Bắc Tống Phong Lưu


Vẫn cứ là câu nói đó. Thứ có thể thể hiện rõ nhất giá trị của tiền tệ chính là tính lưu thông của tiền tệ. Tiền tệ mà không có tính lưu thông thì không còn gọi là tiền tệ nữa, một khi được đưa vào thị trường, thì nhất định sẽ gây ra ảnh hưởng tiêu cực vô cùng lớn, tiền yếu tràn vào thị trường, nhưng lại không được mọi người công nhận, vì thế không có tính lưu thông, đây chính là nguyên nhân chủ yếu khiến lần cải cách tiền tệ năm xưa không thành công. Cũng từ đó có thể thấy, việc phát hành tiền tệ không quan trọng ở số lượng nhiều, mà ở chỗ phải tuân theo quy luật kinh tế, bước sai một bước thì nhất định sẽ sai mọi bước.


- Nói hay lắm!


Thái Kinh đột nhiên hét lên một tiếng, rồi đứng bật dậy, hướng mặt về phía mọi người nói: - Năm xưa lão phu đúng là đã thiếu suy xét trên nhiều phương diện, dẫn đến toàn bộ nền kinh tế của Đại Tống ta rơi vào đêm đen, lão phu vô cùng xin lỗi về việc này.


Nói rồi lão cúi mình bái một cái.


Lão bây giờ đã về hưu, cũng không thể nhậm chức lại nữa, cho nên lão bây giờ không cần thiết phải để ý tới phương diện chính trị nữa, có thể thẳng thắn đối diện với sai lầm mà bản thân đã từng mắc trước kia. Thực ra việc này thì ai cũng biết, cũng có không ít người nói sau lưng, Thái Kinh cũng không cách nào phản bác. Bởi mọi người đều biết thất bại rồi, cuối cùng để lại một đống tàn dư, lần này lại chính là Lý Kỳ đã cho lão một cơ hội mà nhận lỗi. Việc này đối với lão lại là một điều tốt, trong lòng lão cảm thấy rất cảm kích trước Lý Kỳ.


Giờ đây mọi thứ đã vật đổi sao dời, mọi người cũng không còn hận thù Thái Kinh như ban đầu nữa. Hôm nay lại thấy một ông lão ngoài 80 cúi mình nhận lỗi trước mặt, chút oán giận trong lòng cũng tiêu tan đi đâu hết.


Đây chính là lí do vì sao Lý Kỳ lại lấy Thái Kinh ra làm bài học kinh nghiệm. Bởi hắn hiểu rõ tâm lí con người, biết là lúc này dù có trách móc Thái Kinh thêm nữa thì cũng chẳng thay đổi được gì, hơn nữa Thái Kinh vài năm gần đây đã làm được không ít việc tốt, bách tính cũng đều đã tha thứ cho lão, lại thêm việc hôm nay lão thành khẩn nhận lỗi, cho nên mọi người rất dễ dàng nhận lời xin lỗi mà bỏ qua cho lão.



Tần Cối nhìn thấy hết vấn đề, thầm nghĩ, thật không hổ danh là Xu Mật Sứ, hắn muốn giúp một người thì chê ngươi cũng là giúp ngươi, hắn mà muốn hại một người, thì khen ngươi cũng là hại ngươi, thật là khiến người ta khó mà đề phòng! Khi nào thì ta mới được như hắn, hiểu tâm lí con người cặn kẽ đến như vậy.


Nhưng về phương diện này thì Tần Cối rất khó có thể đuổi kịp Lý Kỳ, bởi Lý Kỳ là một thương nhân, việc cả ngày của thương nhân là nghiền ngẫm tâm lí của đối thủ và khách hàng, ngày nào cũng có thể tiếp xúc với đủ các thể loại người, hơn nữa người hậu thế kẻ nào kẻ đó đều khôn ranh cả, những thứ trong đầu đều không ít hơn ngươi, ngươi muốn thu được chút lợi từ bọn họ, thì quả không phải là một việc dễ!


Thái Kinh mặc dù là gian thần, nhưng đồng thời cũng là ân nhân của Lý Kỳ, chỉ dựa vào điều đó, Lý Kỳ tuyệt đối không thể nuốt lời hứa năm xưa, là sẽ giúp Thái Kinh giải quyết êm đẹp hậu quả, đoạn cười nói: - Thái sư mời ngồi, đây không phải là buổi lễ xin lỗi, ông cũng không thể cướp diễn đàn của ta thế chứ!


- Đúng rồi, Thái sư mau mời ngồi, làm thế chúng tôi không nhận được đâu.



Những người còn lại nhao nhao đáp lễ Thái Kinh.


Lúc này Thái Kinh mới ngồi xuống.


Lý Kỳ lại nói: - Ai cũng có thể mắc sai lầm, cho dù là thần tiên, thực ra sai không đáng sợ, đáng sợ ở chỗ sai rồi lại sai tiếp, đó mới là điều đáng trách. Thực ra với tình hình lúc đó, ước nguyện ban dầu của Thái sư không hề sai, mà sai ở phương pháp. Như mọi người đều biết, lúc đó một triều đình đúc tiền, bốn triều đình cùng sử dụng, vốn là cơm của một người ăn, giờ chia ra cho bốn người ăn, như vậy đương nhiên sẽ không đủ, cho nên tiền tệ lúc đó vô cùng thiếu thốn, còn đồng cũng không đủ dùng, cho nên Thái sư mới chế tạo tiền sắt, tiền thiếc trên quy mô lớn, muốn lấy đó bù đắp cho lượng tiền khuyết thiếu trên thị trường.


Còn về tại sao lại thêm thiếc vào tiền sắt, nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì nước Liêu, Tây Hạ lúc đó đều đổi một lượng lớn tiền sắt của nước ta mang về chế tạo vũ khí, sau đó quay lại tấn công chúng ta, bọn chúng lấy sắt của chúng ta để làm tổn hại bách tính của chúng ta, thử hỏi còn việc gì có thể khiến người ta đau xót hơn? Đương nhiên, ta không nói rằng Thái sư đã đúng, nguyên nhân trong đó quá phức tạp, có nguyên nhân chính trị, cũng có nguyên nhân bóc lột, Thái sư khó có thể phủ nhận sai lầm, nhưng nếu cứ đổ hết sai lầm lên một mình Thái sư thì thật là quá không công bằng.



Nói tới đây, hắn cười ha hả, rồi lại nói tiếp: - Có thể các vị ngồi đây đều đang nghĩ, ta có phải là được Thái sư nhờ vả tới đây chỉ để giải thích việc này. Đương nhiên là không phải vậy, bất luật thành bại, ngươi đề cập tới tiền tệ trong triều ta, thì vĩnh viễn không thể không nhắc tới Thái sư. Còn có người có thể nghĩ, ngươi phát hành tiền tệ, thì cứ phát hành đi là được, nói nhiều như vậy làm gì, ngươi làm vậy không phải là đang làm lãng phí thời gian của bọn ta sao, với bọn ta, thời gian là vàng bạc cả đấy.


Mọi người lập tức cười ồ lên, nhưng trên khuôn mặt bọn họ lại chẳng hề có một chút nào là thiếu kiên nhẫn cả, bởi bọn họ cũng đã học được nhiều thứ trong đó, những lời vừa rồi, với bọn họ mà nói, những thứ bổ ích học được không hề nhỏ.


Lý Kỳ đột nhiên nghiêm nghị nói: - Phát hành tiền tệ không phải chỉ đơn giản là cứ thế mà phát hành ra là xong. Triều ta đã luôn bị đồng tiền gây khó dễ, ta tin là điểm này mọi người đều hiểu rõ, nếu như không cải thiện, kinh tế triều ta khó lòng tiến thêm một bậc.


Mặc dù hiện nay kinh tế phát triển tốt, khủng hoảng tiền tệ đã giảm bớt, nhưng chỉ là giảm bớt mà thôi, khủng hoảng vẫn cứ đeo đẳng, chứ không được giải quyết tận gốc, bất cứ lúc nào cũng có thể bộc phát.


Phàn Thiếu Bạch hỏi: - Lẽ nào Xu Mật Sứ có biện pháp giải quyết?


Lý Kỳ lắc đầu nói: - Đây không phải là việc một sớm một chiều, không giống như đánh giặc, chỉ cần tiêu diệt quân địch là giải quyết được mọi vấn đề. Vì sao ta lại phải nói nhiều như vậy, đó là bởi ta hi vọng mọi người hiểu được rằng vì sao lại có thể xuất hiện một loạt nguy cơ như thế, tại sao Đại Tống ta luôn bị khủng hoảng tiền tệ ám ảnh, chỉ cần hiểu sai lầm ở đâu thì chúng ta mới có thể cải thiện.


Cho nên, mặc dù nói là lễ phát hành, nhưng lần phát hành tiền tệ này không phải là để giải quyết việc khan hiếm tiền tệ trên thị trường, đó chỉ là thứ yếu, điều chủ yếu là phải thay đổi tình trạng này từ tận gốc rễ. Đương nhiên, không thể nói thay đổi là có thể lập tức thay đổi được ngay, nhưng cũng buộc phải có một sự bắt đầu mà, hôm nay chính là sự bắt đầu đó. Để làm được điều đó, bắt đầu từ hôm nay, triều đình sẽ ban hành một loạt chính sách liên quan đến tiền tệ, nhằm giải quyết tận gốc khủng hoảng tiền tệ đang ám ảnh Đại Tống ta.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận