Bắc Tống Phong Lưu


Lý Kỳ nói xong lại tiếp tục nói: - Hoàng thượng có thể sờ thử xem.


Triệu Giai liền cầm dao nĩa lên, vừa chạm tay vào, y liền biết không phải là làm từ bạc, liền nói: - Lẽ nào làm từ thiếc sao?


Đầu năm nay đã có dùng bát đũa được làm bằng thiếc rồi.


Lý Kỳ cười nói: - Hoàng thượng chỉ nói đúng một nửa thôi. Kỳ thực đây là dùng thiếc và sắt thép dung hợp lại, luyện thành kiểu sắt mới, gọi là sắt tây.


- Sắt tây?


Triệu Giai hơi giật mình.


Lý Kỳ cười ha hả nói: - Loại sắt tây này cũng không có nhiều điểm tốt, chính là không dễ bị hoen rỉ, có tính phong kín rất tốt. Thức ăn được để trong đó có thể bảo quản được rất lâu, là thần chuyên chuẩn bị đề làm vỏ đồ hộp. Dùng sắt tây để làm hộp đựng, bảo quản được chí ít cũng có thể nâng lên một hai năm.


Kỳ thực từ sau khi đồ hộp ra đời, hắn vẫn luôn ảo tưởng dùng sắt tây, cũng luôn âm thầm nghiên cứu. Kỳ thực nửa năm trước, hắn đã làm ra rồi, nưng hắn vẫn chờ cơ hội tốt. Bây giờ chính là cơ hội tốt nhất, bởi vì sắt, thiếc hiện giờ rẻ, hơn nữa lại vô cùng tập trung, thu mua cũng khá dễ dàng, lại tiết kiệm tiền.


Đương nhiên, lợi ích của sắt tây cũng tuyệt đối không phải chỉ có như vậy. Lý Kỳ chỉ là nói một mặt thôi, nhưng điều này cũng phù hợp với tính cách của Lý Kỳ, bất kỳ chuyện gì cũng có thể liên tục phát triển, cũng tương tự như bừng tỉnh vậy.


- Một hai năm?


Sắc mặt Triệu Giai thoáng kinh ngạc, đồ hộp hiện giờ đã trở thành loại đồ vật tất yếu của quân dụng rồi, cũng mang lại nhiều điểm tốt cho cuộc sống của người dân. Danh tiếng của nó cũng đã vượt lên trên cả Thiên hạ vô song, có thể nói là một đại từ của Đại Tống. Nếu còn có thể bảo quản được một hai năm nữa, như vậy phạm vi tiêu thụ sẽ càng lớn hơn.


Lý Kỳ lại tiếp tục nói: - Ngoài đồ hộp ra, còn có thể bảo quản các loại thức ăn khác, ví dụ như thịt khô, bánh bích quy Lý Kỳ. Càng quan trọng hơn nữa là, hiện này người của gia đình giàu có đều thích dùng bạc làm bát đũa, nhưng luận về cao quý, đẹp và còn có tính thực dụng, thì đĩa bạc này không bằng loại sắt tây. Thần dám đảm bảo, tới khi đó sắt tây và thủy tinh một khi được phổ cập rồi, tuyệt đối sẽ khiến cho những nhà cao quý đó không còn dùng đĩa bạc nữa. Như vậy cũng có thể giải quyết được đại bộ phận bạc vốn có, trở thành tiền tệ chuyên dụng.


Triệu Giai nghe mà mỉm cười, liếc mắt nhìn Lý Kỳ, không nói lời nào.


Lý Kỳ cẩn thận nói: - Hoàng thượng, người nhìn vi thần như vậy, vi thần có chút lo sợ.



Triệu Giai bật cười, nói: - Hóa ra Trẫm bận rộn nửa ngày như vậy đều là vì ngươi đang làm việc! Khó trách ban đầu ngươi lại có ý kiến đổi tiền thiếc, sắt thành loại tiền tệ mới. Ngươi là đang có chủ ý này.


Lý Kỳ buồn bực nói: - Hoàng thượng, sao người lại nghĩ như vậy chứ? Vi thần là luôn có tấm lòng son.


- Ngươi dừng việc này lại đi, sắt tây này của ngươi cũng chậm ra đi, sớm không ra, lại nhằm đúng lúc này, ngươi dám nói ngươi không có chút tư tình nào không? Triệu Giai hừ một tiếng, nói: - Hiện giờ triều đình tích trữ được lượng lớn thiếc, sắt, đang lo lắng không biết nên xử lý thế nào. Nếu ngươi thu mua lúc này, giá cả nhất định rẻ vô cùng.


Mẹ kiếp, thật đúng là không nên dạy ngươi làm buôn bán mà. Lý Kỳ cười khan vài tiếng, nói: - Đây chỉ là vi thần tiện tay thôi, điều này hoàn toàn chính là một cục diện song thắng.


- Song thắng cũng phải phân lớn nhỏ chứ.


Triệu Giai nói: - Ngươi lấy sắt tây so với đĩa bạc, trong đó lợi nhuận còn chứ tính tới nữa.


Y càng nói càng tức giận, liền hừ một tiếng nói: - Ta nói ngươi cũng thật là gian trá, vừa rồi còn muốn để Trẫm bán nguyên giá cho ngươi. Nhiều lắm thì ngươi chịu chút vất vả, ngươi có thể kiếm được bao nhiêu tiền? Không gian không thương chính là loại người như ngươi. Ngươi đây là đang đùa giỡn với Trẫm, thật là nực cười.


Biết ngay là không nên cho ngươi biết, Lý Kỳ liền nói: - Hoàng thượng, người làm ăn nói chuyện làm ăn, bất kỳ thương nhân nào cũng đều có thể thừa dịp giá thấp mà thu mua. Đây là nguyên tắc kinh doanh, vi thần cũng chưa từng nói người thật thà có thể làm được kinh doanh lớn.



Triệu Giai nói: - Nhưng ngươi cũng không thể gian lên đầu Trẫm chứ. Nếu chuyện này truyền ra ngoài, người trong thiên hạ đều cưỡi vào mặt Trẫm, hơn nữa tốt xấu gì ngươi cũng đã để lại cho Trẫm một chút, ngươi lại còn muốn nuốt một mình.


- Đây chỉ là tư duy theo quán tính của thương nhân, vi thần khi đó cũng không suy nghĩ được nhiều như vậy.


- Người khác ta không hiểu, Lý Kỳ ngươi Trẫm còn không hiểu sao? Làm bất cứ việc gì cũng đều vô cùng cẩn thận, suy nghĩ mọi việc chu toàn, ngươi có thể không nghĩ tới, ngươi rõ ràng chính là nhân lúc nhà cháy mà đi hôi của.


Thế là thế nào? Nếu ngươi không phải là Hoàng thượng, ta cũng không thể gài bẫy ngươi. Lý Kỳ quắt miệng tủi thân nói: - Vậy Hoàng thượng người nói nên làm thế nào đây?


Triệu Giai ho nhẹ một tiếng, nói: - Theo lệ cũ, nguyên liệu của triều đình xuất ra, chúng ta sẽ chia lợi nhuận sau này.


Biết ngay là như vậy mà. Cuộc mua bán này thật sự không có cách làm nào khác, Lý Kỳ liền nói: - Tiền nguyên liệu thần trả, thần 7 người 3, thế nào?


- Không bàn nữa!


Triệu Giai nói: - Sắt tây này của ngươi một khi ra đời, tiền nguyên liệu tính toán gì chứ, còn 7 3 phần, Trẫm 7 ngươi 3.


Lý Kỳ oa lên một tiếng, nói: - Hoàng thượng, nhân lúc hỏa hoạn mà đánh thần, đùa với thần hơi nhiều rồi đấy, nhiều lắm thì 5 5, thần còn phải nuôi cả một đống thợ. Tiền thù lao của thợ thủ công không hề thấp, 3 phần, thần còn chẳng kiếm được gì.



Triệu Giai thở dài một tiếng, nói: - Trẫm không muốn cò kè mặc cả, 6 4, Trẫm 6 ngươi 4. Ngươi cũng biết triều đình gần đây muốn xây bệnh viện, lại muốn xây trường học, hơn nữa phương diện hai viện cũng cần không ít tiền.


Bá đạo! Con người này đoán chắc tâm lý của ta rồi, làm người thực sự không thể quá cao thượng, trong lòng còn có dân chúng của ta, sống thật sự quá mệt mỏi rồi. Lý Kỳ liền không chờ y nói hết, liền nói: - Được rồi, được rồi, 6 4 thì 6 4. Hoàng thượng, có câu nói vi thần luôn thấy bức bối trong lòng, nếu có chỗ nào không phải, Hoàng thượng có thể lượng thứ được chứ?


Triệu Giai nhìn Lý Kỳ đồng ý, trong lòng vui vẻ, cười nói: - Nói đi.


Lý Kỳ nói: - Hoàng thượng, ngươi có thể phóng tầm nhìn ra xa một chút được không, đừng nhìn chằm chằm vào vi thần chứ. Cuộc buôn bán nhỏ của vi thần dễ như vậy, vậy kính ngươi nói một câu là muốn 7 8 phần rồi. Loại sắt tây này người lại đòi 6 phần, cứ như vậy vi thần sẽ không còn động lực sáng tạo nữa.


Triệu Giai cười nói: - Kỳ thực Trẫm cũng không muốn vậy, nhưng vấn đề là ngươi đây là cuộc buôn bán nhỏ, người ngoài ai cũng nói, cuộc buôn bán này cùng làm với Kim Đao Trù Vương, chắc chắn là không sai. Trẫm cũng không nhìn vào ngươi, sao Trẫm có thể phát tài được. Ngươi còn có mặt mũi ở trước mặt Trẫm mà khó lóc than nghèo. Trẫm còn nghèo hơn ngươi nhiều, ngươi là thần tử, là vì vua mà phân ưu, cứu tế Trẫm còn không thể, hơn nữa, không có Trẫm, ngươi có thể dễ dàng lấy được nhiều nguyên liệu thế sao? Hơn nữa còn có nguồn liên tục, Trẫm muốn 6 phần của ngươi, tuyệt đối không có chiếm tiện nghi của ngươi.


Hóa ra vẫn là ta chiếm tiện nghi của ngươi. Lý Kỳ nghiến chặt răng lại, nói: - Hoàng thượng, Đại Tống ta dưới sự thống trị của người, nhất định sẽ giàu nứt đố đổ vách.


Triệu Giai ồ lên một tiếng, nói: - Lời này là thế nào?


Lý Kỳ tức giận nói: - Có Hoàng thượng kiểu gì, có thần dân kiểu đó.


Triệu Giai sao mà nghe không hiểu ý châm biếm của hắn chứ, liền bật cười ha hả, nói: - Ngươi có câu nói hay, người làm thương nhân này sao lại không bị người ta mắng chứ. Từ nay về sau Trẫm sẽ dựa vào thương nhân để duy trì cung cầu tiền tệ của Đại Tống ta. Trẫm đương nhiên cũng xem như là một thương nhân rồi, nhận được lời nói tốt lành của ngươi, nhưng nguyện Đại Tống ta có thể sớm ngày giàu nứt đổ đổ vách.


Da mặt thằng nhãi này càng ngày càng dày. Lý Kỳ hận tới mức ngứa cả răng, trong cơn tức giận, liền tự động phát ra, nói: - Hoàng thượng, vi thần còn nhớ lúc đầu ngươi vẫn luôn canh cánh hành động xung động đó của vi thần mà. Kỳ thực trong lòng vi thần cũng luôn có sự lo lắng bất an, nếu không, bây giờ chúng ta đã kết thúc rồi.


Triệu Giai hơi giật mình, liền bật cười ha hả nói: - Ngươi muốn cùng Trẫm động võ?


Ta hỏi ngươi, ngươi có sợ không? Lý Kỳ bật cười ha hả nói:


- Vi thần sao dám nghĩ như vậy, vi thần vẫn luôn trung thành với Hoàng thượng. Đây không phải là Hoàng thượng người luôn nghĩ như vậy, làm thần tử phải phân ưu với vua chứ. Trong lòng thầm nghĩ, bây giờ ta đang tức với ngươi, nói đến đánh nhau, khả năng chiến đấu nhất định sẽ tăng lên gấp bội, lúc này không hiểu, thì còn chờ tới bao giờ?


Có thể khiến cho cục tức của Lý Kỳ thành ra như vậy, trong lòng Triệu Giai vui sướng vô cùng. Đây là điều không dễ làm, thường thì chỉ có Lý sư phó chọc tức người ta, rất ít người có thể khiến cho Lý sư phó tức giận, liền nói: - Trẫm thực sự muốn dạy cho ngươi một bài học, để ngươi thấy được sự lợi hại của Trẫm. Nhưng bây giờ không phải lúc, ngươi yên tâm đi, cuộc tỉ thí lần này không thể thiếu ngươi được.


Rùa đen rụt đầu! Lý Kỳ chửi thầm một âu, đang muốn mở lời, hộ vệ bên ngoài bỗng lên tiếng: - Hoàng thượng, Thổ Phiên cấp báo.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận