Bắc Tống Phong Lưu


Tần Cối có phải thiên tài hay không, tạm thời chưa luận đến, nhưng Tần Cối tuyệt đối là một người vô cùng cố gắng, Đại Tống có thể tứ hải thái bình, cũng không phải là công lao của một mình Lý Kỳ, Tần Cối thân là Thiếu Tể, đồng dạng cũng là không thể bỏ qua công lao của y.


Nhưng không thể để cho Thất Nương nói thêm nữa, nếu không nói nhiều sai nhiều. Lý Kỳ thầm than một tiếng, đứng ra cười nói: - Tần Thiếu Tể nói vô cùng chính xác, nếu không có như thế, Bộ tổng tham mưu còn có ý nghĩa gì đáng nói, hơn nữa võ tướng vào Xu Mật Viện, vốn là một loại lãng phí tài hoa, nhưng mà võ tướng nếu là tiến vào Bộ tổng tham mưu, tài hoa của bọn họ lại có thể được đến phát huy hết mức, đây cũng là nguyên nhân chủ yếu mà ta đề nghị Bộ tổng tham mưu.


Bạch Thiển Dạ thoáng sửng sốt, nhưng nếu Lý Kỳ đã đứng ra rồi, như vậy nàng cũng không nhất định phải nói tiếp nữa.


Triệu Giai cười gật đầu nói: - Nhị vị ái khanh nói rất đúng, tài năng của Hàn Thế Trung, trẫm vô cùng khẳng định đấy, giang sơn của trẫm cần Hàn Thế Trung, điểm này trẫm chưa bao giờ hoài nghi, nhưng trẫm cũng hiểu được Hàn Thế Trung là thí sinh tốt nhất cho Bộ tổng tham mưu, mà không phải là Xu Mật Viện. Nói xong y lại thở dài, nói: - Xem ra còn chưa có ứng cử viên tốt.


Nói xong y lại nói với Lý Kỳ: - Ái khanh, ngươi còn phải một vai khiêng lên gánh nặng này a!


Y vừa dứt lời, Tần Cối đột nhiên nói: - Khởi bẩm Hoàng thượng, vi thần thật ra có một ứng viên thích hợp.


Triệu Giai ồ một tiếng, nói: - Không biết ái khanh muốn đề cử người nào?


Tần Cối nói: - Thông phán Lý Quang của phủ Đại Danh.


Trịnh Dật nhướn mày, quái, Lý Quang này không phải là người của y a!


- Lý Quang?


Triệu Giai thoáng chìm lông mày bắt đầu suy nghĩ.


Tần Cối tiếp tục nói: - Lý Quang vốn chỉ là một gã Chưởng thư ký nho nhỏ của phủ Đại Danh, lúc trước quân Kim xuôi nam, khi Đồng Quán, Thái Du và gian thần giật dây thái thượng hoàng di giá Hàng Châu, Lý Quang này liền nhiều lần thượng tấu, thuyết minh rõ quan hệ lợi hại trong đó, nói rõ phải thủ vững Hoàng Hà, cùng quân Kim quyết một trận tử chiến, đáng tiếc chính là, toàn bộ tấu chương của ông ta bị gian thần Lương Sư Thành kia ngăn lại, mãi đến sau này có thể nhìn thấy mặt trời, sau khi quân Kim phá được phủ Đại Danh, Lý Quang biến thành kẻ tù tội, nhưng ông ta lại không chịu dựa vào quân Kim, suýt nữa bởi vậy mà chết, may mắn lúc ấy quân Kim vội vã qua sông mới không hạ sát thủ đối với ông ta, tuy nhiên Lý Quang mắng những gì phản thần Nhiếp Hạo vô sĩ đã làm, nhưng cũng bởi vì vậy mà đã nhận hết tra tấn, nếu không có Tông Tri phủ đánh bất ngờ Yến Sơn Phủ, chỉ sợ Lý Quang không thể sống đến ngày hôm nay. Lý Quang sau khi được Tông Trạch cứu, vẫn luôn đi theo ở bên cạnh Tông Trạch, thống trị Yến Sơn Phủ, còn tham dự Yến Vân đại chiến lúc trước. Sau Hiệp ước Vân Tang, Tông Trạch lại cực lực đề cử Lý Quang, bởi vậy Lý Quang đã được điều tới phủ Đại Danh đảm nhiệm chức Thông phán.



- Trẫm nhớ ra rồi.


Triệu Giai liên tục gật đầu.


Tần Cối lại nói: - Tấu chương lúc trước Lý Quang thượng tấu hiện giờ vẫn còn nằm trong tay vi thần, từ những tấu chương mà nhìn, có thể thấy người này tuyệt đối có tài lương đống, kính xin Hoàng thượng xem qua.


- Mau mau, trình lên.


Triệu Giai cẩn thận nhìn một lần, liên tục gật đầu nói: - Người này xác thực là một nhân tài a! Nói xong y lại nói với Lý Kỳ: - Xu Mật Sứ, ngươi cũng xem đi, dù sao việc này liên quan đến Xu Mật Viện. Trẫm vẫn lấy ý kiến của ngươi làm chủ.


- Tuân mệnh.


Lý Kỳ tiếp nhận từ trong tay tiểu thái giám mấy đạo tấu chương kia, kỳ thật không cần nhìn, hắn cũng biết Lý Quang này là một nhân tài, bởi vì trong lịch sử đều nhắc tới ông ta là một danh thần, có tài Tể tướng, hơn nữa ban đầu khi hắn ở Yến Sơn Phủ, cũng đã gặp người này, chẳng qua là khi đó bận bịu quá nhiều việc, hắn nhất thời cũng bất chấp những chuyện này. Nhưng hắn vẫn vô cùng nghiêm túc nhìn một lượt, sau khi cẩn thận cân nhắc một lần, mới nói:



- Hồi bẩm Hoàng thượng, vi thần cũng biết được người này là ứng viên tốt nhất.


Tần Cối nghe nói như thế, không khỏi nhíu mày, trong mắt lộ ra một tia hoang mang.


Lý Kỳ liếc mắt nhìn Tần Cối, âm thầm cười lạnh một tiếng, tiểu tử, lại muốn hát đôi cùng lão tử cơ đấy, lão tử là tổ sư gia hát đôi đó nhé, con mẹ ngươi còn dám cùng lão tử chơi cái trò này à, nhìn không hiểu rồi chứ gì.


Triệu Giai thoáng chần chờ một lát, lại hỏi: - Vậy ngươi cũng cảm thấy người này rất tốt?


Lý Kỳ cười nói:


- Do Lý Quang đến đảm nhiệm chức Xu Mật Sứ Phó sứ, đó là thích hợp nhất rồi, vi thần vô cùng đồng ý, hoàng thượng không biết đó thôi, vi thần một mình chưởng quản Xu Mật Viện cũng cảm thấy rất mệt mỏi, nhưng Hoàng thượng cũng biết, người tài trí bình thường ấy mà, vi thần thà rằng không cần, nhưng từ những đạo tấu chương và phân tích tình huống lúc đó của Lý Quang này mà nói, người này cũng không phải là tài trí bình thường, đương nhiên, trong đó còn một chút tâm tư nhỏ, thì chính là Lý Quang cũng họ Lý, nói không chừng ngày sau còn có thể lưu truyền ra thanh danh tốt đẹp là Xu Mật nhị Lý rồi, ồ, nếu lại thêm viện trưởng Tư Pháp Viện, còn có đệ nhất tài nữ Lý Thanh Chiếu của Đại Tống ta, trong lịch sử khả năng còn có thể ghi lại thanh danh tốt đẹp là Đại Tống tứ Lý, lưu danh thiên cổ ấy chứ, không phải triều đình của ta đã có tam Tô vừa nói ấy ư, nhưng vi thần tin tưởng, tứ Lý này bất kể là về mặt nhân số hay là phương diện năng lực, đều còn hơn cả tam Tô, vi thần hiện tại đang nghĩ đến việc nói một tiếng xin lỗi với Tô Thức Tô đại học sĩ rồi đây.


Ngài đây là đang nói tướng thanh sao?



Nghe được một phen nói chuyện không đâu của Lý Kỳ, quần thần đều buồn cười, đồng thời cũng như lọt vào trong sương mù, lúc này nói những điều đó, thật sự thích hợp sao?


Lý Cương cũng dở khóc dở cười, vội nói: - Xu Mật Sứ nâng đỡ rồi, Lý Cương cảm thấy hổ thẹn.


Lý Kỳ ai một tiếng, nói: - Tư Pháp viện trưởng quá khiêm nhường ròi, hơn nữa ngươi cho ta là đang khoe khoang sao, không phải đâu, nếu sau này sách sử ghi lại thật sự xuất hiện thanh danh tốt đẹp Tứ Lý, như vậy có thể nghĩ, đây nhất định là thời kì cường thịnh nhất Đại Tống ta, chúng ta chẳng qua là nhờ ánh sang của Đại Tống mà thôi.


Lý Cương sửng sốt, thở dài nói: - Xu Mật Sứ cao kiến, Lý Cương thụ giáo.


Triệu Giai cười ha hả, nói: - Hay một cái Tứ Lý" trẫm cũng vô cùng chờ đợi sau này trên sử sách có thể có thanh danh tốt đẹp này, liền hướng về phía thanh danh tốt đẹp Tứ Lý này đi, trẫm hiện tại quyết định ngay hôm nay thăng chức Lý Quang làm Xu Mật phó sứ.


- Hoàng thượng thánh minh.


Quần thần hô lớn.


Theo một tiếng bãi triều, Triệu Giai dưới sự cung kính của quần thần, đi ra đại điện.


Quần thần cũng bắt đầu chậm rãi rời khỏi đại điện.


- Xu Mật Sứ mời.


Đi tuốt ở đàng trước khẳng định chính là Lý Kỳ và Tần Cối rồi, nhưng khi hai người tới trước cửa, đều ngừng lại.


Lý Kỳ cười nói: - Mời Tần Thiếu Tể đi trước.


Tần Cối nói: - Không dám, không dám, thân mỗ có thể có hôm nay toàn bộ nhờ Xu Mật Sứ, Xu Mật Sứ mời đi trước.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận