Bắc Tống Phong Lưu


Trước đó một ngày, những thi thể này vẫn là từng mạng sống. Họ hưng chí phừng phừng tới đây, trong lòng vui vẻ, trèo lên Dã Bàn Sơn, nhìn về phía Đô Thành phủ gần đó. Tất cả mọi thứ trước mắt đều tuyệt vời như vậy.


Nhưng, họ nằm mơ cũng không thể ngờ rằng tin dữ lại giáng xuống đầu họ vào buổi chiều tà ngày hôm đó. Sau đó, họ cũng không còn cơ hội để nhìn về phía Đô Thành phủ nữa.


Nằm ở đây chính là bốn vạn quân chủ lực của Bình Thị, là toàn bộ tâm huyết của Bình Trung Chính, cũng là toàn bộ tinh nhuệ của Bình Thị. Nhưng lần này đã trởi về trước giải phóng rồi.


Ban đầu, Bình Thị vẫn luôn bị Nguyên Thị đè nén, ngay cả cơ hội trở mình cũng không có, mãi cho tới sau khi quân Tống kéo tới, họ mới trở mình được, ngay sau đó Bình Trung Chính liền bắt đầu phản công quy mô lớn.


Bởi vì quân Tống ở phía đông đều thuận lợi, đánh lui được quân đội Nguyên Thị ở vùng Quan Đông, lúc nào cũng có thể đe dọa tới vùng Quan Đông. Điều này đã liên lụy tới Nguyên Thị. Nguyên Thị không thể không đề phòng quân Tống đông tiến, sợ đầu sợ đuôi, hơn nữa trước đây đã bị đánh không kịp trở tay. Đối diện với sự tiến công của toàn bộ chủ lực Bình Thị, liên tiếp bị đánh lui, căn bản ngay cả khả năng ra tay cũng không hề có.


Còn trên dưới Bình Thị đều vô cùng tức giận, chúng ta đều là võ sỹ, đừng có đè nén nhau quá, ngươi muốn gian thì gian, có bản lĩnh thì ngươi quang minh chính đại tới. Ngươi là cái thá gì, đâm sau lưng. Đơn giản chính là làm nhục võ sỹ chúng ta. Hai nhà này vốn chính là kẻ thù truyền kiếp, trải qua nạn dịch lần này, đã không thể dùng thù hận để hình dung được nữa, dù sao thì có ngươi không có ta.



Một bên là con chim sợ hãi, một bên lại là mang phục thù tới, sỹ khí rõ ràng là không chỉ ở một mặt. Giao chiến lần này, kết quả nghĩ là biết ngay.


Chiến thắng liên miên đã khiến cho dã tâm của Bình Trung Chính bành trướng lên tới cực hạn rồi. Kỳ thực khi đó, lấy tập đoàn Đằng Nguyên Thị làm chủ, đã từng sai người tới cầu hòa. Đối với đám người quý tộc Đằng Nguyên Thị mà nói, cho dù ngươi là tập đoàn võ sỹ nào, võ sỹ của ngươi chết bao nhiêu người, y đều rất vui. Y cũng chưa bao giờ xem Nguyên Thị là dòng chính, cho dù là Bình Thị hay Nguyên Thị trong mắt Đằng Nguyên Thị đều chẳng qua chỉ là một con chó mà thôi, sủng ái ai cũng như nhau cả thôi.


Thậm chí Đằng Nguyên Thị còn hy vọng Bình Thị có thể phản chiến cùng hướng, ngay cả cùng Nguyên Thị đánh đuổi quân Tống đi.


Bình Trung Chính lại không phải là kẻ ngốc, nếu ta đuổi quân Tống đi, ngộ nhỡ ngươi lại ngầm hãm hại ta, vậy thì ta chết chắc rồi. Hơn nữa Bình Trung Chính bây giờ không phải muốn có được quan vị lớn, mục tiêu của y đã từ báo thủ chuyển hướng tới Kinh Đô phủ. Sự việc đã tới nước này, ai cũng đều muốn làm Hoàng thượng, quả quyết từ chối, quăng người của Đằng Nguyên Thị ra ngoài trướng, thà là con gà trước chứ không làm con trâu sau.


Đúng vào thời điểm cuối năm, đại quân Bình Thị đã tới biên giới Nhược Hiệp Châu, chỉ cần thông qua Nhược Hiệp Châu, phía trước chính là Kinh Đô phủ rồi. Mặt khác, một khi Bình Thị khống chế được Nhược Hiệp Châu rồi, như vậy y sẽ hoàn toàn khống chế cả vùng biển Nhật Bản.


Càng quan trọng hơn là, Nhược Hiệp Châu này dù thương nghiệp phát triển, hơn nữa ba mặt có núi bao quanh, một mặt giáp biển, nhưng do vì những ngọn núi này đều không cao, địa thế rất trống trải, cho nên rất khó phòng thủ.



Cũng chính vì như vậy, khi đại quân Bình Thị tới đây, Bình Trung Chính đã vô cùng đắc ý. Bởi vì y cảm thấy Nguyên Thị không thể đánh họ ở đây được, bởi vì ở đây vô hiểm có thể thủ, phát huy được thực lực. Ngươi không đánh được ta, theo lý mà nói, có lẽ sẽ rút lui về phía biên giới Kinh Đô phủ, ở đó dễ phòng thủ, dù sao cũng là Kinh Đô phủ, hệ thống phòng ngự cũng tương đối hoàn thiện.


Nhưng y không thể ngờ, y đang từng bước đi vào bẫy của kẻ địch.


Năng lực của gia chủ Nguyên Thị Nguyên Nghĩa Trung đó không bằng Bình Trung Chính, gã cũng hiểu điều này, cho nên gã mới có thể chọn cách đâm sau lưng. Khi họ rút lui tới Nhược Hiệp Châu, Nguyên Nghĩa Trung quả thực định rút lui về Kinh Đô phủ, quyết chiến với Bình Thị ở đó.


Nhưng gã có một người cháu, khoảng 30 tuổi, đang tuổi xông xáo. Người này không hay lắm, trong lịch sử Nhật Bản cũng có một vị đại tướng vô cùng nổi tiếng, vốn y đã bị Bạch Hà Pháp Hoàng giáng chức đuổi ra khỏi đất nước, gần đây đã liên kết với Đằng Nguyên Thị, lúc này trở về. Điều này đối với gã mà nói, có lẽ là cơ hội lập công tốt, có được triều đình công nhận hay không, còn phải xem vào trận này.


Nguyên Vi Nghĩa nói với thúc phụ của mình Nguyên Nghĩa Trung, người không thể rút lui được, một khi nguy hiểm tới Kinh Đô phủ, sỹ khí của ta sẽ vô cùng giảm xuống, tới khi đó thắng thua còn chưa thể biết được. Mặt khác, nếu mất đi Nhược Hiệp Châu, quân Tống có thể sẽ đánh thẳng tới đây. Nhược Hiệp Châu không thể mất được.


Nguyên Nghĩa Trung nghe mà cảm thấy dường như cũng có lý. Nhưng vấn đề là chúng ta đánh cũng đánh không lại được. Hơn nữa, ở đây vô hiểm có thể phòng, muốn đánh, chắc chắn là thua!



Nguyên Vi Nghĩa liền hiến cho thúc phụ của y một kế. Mặc dù Nhược Hiệp Châu này không dễ phòng thủ, nhưng dù sao ba mặt có núi bao vây, nhìn giống như là một cái miệng túi vải, là một nơi dễ bao vây tiêu diệt, bính lính chúng ta có thể ẩn nấp trong núi, càng quan trọng là phía đông của Nhược Hiệp Châu này chính là một cái hồ lớn nhất của Nhật Bản. Bởi vì hình dáng giống như một chiếc đàn tỳ bà, cho nên nó được gọi là hồ Tỳ Bà. Nguyên Vi Nghĩa xin thúc phụ cho một nghìn kỵ binh, thúc cho cháu một nghìn kỵ binh, cháu sẽ lén đi vòng qua hồ Tỳ Bà tới phía sau Bình Thị, chúng ta bốn mặt giáp công.


Kỵ binh của Nhật Bản rất có giá trị, căn bản cũng không có kỵ binh gì cả, là vì kỵ binh không nhiều đều ở bên phía triều đình, kỵ binh bên phía Bình Thị rất ít. Một nghìn kỵ binh đối với Nhật Bản mà nói có lẽ là không hề ít chút nào.


Ngoài ra, y còn phân tích tâm lý của Bình Trung Chính cho thúc phụ của y nghe, nói lúc này Bình Trung Chính nhất định là đang rất đắc ý vênh váo, sơ suất, hơn nữa, người cũng nói Nhược Hiệp Châu này không dễ phòng thủ. Chúng ta đánh chính diện không thể đánh được, như vậy Bình Trung Chính chắc chắn cũng sẽ nghĩ như vậy. Cuộc chiến này, đánh giặc chính là đánh xuất kỳ bất ý, chúng ta phải khai chiến ở nơi mà Bình Thị không ngờ tới nhất, bao vây tiêu diệt toàn bộ chủ lực của đối phương.


Nguyên Nghĩa Trung cũng là bị Bình Trung Chính ép cho tới mức không còn cách nào khác. Lão biết Bình Trung Chính chắc chắn là muốn giết chết lão, do đó đã làm theo ý kiến của Nguyên Vi Nghĩa. Hơn nữa còn phát cho y một nghìn kỵ binh tinh nhuệ, còn mình thì dẫn đại quân giả như rút lui về Nhược Hiệp Châu, bày ra thế trận quyết tử chiến với Bình Thị ở Kinh Đô phủ, sau lưng lại lén điều toàn bộ quân chủ lực, thậm chí còn điều một vạn binh lính từ Kinh Đô phủ tới. Tổng cộng năm vạn đại quân đã bị chôn vùi ở gần Dã Bàn Sơn. Còn Nguyên Vi Nghĩa thì nhanh chóng dẫn một nghìn kỵ binh tinh nhuệ từ hồ Tỳ Bà lén vòng ra phía sau Bình Thị, chờ tới khi Bình Thị đi vào trong vòng vây này.


Quả nhiên như vậy, Bình Trung Chính định liệu Nguyên Thị không dám mai phục ở đây, căn bản không có thăm dò thế nào, liền nghênh ngang đi vào. Đúng vào thời điểm chạng vạng tranh tối tranh sáng, Nguyên Thị liền thổi tù và phát lệnh tổng tấn công. Quân đội của Nguyên Thị từ bốn phương tám hướng xông tới. Ngọn núi này dù không cao, nhưng tốt xấu gì cũng ở trên cao phi xuống, vô cùng thích hợp xung phong. Điều này cũng thực sự là Bình Trung Chính tìm đường chết rồi. Khi thực sự cho rằng một con đường la mã, chỉ chiếm được mấy điểm cao ở vùng biên giới, liền cho rằng Nhược Hiệp Châu này là vật trong túi rồi.


Nhược Hiệp Châu này đã xảy ra rất nhiều chiến sự, một phần đều là cao điểm mà hai bên tranh cướp. Còn Bình Trung Chính là vì chạy nhanh, muốn nhân cơ hội Nguyên Thị vẫn chưa bố trí hoàn tất, phát lệnh tấn công, kết quả là đã trúng bẫy của Nguyên Vi Nghĩa.


Đại quân của Bình Thị nào ngờ bên trong còn có kẻ địch. Hơn nữa khắp nơi đều là quân địch, lại là buổi hoàng hôn, trời đất một màu, vừa nhìn được, quân địch nhiều như đàn kiến, thoáng chốc lòng quân rối loạn, đều không biết nên làm thế nào. Bình Trung Chính biết đã bị trúng kế rồi, nhưng trời đã tối rồi, liều mạng hô lớn, tổ chức binh lính ngăn cản sự tấn công của quân kịch. Nhưng lòng quân đã loạn, các võ sỹ của Bình Thị đều chạy trối chết, liều mạng chạy trốn.



Đúng lúc này, phía sau bỗng nhiên vang lên tiếng chém giết rung trời, một cánh kỵ binh nhanh như chớp không kịp bưng tai, xông tới chém giết. Cánh kỵ binh này hoàn toàn muốn lấy mạng sống của Bình Thị. Đó chính là ưu thế của kỵ binh đối với bộ binh, chỉ cần bộ binh của ngươi mất đi trận hình, lòng quân rối loạn, vậy thì chỉ có bị chia cắt. Bởi vì kỵ binh ở trên cao, vừa xông tới, kỵ binh ngẩng đầu lên chính là quân địch. Mặc dù chỉ có một nghìn kỵ binh, nhưng binh lính của Bình Thị lại cảm thấy khắp nơi đều có kẻ địch.


Cuộc chiến này hoàn toàn chính là thu gặt, chưa tới đêm khuya đã đi đến đoạn cuối rồi.


Kết quả chỉ có một, chính là đại quân Bình Thị toàn quân tiêu diệt.


Điều này nếu để Lý Kỳ biết, cái miệng đó lại cười ngả nghiêng. Bởi vì Lý Kỳ biết mỗi người đối với người ngoại lai mà nói đều sẽ có đề phòng. Bình Thị chắc chắn là đề phòng hắn. Nếu Đại Tống muốn chinh phục Nhật Bản, chắc chắn là khi thích hợp, phải nhổ cỏ Bình Thị. Nếu không, một khi Bình Thị lớn mạnh, tới cuối cùng quả thực sẽ diễn biến thành. Họ thực sự chỉ là tới chi viện, đánh xong liền ngoan ngoãn quay về.


Cho nên chiến dịch Nhật Bản quan trọng nhất có một điểm, không phải là đánh bại Nguyên Thị, mà làm thế nào để tiêu diệt Bình Thị.


Đây cũng là điểm mà Lý Kỳ không yên tâm nhất. Bởi vì hắn cũng không biết nên làm thế nào? Chuyện này không thể sắp đặt được trước, chỉ có thể để Ngưu Cao tùy vào cơ hội mà hành động. Nhưng Lý Kỳ lại không ngờ, đều không cần dùng tới quân Tống ra tay, bản thân Bình Thị đã nhảy vào biển lửa rồi. Hơn nữa còn bị rất thảm, đây dường như là vượt qua cả dự liệu của Lý Kỳ. Hắn chỉ muốn Bình Thị bị thương nặng, tốt nhất còn có thể cho hắn chút sinh lực, không ngờ Bình Trung Chính dứt khoát như vậy, trực tiếp tiêu diệt toàn quân.


Qua cuộc chiến Dã Bàn Sơn, Bình Thị e là rất khó mà khôi phục lại.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận