệu sự như thần, chỉ là ta đã sớm thăm dò chiến thuật trước đây của người Đảng Hạng, biết được bọn họ dựa vào vùng sa mạc rộng lớn, đã sử dụng chiêu này nhiều lần, vì vậy ta mới lệnh cho các ngươi đi bắt những người này trước.


Thuật Liệt Tốc nói: - Thật sự là không ngờ, chúng ta chỉ đi một lượt trên mấy con đường chủ đạo thông tới Sa Châu, mà đã bắt được hơn vạn người.


Lưu Ngạn Tông cười lớn, nói: - Đây vẫn là nơi người ở thưa thớt, nếu để chúng ta đi bắt ở từng chỗ một, thì chỉ sợ đến hao tổn về chiến mã cũng không bù nổi, chính là nghĩ đến bên phía Tây Hạ báo cho dân chúng biên cảnh này dời đi, mà xung quanh đây chỉ có mấy con đường, cho nên mới phải tập trung như vậy. Các ngươi đi một chuyến, đương nhiên thu hoạch không phải ít.


Thuật Liệt Tốc gật đầu, lại hỏi: - Đô Thống, Phó Đô Thống, bước tiếp theo chúng ta nên làm gì?


Hoàn Nhan Tông Vọng cười nói: - Hôm nay ta gọi các ngươi đến, chính là để thảo luận việc này. Nói xong gã sai người lấy bản đồ ra, tất cả tướng sĩ vây quanh.


Lưu Ngạn Tông nói: - Căn cứ theo tin tức Cao Xương Hồi Cốt nghe được, vốn dĩ Tây Hạ chỉ có năm vạn binh mã ở Sa Châu, Qua Châu, phụ cận Sa Châu chỉ có hai vạn binh mã, nhưng sau khi Cao Xương Hồi Cốt thần phục với chúng ta, Tây Hạ lại trưng phái không ít nhân mã ở đây. Tổng cộng ước chừng có bảy vạn nhân mã, lấy quân ti Tây Bình làm chủ. Tuy nhiên bởi vì rất nhiều người đều là người được mộ binh lâm thời, vậy nên quân tinh nhuệ chân chính sợ rằng cũng chỉ có bốn, năm vạn, hơn nữa là lấy bộ binh làm chủ.


Tuy rằng Tây Hạ có địa khu Hà Sáo, nhưng vẫn là lấy bộ binh làm chủ, bộ binh của bọn họ cũng không phải như bộ binh của quân Tống trước kia, bộ binh của Tây Hạ là quân vô cùng dũng mãnh, lên núi xuống nước, hết sức chịu khó, cực kỳ hung hãn.


Hoàn Nhan Tông Vọng nói tiếp: - Kẻ thù sớm đã yên tĩnh đợi chúng ta, chuẩn bị đầy đủ, nếu như cường công, cho dù giành được phần thắng, chỉ sợ là cũng sẽ tổn thất nghiêm trọng, cho nên, chúng ta nhất định phải dụ quân Tây Hạ ra đánh cùng chúng ta, tiêu diệt bọn họ trên chúng.



Thuật Liệt Tốc nói:


- Nhưng mà Đô Thống, chỉ nhìn từ mấy ngày, dường như quân Tây Bình này quyết định, kiên thủ không ra, mặc cho chúng ta ở bên ngoài khiêu khích như thế nào, bọn họ cũng không chịu ra, đây rất khó để dụ bọn họ ra.


Hoàn Nhan Tông Vọng nói: - Người Đảng Hạng này không như người Hán. Người Hán co đầu rụt cổ là bởi vì bọn chúng thật sự sợ hãi, thật sự không dám ra ngoài đánh, chỉ có thể co đầu rụt cổ ở trong thành, ra ngoài chính là ra đầu hàng. Nhưng người Đảng Hạng không phải là bởi vì sợ hãi, mà là chiến thuật như thế, bọn chúng không rõ thực lực của chúng ta, cho nên mới kiên thủ không ra.


Lưu Ngạn Tông nói: - Đô Thống là muốn trước tiên dĩ nhược kỳ địch, dụ bọn chúng đi ra?


Hoàn Nhan Tông Vọng gật đầu nói: - Trước tiên chúng ta trưng dụng mười ngàn binh lính từ chỗ Cao Xương Hồi Cốt, chúng ta xuất thêm hai vạn binh lính, nhưng không có ý định xuất động quân tinh nhuệ, mà là lấy binh lính vừa mới chiêu mộ từ tây bắc làm chủ, phân chia ra tiến công Sa Châu từ ba mặt tây bắc nam, như vậy nhất định là đánh không được, nhưng như thế, chúng ta vừa có thể hiểu rõ phương thức tác chiến của người Đảng Hạng, lại có thể dĩ nhược kỳ địch, đợi đến lúc bọn chúng cho rằng thực lực của quân ta chỉ là như thế, chúng ta sẽ đổi binh lính thành quân tinh nhuệ, tập trung chủ lực vượt Sa Châu tiến công đại bản doanh Qua Châu của quân Bình Tây, chỉ để lại hai vạn quân tinh nhuệ ở phụ cận Sa Châu đọ sức cùng bọn chúng.


Thuật Liệt Tốc lắc đầu nói: - Không thể, không thể, Sa Châu thông đến Qua Châu, đường đi không phải quá nhiều, cũng chỉ có hai đại lộ, trừ phi chúng ta xuyên qua sa mạc phía đông Ngọc Môn quan, nhưng nghe nói vùng sa mạc này cực kỳ khó đi, phải mạo hiểm lớn. Nếu chúng ta tiến công Qua Châu bất lợi, như vậy thì quân địch của Sa Châu sẽ cắt đứt tiếp viện của chúng ta, quân ta có thể sẽ tiến thoái lưỡng nan.


Hoàn Nhan Tông Vọng cười ha hả nói: - Ngươi cũng tưởng là ta muốn tiến công Qua Châu, như vậy thì người Đảng Hạng sẽ càng nghĩ như vậy rồi.



Ba Lỗ hiếu kỳ nói: - Không phải Đô Thống muốn tiến công Qua Châu?


Hoàn Nhan Tông Vọng nói: - Tiến công Qua Châu chỉ là miếng mồi chúng ta ném đi. Sa Châu là tuyến đầu, khi kẻ địch biết được chúng ta muốn khai chiến với bọn chúng, nhất định điều không ít quân đội từ Qua Châu đến Sa Châu, còn quân đội của Sa Châu thấy thực lực của chúng ta không mạnh như bọn họ tưởng tượng, như vậy thì, một khi bọn họ biết được chúng ta tập trung chủ lực tiến quân Qua Châu, nhất định sẽ cho là chúng ta muốn lấy Qua Châu trước, rồi vòng lại bao vây Sa Châu, nhất định sẽ rút hết bộ phận quân đội tiến đến cứu viện, lúc này chúng ta quay đầu lại đánh đón đầu đội viện quân này, sau đó phối hợp với chủ lực ở phụ cận Sa Châu đánh giáp hai mặt, nếu tiêu diệt nhóm chủ lực này trước, như vậy thì Sa Châu chỉ là vật mằn trong túi của chúng ta.


Lưu Ngạn Tông như thoáng chút suy nghĩ nói: - Nếu có thể tiêu diệt quân đội của Sa Châu, và giành được Sa Châu, ta cho rằng chiêu hàng quân Bình Tây của Qua Châu cũng không phải chuyện khó.


- Ngươi và ta suy nghĩ giống nhau.


Hoàn Nhan Tông Vọng cười vang, nói: - Người có thể chiêu hàng vẫn nên tận lực chiêu hàng, trận chiến tranh này chúng ta phải tiêu diệt Tây Hạ, quân đội này phải càng đánh càng nhiều mới được. Nói xong gã cao giọng nói: - Thuật Liệt Tốc ngươi lĩnh mười ngàn nhân mã tiến công Sa Châu từ phía tây.


- Mạt tướng tuân mệnh.


- Bôn Đổ, ngươi lĩnh quân đội mười ngàn tiến công Sa Châu từ phía nam.


- Mạt tướng tuân mệnh.



- Ba Lỗ, ngươi lĩnh mười ngàn nhân mã tiến công Sa Châu từ phía bắc.


- Mạt tướng tuân mệnh.


Hoàn Nhan Tông Vọng lại nói: - Hoạt Lý Cải, Na Dã, Tái Lạt, Phái Đương Hải, các ngươi theo ta lĩnh ba vạn quân tinh nhuệ ở bên cạnh tùy cơ hành động, đến thời cơ thích hợp, lập tức đi đường vòng tiến quân Qua Châu. Ngạn Tông, đến lúc đó ngươi lĩnh hai vạn quân tinh nhuệ ở Sa Châu đọ sức với kẻ thù, có thể đánh nhau thì đánh, không thể đánh thì lui.


Lưu Ngạn Tông vội hỏi: - Đô Thống, chuyện tiến quân Qua Châu giao cho ta là được.


Hoàn Nhan Tông Vọng cười nói: - Nếu là ta đi, bọn chúng mới tin tưởng chúng ta là định đến Qua Châu trước, như vậy thì quân đội của Sa Châu mới ra ngoài.


Lưu Ngạn Tông nói: - Đô Thống không cần như thế, kỳ thật chỉ cần giương đại kỳ của Đô Thống đi trước là được, hay là Đô Thống ở lại đây là khá thỏa đáng.


Các tướng sĩ còn lại cũng lần lượt khuyên bảo Tông Vọng không cần đi.


Dù sao đây là lần đầu tiên Hoàn Nhan Tông Vọng lĩnh quân xuất chinh khi vừa mới khỏi bệnh nặng, hơn nữa sức khỏe của Hoàn Nhan Tông Vọng không bằng lúc trước nữa, bọn họ đều không hy vọng Hoàn Nhan Tông Vọng mệt nhọc quá mức.


Tất nhiên Hoàn Nhan Tông Vọng hiểu được tâm ý của bọn họ, cũng không có miễn cưỡng, cuộc chiến tranh này không phải chuyện một ngày hai ngày, gật đầu nói:


- Vậy được rồi, vậy thì Ngạn Tông ngươi đi thay ta, nhưng Ngạn Tông, người Đảng Hạng cũng không yếu, ngươi chớ có khinh địch.


Lưu Ngạn Tông vội nói: - Đô Thống xin yên tâm, ta nguyện lập quân lệnh trạng.


Hoàn Nhan Tông Vọng khoát tay, thản nhiên nói: - Quân lệnh trạng thì không cần, nếu như ta không tín nhiệm ngươi, ngươi có lập quân lệnh trạng thì ta cũng sẽ không phái ngươi đi, ta phái ngươi đi, tất nhiên là hết sức tin tưởng đối với ngươi


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận