Bắc Tống Phong Lưu


Ở xã hội phong kiến có một đặc tính, đó chính là dân chúng thiên hạ đều cho rằng chỉ cần là thứ Hoàng đế dùng, vậy nhất định là tốt nhất, bất luận quảng cáo thế nào so ra đều kém một câu ca ngợi của Hoàng đế, Hoàng thượng nói tốt, vậy nhất định là tốt, chẳng sợ lúc ban đầu là y cự tuyệt.


Quán cafe Hoàng gia, Hoàng thất cà phê.


Có hai câu quảng cáo này, Lý Kỳ đã không cần phải giới thiệu quá nhiều về cà phê, bởi vì nhiều từ khen ngợi hơn nữa, so ra đều kém hai thứ này, đây cũng là nguyên nhân vì sao Lý Kỳ lại mang cà phê tới hoàng cung cho Triệu Giai nhấm nháp, hắn cũng không phải là mang tới để nịnh nọt, Lý sư phó làm một chuyện gì, vậy khẳng định là có mục đích.


Đương nhiên, như vậy còn chưa đủ, tuyên truyền cơ bản nhất thì vẫn phải làm.


Cổ đại này không có TV, môi giới chính là một tờ báo, vì vậy lời đồn đại chính là công cụ tuyên truyền tốt nhất, vì thế Lý Kỳ trước 30 tết hai ngày, ở nhà chuẩn bị một yến hội giám định và thưởng thức cà phê, mời một vài bạn tốt giới nghiệp quan, thanh thế lớn đến, dù chưa từng thấy cà phê, nhưng tên cà phê này đã truyền khắp kinh thành. Đương nhiên, hắn cũng không mời đám người Tần Cối, viện trưởng nhị viện, bởi vì đây đều thuộc vài phái đấy, nếu bọn họ cùng tới, không khí nhất định sẽ có chút xấu hổ, bọn họ cũng không nhất định nguyện ý đến, hiện giờ tết âm lịch đến gần, bọn họ cũng rất bận rộn.


Trong đó Lý Kỳ còn có một mục đích nữa, chính là mượn chuyện này để Vương Dao không lộ dấu vết vào ở phủ Xu Mật Sứ của hắn.


Sáng sớm hôm nay, Vương Trọng Lăng dẫn một nhà già trẻ đi tới phủ đệ Xu Mật Sứ, trước kia ông ta đáp ứng Lý Kỳ, cả nhà đều ở phủ đệ Lý Kỳ đón lễ mừng năm mới, ở mặt ngoài là tìm náo nhiệt, trên thực tế là giương đông kích tây.


Có lẽ người ở bên ngoài nhìn vào, đây chẳng qua chỉ là chuyện bình thường mà thôi, nhưng đối với Lý Kỳ mà nói, đây lại không phải là một chuyện có thể đơn giản để hình dung đấy, đây chính là điều mà hắn đau khổ chờ đợi, bởi vì bắt đầu từ hôm nay, Vương Dao sẽ làm nữ nhân của hắn, vào ở nhà hắn. Thật sự là không dễ dàng nha, khẩn trương mang theo Phong Nghi Nô các nàng đi ra đón chào.


- Vương thúc thúc, Vương di.


Lý Kỳ nghênh đón, liên tục chắp tay.


Bạch Thiển Dạ, Quý Hồng Nô các nàng cũng khẩn trương hướng vợ chồng Vương Trọng Lăng thi lễ.


Vương phu nhân nhìn thấy những thê tử của Lý Kỳ, mỗi người đều là mạo như Thiên Tiên, thông minh tuyệt đỉnh, không kém so với con gái bà, người bên ngoài nếu có được một người, đã là tích phúc khí tám đời, trong lòng chỉ có cảm thán. Vẫn là Lý Kỳ diễm phúc sâu nha!



- Hiền tế, lễ mừng năm mới năm nay quấy rầy ngươi rồi.


Vương thúc thúc cũng vô cùng hưng phấn, đứa con gái mà mình yêu thương nhất cuối cùng cũng gả cho ứng cử viên mà mình thích ý nhất, đây thật sự là nguyện vọng từ nhiều năm trước tới nay của ông ta, ngươi bảo ông ta làm sao mà mất hứng được.


Lý Kỳ vội hỏi: - Vương thúc thúc nói vậy thì quá khách khí rồi, cái gì mà quấy rầy hay không chứ, đừng nói bước sang năm mới rồi, chính là các người ở bao lâu cũng được a.


Mặt sau Thất Nương các nàng nghe thấy Vương Trọng Lăng gọn gàng dứt khoát xưng hô Lý Kỳ là "Hiền tế", đều mang ánh mắt giảo hoạt nhìn về phía Vương Dao đứng ở một bên.


Vương Dao làm sao chống lại được ánh mắt như vậy của các nàng. Thoáng cúi đầu, sắc mặt là một mảnh mây đỏ.


Nhưng đúng là càng sợ cái gì cái đó lại càng đến, Vương phu nhân đột nhiên kéo tay của nàng lên trước, lại một tay nắm lấy tay của Lý Kỳ. Đem tay của nữ nhi đặt vào trong tay Lý Kỳ, trịnh trọng nói: - Lý Kỳ, hôm nay ta giao con gái cho ngươi đó, ngươi sau này phải đối đãi tốt với nó.


Trong nội tâm bà đương nhiên hy vọng Vương Dao có thể quang minh chính đại đến Xu Mật Sứ phủ. Nhưng Lý Kỳ chưa bao giờ cử hành hôn lễ, ngay cả Thất Nương cũng không, tuy rằng bà không biết nguyên nhân, nhưng bà cũng không để ý nhiều làm gì, mấu chốt vẫn là đạo thánh chỉ kia, còn hơn bất cứ hôn lễ nào. Tuy nhiên việc này ở hậu thế bình thường đều là phụ thân làm, nhưng đây chính là Bắc Tống, hơn nữa Vương phu nhân là quản lý cả phủ đấy.



Nhưng mà, một động tác này của bà, khiến Lý Kỳ và Vương Dao đều có chút bất ngờ, Lý Kỳ thật ra thì không xấu hổ chút nào, còn đắc chí, một tay cầm thật chặt tay Vương Dao, vỗ ngực nói: - Vương di xin yên tâm, ta nhất định sẽ đối đãi thật tốt với Tam nương.


Nhưng thật ra Vương Dao thấy nhiều người ở đây như vậy, hơn nữa còn bao gồm Phong Nghi Nô, Bạch Thiển Dạ và những bạn tốt đều ở đây, xấu hổ đến cổ cũng đỏ bừng, nhìn thật đúng là giống một tân nương đợi gả.


Phong Nghi Nô, Bạch Thiển Dạ đột nhiên đi tới, Bạch Thiển Dạ một tay kéo cánh tay sen của Vương Dao, hì hì cười nói: - Tỷ tỷ, không thể tưởng được cuối cùng tỷ cũng không chạy ra khỏi lòng bàn tay phu quân.


Phong Nghi Nô không lưu dấu vết gạt mở Lý Kỳ, kéo một cánh tay ngọc khác của Vương Dao, trêu ghẹo nói: - Ngay cả Vương tỷ tỷ thông minh như vậy cũng trốn không thoát khỏi hoa ngôn xảo ngữ của phu quân, trong lòng ta đây liền thăng bằng, không phải là ta rất ngu xuẩn, mà là phu quân quá giảo hoạt.


Lời này nghe có điểm giống câu danh ngôn kinh điển kia, không phải quân ta vô năng, mà là cộng quân quá giảo hoạt. Hừ, hai người các nàng thật sự là quá coi trời bằng vung rồi, ngay cả nữ nhân của lão công cũng dám đoạt, buồn cười. Lý Kỳ bị đẩy qua một bên, cả tay đều không được sờ soạng, trong lòng buồn bực không thôi, nói: - Ta nói này Tiểu Phong đồng hài, phu quân muội có kinh khủng như vậy sao?


Bạch Thiển Dạ bĩu môi nói: - Vậy phu quân có ý tứ là nói chúng ta kinh khủng sao?


Lý Kỳ vội hỏi: - Ta cũng không nói như vậy.



Phong Nghi Nô lại nói: - Vậy phu quân huynh cảm thấy huynh có được chúng ta và chúng ta có được huynh, đến tột cùng là ai có phúc phần hơn?


Lý Kỳ bị nhiễu đến choáng váng cả đầu, sửng sốt một lát, mới cẩn thận nói: - Tất nhiên là ta cũng có phúc khí.


Bạch Thiển Dạ tiếp tục nói:


- Vậy theo thuyết tương đối của phu quân, kết luận là cái gì đâu này?


Lý Kỳ hơi sững sờ, chậm rãi cúi thấp đầu xuống nói: - Các muội kinh khủng, như vậy so sánh ra, chính là ta kinh khủng.


- Phu quân thật sự là thông minh tuyệt đỉnh.


Bạch Thiển Dạ, Phong Nghi Nô khanh khách cười, bình thường Lý Kỳ thường mượn thuyết tương đối trêu chọc các nàng, hiện giờ rốt cục gieo gió gặt bão rồi.


Vương Dao cũng buồn cười.


Nhưng ngược lại vợ chồng Vương Trọng Lăng thì nhìn thấy vậy có hơi ngơ ngẩn, đây là Phong Nghi Nô và Bạch Thiển Dạ trước kia sao?


Lý Kỳ vẻ mặt ủy khuất nhìn Vương Trọng Lăng nói: - Vương thúc thúc, thúc có trông thấy được không, nên thay ta làm chủ a.


Vương thúc thúc ho nhẹ một tiếng, vỗ vỗ bờ vai của Lý Kỳ nói: - Hiền tế nha, đại trượng phu nên như thế, ngươi không thấy nương tử của ngươi đều cười rất vui vẻ sao, thế này là đủ rồi.


Nói xong ông ta thấp giọng nói ở bên tai Lý Kỳ: - Tiểu tử, ta còn không bằng ngươi đâu.


Lý Kỳ dựng thẳng lên ngón cái nói: - Vương thúc thúc, lời nói này của thúc thật sự là quá sâu sắc rồi, tiểu tế cũng nghĩ như vậy đấy. Trong lòng lại nghĩ, người cũng đã vào ở rồi, các nàng có thể ngăn cản bao lâu, cũng phải, hôm nay ta phải giả vờ quân tử, ở trước mặt Vương thúc thúc biểu hiện cho tốt một chút, phì phì phì, cái gì giả vờ quân tử, lão tử vốn là quân tử a.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận