Bắc Tống Phong Lưu


Lời này nói ra trong lòng Lý Kỳ cũng cả kinh! Cục cưng, như này sẽ hù chết người khác đấy.


Nhưng Lưu Vân Hi vận yên tĩnh như nước giếng, chỉ nói: - Cứu người quan trọng hơn, vừa đi vừa nói chuyện.


Nàng lúc này, làm sao còn có nửa phần nhu tình mới vừa rồi, nói xong, vượt qua Lý Kỳ liền hướng cửa trước bước tới.


Ôi --- tặng dao kia thật đúng là không phải lúc mà! Nếu --- nếu xảy ra điều gì bất ngờ, vậy ta đây chính là người cung cấp hung khí rồi, thế này --- để ta suy nghĩ đã, bây giờ Lập Pháp Viện đã có luật nào đối với việc này chưa nhỉ?


Lý Kỳ không kịp nghĩ nhiều, Lưu Vân Hi nói rất đúng, việc này nửa điểm cũng không thể chậm trễ, mặc kệ quá trình thế nào, trước mắt bọn họ đều nên tiến cung càng sớm càng tốt.


Đi được tới một nửa, lại thấy Bạch Thiển Dạ đang bước nhanh tới, nhưng không đợi nàng mở miệng, Lý Kỳ liền nói: - Vừa đi vừa nói chuyện.


Ba người và đám người Vệ Tung trở ra cửa chính, xe ngựa cũng đã sớm chuẩn bị xong trước cửa đình, phía trước còn có hộ vệ mở đường, ba người lên đến xe ngựa, xe ngựa lập tức vội vã chạy về hướng hoàng cung.


Bên trong xe.


Trái tim cũng lo lắng lắc lư theo xe ngựa không ngừng, dường như sẽ nhảy ra ngoài, Lý Kỳ nhìn Lưu Vân Hi, hỏi dò: - Thập Nương, muội sẽ không thật sự định dùng cách sinh mổ để giúp Hoàng hậu đó chứ?


Lưu Vân Hi suy nghĩ một chút, lúc ban đầu, nàng cảm thấy bệnh nhân này đến vừa lúc, phản ứng của nàng đầu tiên chính là sinh bằng cách sinh mổ, nhưng khi nàng tỉnh táo lại, lại cảm giác loại ý nghĩ này của mình vô cùng đê tiện, không khỏi âm thầm phỉ nhổ chính mình một phen, lắc lắc đầu, đợi tỉnh táo lại, mới chi tiết nói: - Hiện giờ loại phương pháp này ta còn không quá thuần thục, nếu có thể không dùng thì tận lực không dùng, nếu thật sự là không có cách nào, ta mới có thể áp dụng cách sinh mổ.


Tuy rằng nàng rất muốn nếm thử, nhưng nàng cũng sẽ không tùy tiện, nếu rõ ràng có thể thuận lợi sinh thường, nàng cố tình đòi sinh mổ làm cái gì, điều này cũng trái với bản ý của y thuật, sinh mổ xuất hiện chính là vì những nữ nhân khó sinh, nếu mẫu tử người bệnh đang trong cơn nguy hiểm, tất cả mọi người bó tay không biện pháp, dưới loại tình huống này, nàng mới có thể đề nghị sử dụng phương án sinh mổ, nếu không mà nói, nàng cũng sẽ không dễ dàng sử dụng, dù sao việc này liên lụy đến hai nhân mạng a.


- Vậy cũng không được.


Nói chuyện không phải Lý Kỳ, mà là Bạch Thiển Dạ.


Lưu Vân Hi kinh ngạc nói: - Vì sao không được?



Bạch Thiển Dạ không đáp hỏi ngược lại: - Nhưng cô có nắm chắc không?


Lưu Vân Hi lắc đầu nói: - Ta chưa bao giờ từng đỡ đẻ cho người ta, một chút nắm chắc cũng không có.


Bạch Thiển Dạ nói: - Vậy không phải sao, nếu cô không có bất kỳ nắm chắc nào, có thể nào động dao đối với Hoàng hậu?


Lưu Vân Hi không phục nói: - Vậy những người khác thì có thể sao?


Bạch Thiển Dạ thấy Lưu Vân Hi vẻ mặt khó chịu. Biết giọng điệu của mình có chút kích động, vội nói: - Thập Nương, ta tuyệt không ý này, nhưng --- bất kể nói thế nào, cô cũng không thể làm như vậy, nếu không sẽ hại phu quân và chính cô đấy.


Lưu Vân Hi nói: - Các người yên tâm, ta sẽ nhìn kỹ tình huống mà quyết định, trừ phi là thực sự không có cách nào, nếu không ta tuyệt sẽ không chọn dùng cách sinh mổ này.


Bạch Thiển Dạ nhíu chặt mày ngài nói: - Cho dù là không có cách nào. Cô cũng không thể chọn dùng sinh mổ.


- Vì sao vậy? Nếu thực sự không có cách nào, như vậy Hoàng hậu nhất định sẽ nguy hiểm đến tính mạng, tuy rằng sinh mổ cũng sẽ có nguy hiểm, nhưng ít ra cũng có hy vọng thành công. Khả năng vẫn là hy vọng duy nhất.


Lưu Vân Hi thật sự không hiểu được vì sao Bạch Thiển Dạ lại nói như vậy.


Bạch Thiển Dạ liếc nhìn Lý Kỳ, thấy hắn cũng khá giãy dụa đấy, thầm nghĩ, phu quân yêu Thập Nương, không tiện nói ra, chỉ có thể để ta làm người ác này thôi. Vì thế nói: - Thập Nương, ta biết ý tứ của cô. Nhưng ---


Nói tới đây, nàng hạ giọng nói: - Nói một câu đại bất kính thì, cho dù Hoàng hậu sẽ có cái gì không hay xảy ra, cô cũng quyết không thể chọn dùng sinh mổ.


Lưu Vân Hi hoảng sợ nhìn Thất Nương, những lời này giống như búa tạ, đụng chạm vào tâm linh đơn thuần kia của nàng. Một lát sau, nàng với vẻ mặt mờ mịt nói: - Cô đây là ý gì? Chẳng lẽ bảo ta thấy chết mà không cứu?


Bạch Thiển Dạ thở dài: - Nếu là Hoàng hậu vì sinh nở mà có chuyện gì không hay xảy ra, đó chẳng trách người khác, chỉ có thể trách thiên ý, nhưng Hoàng hậu nếu là bởi vì cô mà có chuyện gì không hay xảy ra, mặc dù Hoàng hậu lúc ấy đã hấp hối rồi, nhưng phần chịu tội này cuối cùng khả năng sẽ dừng ở trên đầu chúng ta, thí sát Hoàng hậu, điều này thậm chí có thể sẽ dẫn tới cả nhà bị xét nhà diệt tộc.



Tuy rằng phu quân chính là đương triều đệ nhất nhân, có lẽ sẽ miễn trừ tội chết, nhưng phu quân cũng nhất định sẽ bởi vậy mà phải chịu người trong thiên hạ công kích, cho dù cô không để ý đến chính mình, thì cũng nên e dè cho phu quân, đây không phải thấy chết không cứu, mà là trong quan trường bo bo giữ mình, ta dám nói hiện giờ ở hậu cung đám ngự y cũng không dám nghĩ kế lung tung, bởi vì bọn họ cũng sợ bị kéo vào phần trách nhiệm này.


- Bo bo giữ mình?


Lưu Vân Hi hơi một chút tức giận nhìn Bạch Thiển Dạ, đôi bàn tay trắng như phấn nắm chặt, đây đối với thầy thuốc mà nói, chính là một loại làm nhục, một lát sau, nàng đột nhiên quay đầu nhìn phía Lý Kỳ, nói: - Phu quân, Thất Nương nói đều là thật sao?


Lý Kỳ ngẩn ra dưới, ánh mắt có chút trốn tránh, nhẹ nhàng gật đầu.


Lưu Vân Hi giãy giụa một hồi, giờ nếu là nàng lúc trước, căn bản sẽ không sợ những chuyện này, nhưng hiện tại nàng không thể không để ý đến Lý Kỳ, cũng chỉ có Lý Kỳ mới có thể làm cho nàng thỏa hiệp, nói: - Một khi đã như vậy, chúng ta còn đi làm gì.


Nói xong nàng liền chuẩn bị la hét dừng xe.


Bạch Thiển Dạ vội vàng ngăn cản nàng: - Không thể, không thể, nếu Hoàng thượng lệnh cho cô tiến đến, cô như thế nào cũng phải đi xem, thực sự không có cách nào, cô hãy nói với Hoàng thượng là bó tay không biện pháp, như vậy Hoàng thượng cũng sẽ không trách cứ cô.


Lưu Vân Hi hừ nói: - Cô đây không phải là gạt người sao, lời này ta không nói ra được, hoặc là không đi, còn nếu đi, thì nhất định ta sẽ làm hết sức, chỉ cần có một đường sinh cơ, ta sẽ đem hết toàn lực trị liệu, bằng không mà nói, ta không mặt mũi nào đối mặt với chính mình.


Trong lòng Bạch Thiển Dạ cũng không tư vị gì, đây nếu là nàng lúc trước, khả năng cũng sẽ bất cứ giá nào, nhưng hiện tại nàng đã vùi thân ở trong cái chảo nhuộm lớn này rồi, nàng đã học xong thỏa hiệp, hiểu được lấy hay bỏ, đã biết tiến thoái, kiên nhẫn nói: - Thập Nương, ta biết rằng làm như vậy sẽ làm cô bị tổn thương, nhưng chúng ta nhất định phải lấy đại cục làm trọng, cô còn nhớ ở trong Tam Quốc Diễn Nghĩa, Hoa Đà là bởi vì sao mà chết không?


- Hoa Đà là Hoa Đà, ta là ta, ông ta chết như thế nào có quan hệ gì với ta đâu. Lưu Vân Hi lại hướng Lý Kỳ hỏi: - Phu quân, huynh cũng là ý tứ này sao?


Lý Kỳ liếc nhìn Lưu Vân Hi, lại liếc nhìn Bạch Thiển Dạ, hỏi: - Thập Nương, muội thành thật nói với ta, muội rốt cuộc nắm chắc được bao nhiêu phần.


Lưu Vân Hi nói: - Nếu chỉ còn lại có một biện pháp này, như vậy mặc dù chỉ có một phần nắm chắc, ta cũng phải thử một chút, huynh lúc trước đề xuất sinh mổ, thì nên biết cuối cùng cũng có một người sẽ trở thành người đầu tiên, nếu không phải đối phương là Hoàng hậu, các người còn có thể khuyên ta như vậy sao? Nói cho cùng, các người e dè không phải người bệnh, mà là chính các người, ta lần này cứu không phải là người bệnh, mà là cứu chính bản thân chúng ta.



Tính nết của nàng cũng giống Quái Cửu Lang như đúc, lúc cố chấp lên, ai cũng khuyên không được, chỉ là nàng không giảo hoạt như Quái Cửu Lang thôi. Quái Cửu Lang chưa đạt mục đích, thì không từ thủ đoạn, bất kể là hại người, hay là cứu người.


Lý Kỳ lựa chọn trầm mặc.


Bởi vì Thập Nương nói một chút cũng không có sai.


Lưu Vân Hi quay đầu đi, nói: - Ta vẫn là câu nói kia, hoặc là đừng để cho ta đi, nếu ta đi rồi, ta nhất định sẽ đem hết toàn lực, tuy nhiên các người yên tâm. Ta sẽ không liên lụy các người, trước đó ta sẽ nói rõ cùng Hoàng thượng. Nếu mỗi người đều sợ trị không hết, mà không đi thử, như vậy trên đời căn bản không có khả năng tồn tại lang trung.


Lý Kỳ cười khổ nói: - Ta làm sao có thể để cho muội một mình mạo hiểm. Buổi sáng muội cũng nói, chúng ta là người một nhà, nếu vừa gặp phải nguy hiểm, liền tai vạ đến nơi đều tự bay. Đây là người một nhà cái gì, bất kể như thế nào, ta cùng Thất Nương. Còn có Hồng Nô các nàng đều đã bồi ở bên cạnh muội. Như vậy đi, đến tột cùng làm như thế nào tốt, vẫn là do Hoàng thượng tự mình quyết định.


Hoàng thượng nếu cũng không đáp ứng, vậy xác định chắc chắn là không được a!


Lưu Vân Hi thấy trong mắt Lý Kỳ lộ vẻ nhu tình, trong lòng vô cùng hối hận vì đã nói ra những những lời kia, không khỏi rơi lệ, nói: - Phu quân, rất xin lỗi, ta không nên nói như vậy.


Lý Kỳ cười nói: - Đây mới là muội, buổi sáng ta không phải đã nói rồi sao, ta thích nhất chính là muội như vậy.


Bạch Thiển Dạ sau khi nghe xong, trong mắt vẫn hiện lên một chút lo lắng, bởi vì nàng biết, cho dù là Hoàng thượng đáp ứng rồi, một khi Hoàng hậu bởi vậy mà có bất trắc, Lý Kỳ liền nhất định sẽ bị công kích mãnh liệt nhất, kết quả không thể nào đoán trước được.


Đây dù sao cũng là Hoàng hậu người đứng sau Hoàng đế a!


Đứng đầu hậu cung! Thiên hạ chi mẫu!


Ngươi động dao đối với nàng, đây vốn là tối kỵ, nếu còn sống thì hoàn hảo, nếu có cái gì bất trắc, hừ, đó là không chết cũng phải lột da, đặc biệt Lý Kỳ, vốn kẻ thù đã nhiều sẵn, nếu để cho những người đó tìm được một lý do tốt như vậy, còn không công kích chết Lý Kỳ sao.


Nhưng nàng nghĩ lại, lúc trước phu quân vì Bạch gia chúng ta, đồng dạng cũng là bốc lên những sai lầm lớn của thiên hạ, đem ta đẩy lên vị trí Kinh Tế Sử, chúng ta sở dĩ yêu hắn, không phải cũng là bởi vì như thế sao? Vì sao ta lúc này lại muốn bởi vì vậy mà phủ định cách làm này của hắn chứ, Thất Nương, ngươi thật sự là rất ích kỷ.


Nghĩ tới đây, trong nội tâm nàng vừa là hổ thẹn, vừa là áy náy, lại hối hận không ngừng, vươn một bàn tay đến, cầm lấy tay Lưu Vân Hi, cười nói: - Thập Nương, rất xin lỗi, ta quá ích kỷ, không có cố kỵ đến cô, phu quân nói không sai, chúng ta là người một nhà, bất kể như thế nào, chúng ta đều bồi ở bên cạnh cô, ủng hộ cô, cô là muốn làm thế nào, thì hãy làm như thế đi.


Nàng vừa nói như vậy, Lưu Vân Hi ngược lại hơi ngượng ngùng, nhưng hơn nữa là cảm động, nàng vẫn là lần đầu tiên cảm nhận được sự ủng hộ của người trong nhà, nhưng nàng cũng không phải là người buông tha cho nguyên tắc của mình, mà âm thầm quyết định, bất kể như thế nào, vì phu quân, ta nhất định phải thành công.



Lý Kỳ hơi sững sờ, tò mò nhìn Thất Nương, trong lòng lập tức hiểu được, đem hai nữ ôm vào trong ngực, cười ha hả nói: - Các muội bộ dạng như vậy, chính là đang sỉ nhục phu quân ta đó, chỉ là việc nhỏ, giá trị được bằng các muội sao, sóng gió lớn hơn nữa chúng ta cũng đều có thể chống chọi được, yên tâm đi, có phu quân ở đây, các muội không có việc gì.


Hắn nói phong khinh vân đạm, nhưng giống như đã rót vào trong lòng hai nữ một mũi châm trợ lực, chỉ cảm thấy có hắn ở đây, cũng không sợ trời sụp xuống.


Lúc nói chuyện, xe ngựa đã chạy vào tới trong hoàng cung, lại trôi qua một lát, đi tới hậu cung.


Vừa mới vừa xuống xe, đã nghe thấy một nữ cung y vội vàng vội chạy vào tiền điện, lo âu nói: - Khởi bẩm Hoàng thượng, Hoàng hậu lại ngất rồi.


Lại nghe Triệu Giai lửa giận ngập trời nói: - Các ngươi những thứ vô dụng này, nếu Hoàng hậu có cái gì bất trắc, trẫm làm cho toàn bộ các ngươi chôn cùng.


Lưu Vân Hi vừa nghe vậy, bước nhanh tới, thái giám trước cửa nào dám ngăn trở, trực tiếp dẫn bọn họ đi vào.


Đưa đến trong điện, chỉ thấy Triệu Giai đứng ở trong điện trừng mắt hai mắt, nổi giận đùng đùng đang nhìn đám ngự y trước mặt, bởi vì ngự y đều là nam, bọn họ không tiện đi vào trực tiếp đỡ đẻ cho hoàng hậu, bình thường đều là nữ y, bọn họ chỉ có thể hướng dẫn thao tác từ xa.


Làm Triệu Giai nhìn thấy Lưu Vân Hi đi đến, vội vàng nghênh đón, lo lắng nói: - Thập Nương, ngươi rốt cuộc đã tới, trẫm hiện tại liền toàn bộ trông cậy vào ngươi rồi.


- Sẽ làm hết sức.


Lưu Vân Hi thản nhiên ném ra bốn chữ, đừng nói hành lễ, ngay cả nhìn cũng không thèm liếc Triệu Giai một cái, nhưng đây cũng là một câu nói trong lòng nàng, nàng nếu đến đây, thì nhất định sẽ đem hết toàn lực, nhưng kết quả thế nào, trước khi chưa chẩn đoán bệnh, nàng cũng sẽ không cho bất luận cam đoan gì.


Một bên, đám ngự y nhìn đến sửng sốt, ngươi nữ thần y này cũng quá trâu rồi.


Nhưng Triệu Giai tuyệt không để ý, mau để cho nữ y kia dẫn Lưu Vân Hi đi vào.


Đợi cho các nàng trở ra, Triệu Giai mới chú ý tới Lý Kỳ và Bạch Thiển Dạ, không yên lòng nói: - Các ngươi đều đến đây rồi.


Lý Kỳ khẽ vuốt cằm, nói: - Hoàng thượng, tình huống hiện tại của Hoàng hậu như thế nào rồi?


Triệu Giai thở dài, mây đen đầy mặt nói: - Trẫm cũng không biết, cho đến hiện tại vẫn còn không chẩn đoán được ra nguyên nhân.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận