Bắc Tống Phong Lưu


Lý Kỳ đứng ở trước bàn trang điểm, nhìn mỹ nhân trong gương, đôi mắt như sao sáng, môi đỏ mọng kiều diễm, răng trắng tinh như ẩn như hiện, tựa như lá đỏ nhị trắng, mái tóc đen bóng như mây như tĩnh như động, làn da màu lúa mạch lộ ra một tia đỏ ửng, bộ ngực sữa cao cao đứng thẳng, tạo nên hai lều nhỏ màu bạch ngọc.


Con người là muôn hình muôn vẻ, Lý Kỳ gặp qua không nhiều, nhưng nữ nhân giống Lưu Vân Hi có thể từ đầu đến cuối cũng có thể làm đến trước sau như một, thì vẫn là lần đầu gặp được, có lẽ ánh mắt của nàng nối liền với trái tim, đều là tinh thuần như vậy, không chứa một tia tạp chất, bất kể là yêu là hận, nàng cũng không che dấu chính mình, chân thật giống như thiên nhiên vậy, cũng không ẩn giấu đi sức hấp dẫn của chính mình, làm cho người ta không kìm lòng nổi mà trầm mê vào đó, nhưng thiên nhiên nếu là thật nổi giận, nó nhất định sẽ cho ngươi biết tay đấy, Lưu Vân Hi đồng dạng cũng là như thế.


Lưu Vân Hi thấy Lý Kỳ đang ngơ ngác nhìn mình, trên mặt hiện ra một mảnh hồng nhạt kiều diễm, hạ giọng nói: - Phu quân, vì sao huynh cứ nhìn ta thế?


Lý Kỳ ngẩn ra, cười nói: - Thập nương, muội thật đẹp!


Lưu Vân Hi vui vẻ cười nói: - Phu quân, huynh thích nhìn thì nhìn, ta chỉ sợ chê ta không đủ xinh đẹp.


- Làm sao có thể chứ.


Lý Kỳ vội vàng nói: - Thập nương, vẻ đẹp của muội trên đời này là có một không hai đó.


Lưu Vân Hi nghe vậy thì cười tươi như hoa, ngoài miệng lại hỏi: - Vậy còn Phong tỷ tỷ các nàng thì sao?


- Ách... Các muội đều rất đẹp, nhưng vẻ đẹp thì không giống nhau. Lý Kỳ chậm rãi giải thích.


Ánh mắt Lưu Vân Hi đột nhiên dừng ở hộp son dưới gương thủy tinh, nói: - Phu quân, ta vẫn nhìn thấy Phong tỷ tỷ các nàng sử dụng son này, đáng tiếc ta không biết dùng thứ này, huynh nói nếu ta đánh son lên có thể đẹp hơn hay không, nếu huynh thích nhìn, ta có thể tới chỗ Phong tỷ tỷ các nàng thỉnh giáo.


Có câu là, nữ trang điểm vì người mình yêu, nguyên bản Lưu Vân Hi không để ý những điều này. Thậm chí có thể nói nàng trước kia căn bản không có ý thức này, nhưng nàng cũng rất thích nghe Lý Kỳ khen nàng xinh đẹp, cho nên nàng vì có thể được nghe Lý Kỳ khen càng nhiều nữa, lần đầu tiên có ý niệm về cách ăn mặc của mình.


Không thể tưởng được nàng thậm chí ngay cả son cũng không biết dùng. Điểm này thật ra Lý Kỳ cũng không biết, lắc lắc đầu nói: - Thập nương muội ngày thường tươi mát thoát tục. Đã là hoàn mỹ không tỳ vết, những loại tục vật như son phấn này làm sao có thể xứng với muội, kỳ thật muội căn bản không cần những thứ này, bởi vì muội tự nhiên nhất mới là muội đẹp nhất.


Tuy rằng mỹ mạo của Phong Nghi Nô có lẽ so với Lý Sư Sư, Triệu Tinh Yến, Vương Dao kém hơn một chút, nhưng thân hình của Phong Nghi Nô cũng là hoàn mỹ nhất đấy, điểm này không ai bằng, bởi vậy năng lực khống chế của nàng cũng là không người có thể so sánh, mỹ mạo của nàng là thiên biến vạn hóa. Tính cách của nàng lại càng như vậy, khi thì cương liệt chính trực, khi thì quyến rũ dịu dàng, bất kể là trang điểm đậm, hay là trang điểm trang nhã, bất kể là váy dài hoa lệ, hay là áo trắng mộc mạc, dường như đều là được thiết kế vì nàng.



Có thể nói như vậy, nàng có thể khống chế hết thảy xinh đẹp.


Nhưng Lưu Vân Hi lại vừa tương phản, nàng thuộc loại đẹp tự nhiên. Bất luận là trang sức gì đối với nàng mà nói đều là dư thừa, nàng chính là xinh đẹp nhất, độc đáo nhất đấy.


Lưu Vân Hi khe khẽ cười nói: - Ta đối với phương diện này cũng không hiểu lắm. Phu quân huynh nói như thế nào thì cứ như thế đó vậy, chỉ cần phu quân huynh thích nhìn ta, vậy thì được rồi. Nói đến phần sau sắc mặt nàng là một mảnh thẹn thùng.


Lý Kỳ nghe vậy trong lòng cực kỳ cảm động, một phần tình yêu đơn thuần như vậy, khiến hắn cảm thấy được sủng mà lo, không khỏi hỏi: - Thập nương, muội vì sao phải đối với ta tốt như vậy?


Lưu Vân Hi nói: - Huynh là phu quân ta, ta yêu huynh, nghĩ về huynh, nhớ huynh, tất nhiên đối tốt với huynh. Những người còn lại ta mới không thèm đối tốt với hắn đâu.


Lý Kỳ nhẹ nhàng lau lau khóe mắt, thầm nhủ, cái đề tài này vẫn là không cần xâm nhập thêm nữa, nếu không ta thật sự sẽ khóc lên. Vì thế trêu ghẹo nói: - Vậy Hồng Nô, Thất Nương các nàng thì sao?


Lưu Vân Hi ngẫm nghĩ một chút, nói: - Kỳ thật ban đầu, ta đối với các nàng chẳng qua cũng là yêu ai yêu cả đường đi, nhưng từ sau khi ta vào ở nơi này, các nàng có gì chuyện vui vẻ cũng luôn cùng ta chia sẻ, mỗi thời mỗi khắc đều nhớ đến ta, còn thường xuyên giúp ta, khiến ta cảm giác có gia đình, nếu là người một nhà, ta đương nhiên cũng muốn đối tốt với các nàng ấy.


Lý Kỳ nghe vậy trong lòng cực kỳ được an ủi, gật gật đầu cười nói: - Đúng vậy, chúng ta là người một nhà, vĩnh viễn đều là người một nhà. Nói xong hắn lại cầm lấy cái lược lên.



Giờ nếu đổi lại nữ nhân khác, ngược lại sẽ cảm thấy có chút không ổn, bình thường đều là nữ nhân hầu hạ nam nhân rời giường, chưa có đạo lý nam nhân hầu hạ nữ nhân rời giường, nhưng Lưu Vân Hi không hiểu những thứ này, nàng chính là thích được Lý Kỳ giúp nàng chải đầu, nàng vô cùng hưởng thụ giờ khắc này, từ trong gương nhìn ái lang, chỉ cảm thấy mình là nữ nhân hạnh phúc nhất trên đời này.


Sau một lúc lâu, Lưu Vân Hi đột nhiên hỏi: - Phu quân, hiện giờ ta đã có thể thuần thục giúp heo mẹ sinh nở bằng cách mổ bụng rồi, vậy kế tiếp ta lại nên làm như thế nào đâu này?


Lý Kỳ nhẹ nhàng nhíu nhíu mày, biết là nàng muốn đem môn học vấn này dùng ở trên thân người rồi, nhưng đầu năm nay không thể so hậu thế, hiện giờ ngoại khoa giải phẫu còn chưa có bắt đầu, hiểu biết của nhân loại đối với cấu tạo thân thể của chính mình thật sự là quá ít, nói: - Muội còn phải luyện nữa tập thêm vài ngày nữa, sau đó tranh thủ tìm hiểu rõ cấu tạo của con người, chờ đến lúc muội có mười phần nắm chắc, mới có thể khai đao đối với người khác.


Lưu Vân Hi nói: - Kỳ thật về cấu tạo cơ thể con người, sư phụ ta trước kia đã dạy ta rất nhiều.


Lý Kỳ hiếu kỳ nói: - Lão dạy như thế nào?


Lưu Vân Hi chần chờ một chút.


Lý Kỳ nói: - Có cái gì không thể nói với ta sao?


- Không --- không có.



Lưu Vân Hi theo trong gương liếc nhìn Lý Kỳ, lại do dự một hồi, mới nói: - Kỳ thật có lẽ là trước kia, sư phụ cảm thấy hứng thú vô cùng đối với các bộ phận cấu tạo trong cơ thể con người, vì thế ông ấy từng đem một vài người xấu dùng độc dược gây ra tình trạng hôn mê vĩnh cửu, rồi sau đó mới giải phẫu thân thể của bọn họ, quan sát cấu tạo bên trong cơ thể bọn họ, đáng tiếc chính là, lúc ấy cũng không có gì tiến triển, những người đó một khi bị mổ bụng, lập tức bởi vì các loại nguyên nhân mà chết, hiện tại ta mới biết được nguyên nhân đây là bởi vì dược vật không đảm đương được.


- A ---?


Lý Kỳ nuốt xuống một ngụm nói: - Đây nhưng là chuyện phạm pháp nha. Trong lòng lại nghĩ, như thế rất giống cách làm việc của Quái Cửu Lang.


Lưu Vân Hi vội vàng nói: - Nhưng những người đó đều là tội ác tày trời, bọn họ phạm phải tội nghiệt, chết một vạn lần cũng không đủ, chỉ có điều quan phủ vô năng, sư phụ chẳng qua là thay trời hành đạo, sư phụ lão nhân gia ông ấy tính tình tuy rằng quái, nhưng ông ấy cũng không giết người tốt, tâm địa ông ấy vẫn là tốt.


Quái Cửu Lang tâm địa tốt? OMG, xem ra lão quái kia đã tẩy não cho tiểu Thập nương của ta rồi. Lý Kỳ hiếu kỳ nói: - Chẳng lẽ muội không sợ sao?


Lưu Vân Hi lắc đầu nói: - Đây chẳng phải cũng giống như heo sao, có chuyện gì đáng sợ chứ.


Giống như heo? Lý Kỳ lau mồ hôi lạnh một cái, ngượng ngùng nói: - Từ từ sẽ đến, từ từ sẽ đến.


Lưu Vân Hi than nhẹ một tiếng, nói: - Chỉ có điều không biết là có người nào nguyện ý để cho ta giúp nàng sinh nở bằng cách mổ bụng hay không.


Lý Kỳ nói: - Đây thật là một nan đề. Phàm là việc gì mở đầu cũng khó, bất cứ chuyện gì đều không ngoại lệ, loại sự tình này là gấp gáp là không được đâu.


- Oa---!


Phong Nghi Nô lười biếng duỗi dáng người hoàn mỹ của mình. Còn buồn ngủ đi vào tiền sảnh, phát hiện mọi người sớm đã rời giường. Quý Hồng Nô đang cùng tiểu Chính Hi ngồi trên ngay phía trên bàn cờ đang đánh cờ, mà Bạch Thiển Dạ và Da Luật Cốt Dục thì đang ngồi dưới đất, thưởng thức trà thơm, đàm luận đại sự thiên hạ.


- Mọi--- mọi người đều dậy cả rồi à!


Phong Nghi Nô có chút xấu hổ nhìn mọi người.


Tối hôm qua các nàng chơi mạt chược đến tận nửa đêm, giờ mặt trời lên cao, nàng mới miễn cưỡng bò dậy, phải biết rằng toàn bộ Xu Mật Sứ phủ, chỉ mỗi nàng là tham ngủ nhất. Nàng nhất định phải ngủ cho đến khi tự nhiên tỉnh lại, nếu là bị đánh thức, cả ngày này nàng sẽ trở nên vô cùng nóng nảy, cho nên sân nàng là nơi an tĩnh nhất cả phủ đệ, điểm này ngay cả Lý Kỳ cũng đều mặc cảm, dù sao Lý Kỳ là đầu bếp, vẫn quen nghe thấy tiếng gà gáy, tiếng đun bếp, đương nhiên, nếu quá mệt mỏi, hắn cũng sẽ ngủ nướng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận