Bắc Tống Phong Lưu


- Hiện tại ta bổ nhiệm ngươi làm Đông Hải Phòng Ngự Sứ kiêm Viện Bình Phó Tướng quân, quản lý thủy quân.


- Mạt tướng tuân mệnh.


Hàn Thế Trung nghe được thì sửng sốt. Y vốn cho là lần này nhất định do y thống quản thủy quân, nào ngờ Lý Kỳ nói một câu thì giao lại nhiệm vụ này cho Ngụy Minh, trong lòng rất kinh ngạc, nhưng quân lệnh như núi, Xu Mật Sứ có quyền bổ nhiệm tất cả, chỉ cần Hoàng thượng gật đầu thôi. Cho dù Lý Kỳ muốn bổ nhiệm một tên ăn mày làm Nguyên soái, Hàn Thế Trung ngươi cũng không có tư cách phản đối.


Tiếp theo các tướng lĩnh đều được bổ nhiệm, chỉ trừ một mình Hàn Thế Trung ra.


Bởi vì chiến thuật cụ thể vẫn phải đợi khi bọn họ đến Nhật Bản rồi mới có thể định đoạt được, Lý Kỳ cũng không hiểu về mặt này lắm, trách nhiệm chủ yếu của hắn là cố gắng thỏa mãn mọi yêu cầu của những tướng lĩnh này về mặt quân bị.


Sau khi bổ nhiệm xong, Lý Kỳ bảo bọn họ lui xuống nhanh chóng chuẩn bị việc xuất binh.


- Hàn Tướng quân xin dừng bước.


Lý Kỳ đột nhiên gọi Hàn Thế Trung đang muốn cáo lui lại.


Vẻ buồn bực trên mặt Hàn Thế Trung hiện rõ không thể nghi ngờ, nhưng y cũng không dám nghịch ý Lý Kỳ, còn vô cùng cung kính nói: - Không biết Xu Mật Sứ có chuyện gì dặn dò?


Lý Kỳ cười ha ha nói: - Hàn Tướng quân hình như không vui nha, đến đến đến, mời ngồi.


Hàn Thế Trung lại ngồi trở xuống.



Lý Kỳ tự mình bước lên châm một ly trà cho Hàn Thế Trung, nói: - Ta biết hiện tại trong lòng Hàn Tướng quân vô cùng buồn bực. Là ta bảo Hàn Tướng quân dẫn thủy quân đến Lai Châu chuẩn bị cho kế hoạch Nhật Bản, nhưng bây giờ lại không có chuyện của Hàn Tướng quân, ta vô cùng cảm thấy có lỗi về chuyện này. Thật ra ta vốn định như vậy, nhưng quân Kim xuất binh cũng làm rối loạn kế hoạch của ta. Hoàng thượng cho rằng chiến trường Nhật Bản có Ngưu Cao là đủ rồi, nếu còn phái Hàn Tướng quân thì có chút đại tài tiểu dụng rồi. Hoàng thượng còn hi vọng Hàn Tướng quân ở lại Lai Châu một mặt giám sát chiến sự Nhật Bản, một mặt chiếu cố cho Tây bắc.


Hàn Thế Trung nói: - Nhưng Tây bắc có Chủng lão tướng quân, Chiết Tướng quân, còn có Nhạc Phi và Ngô Giới nữa.


Lý Kỳ cười nói: - Nhưng Chủng lão tướng quân và Tông Tri phủ tuổi tác đã cao, rất nhiều chuyện đều có lòng mà không đủ sức. Thật ra Hoàng thượng vô cùng coi trọng Hàn Tướng quân, hi vọng Hàn Tướng quân có thể tiếp bước bọn họ.


Nói rồi hắn đột nhiên lấy một tờ thánh chỉ từ trong lòng ra đưa qua, nói:


- Đây là thánh chỉ mà Hoàng thượng cho tướng quân.


Hàn Thế Trung giật nảy, vội vàng đứng dậy, kính cẩn nhận lấy thánh chỉ. Vừa mở ra thì không khỏi mừng rỡ, hóa ra Triệu Giai bảo y cùng lúc nắm giữ thủy quân, thì cũng từ từ tiếp quản quân đội phủ Yến Sơn, chia sẻ một chút áp lực cho Tông Trạch.


Sắp xếp này đã vô cùng rõ ràng, chính là muốn y nối bước Tông Trạch, dù sao thì Tông Trạch đã lớn tuổi, rất khó cùng lúc chưởng quản quân chính và chính vụ.



Lý Kỳ cười nói: - Nước ta luôn bị nước lớn phương bắc áp chế, Hoàng thượng cảm thấy vô cùng bất mãn với chuyện này, ra sức muốn thay đổi hiện tượng này. Xét tình hình trước mắt, ngày bắc phạt không còn xa nữa, nhưng bọn Nhạc Phi, Ngô Giới chỉ có thể chiếu cố Tây bắc, mà phía bắc thì còn thiếu một trụ cột. Hoàng thượng hi vọng Hàn Tướng quân có thể đảm nhiệm Thống soái Bắc phạt, gánh lấy trọng trách này.


Bắc phạt đối với triều Tống mà nói, ý nghĩa của nó không cần nói cũng biết, cả triều Tống chỉ Bắc phạt hai lần, một lần là Tống Thái Tống bắc phạt, một lần là Tống Huy Tông bắc phạt, nhưng đều thất bại, tỷ lệ thắng là không.


Cho nên chữ "Bắc phạt" cũng vô cùng trầm trọng ở triều Tống, có rất nhiều khuất nhục, gánh nặng này còn nặng hơn nhiều trọng trách trên vai bọn Nhạc Phi, Ngô Giới, bởi vì Bắc phạt là đánh kẻ địch lớn nhất của Đại Tống là nước Kim.


Đây thật sự là phá mây thấy trăng sáng.


Thật ra Hàn Thế Trung vẫn luôn vô cùng buồn bực, bởi vì y cảm thấy bọn hậu bối Nhạc Phi, Ngô Giới bây giờ đều một mình đảm đương một phía, gánh vác trọng trách, chỉ một mình y có chút dở dở ương ương. Phải, thủy quân Đại Tống đều do y nắm giữ, nhưng vấn đề là chỗ có thể dùng được thủy quân thật sự không nhiều, có sức mà không có chỗ dùng nha.


Y thậm chí có chút bất mãn với Lý Kỳ. Dù sao thì Lý Kỳ vô cùng bao che cho con cái, chuyên đề bạt người mình, Thống soái Tam Nha đều do một tay hắn đề bạt lên, đặc biệt là càng chiếu cố Nhạc Phi nhiều hơn, khiến Nhạc Phi thăng tiến rất nhanh. Bây giờ dưới sự giật dây của Lý Kỳ, còn liên hôn với Chiết gia quân, bất cứ ai đều biết tiền đồ của Nhạc Phi không thể lường được, tương lai đích thị là trụ cột vững vàng của Đại Tống.


Hàn Thế Trung cũng là một người vô cùng kiêu ngạo. Y tự hỏi không thua kém Nhạc Phi, nhưng vẫn không có cơ hội bộc lộ tài năng. Tuy rằng thủy quân của y chưa từng thua, nhưng cũng không ai chú ý cả, mọi người đều chú ý Nhạc Phi bình định Đăng Châu, Nhạc Phi nam chinh Nam Ngô, Nhạc Phi truy kích Hoàn Nhan Tông Vọng trăm dặm, Ngô Giới nam chinh Đại Lý, Ngô Giới tây chinh Thổ Phiên, Tông Trạch đại hiển thần uy đánh lui Hoàn Nhan Tông Vọng ở Yến Vân, không ai nhớ rõ y.



Y giống như luôn bị bài xích ra ngoài, may mà luôn có Lương Hồng Ngọc khuyên nhủ bên cạnh, mới khiến trong lòng y dễ chịu một chút, nhưng tháng ngày vẫn cứ lặng lẽ trôi qua, vừa rồi y thấy ngay cả đánh Nhật Bản cũng không có phần y, tâm tình thật sự là không xong.


Nào ngờ đột nhiên quanh co một vòng, Triệu Giai lại bảo y tiếp quản quân đội phủ Yến Châu, tuy rằng không thăng quan cho y, chỉ bảo y hỗ trợ Tông Trạch, nhưng căn cứ vào tuổi tác của Tông Trạch, dụng ý đã vô cùng rõ ràng rồi, nghĩ cũng biết, một khi bắc phạt thắng lợi, vậy thì Hàn Thế Trung y chính là đệ nhất nhân của Đại Tống, Địch Thanh cũng không thể sánh bằng. Đương nhiên, thua rồi cũng không có áp lực, dù sao thì khả năng thắng cũng không thay đổi.


Hàn Thế Trung kích động đến nước mắt rưng rưng, không nói nên lời.


Lý Kỳ ha ha nói: - Mấy năm nay vất vả cho Hàn Tướng quân chuẩn bị chiến đấu ở phủ Yến Sơn rồi, lần này chúng ta không thể thua nữa.


Hàn Thế Trung lui ra phía sau một bước, vái dài, nói: - Hàn Ngũ quyết không phụ lòng thánh ân.


Lý Kỳ đột nhiên cười ha hanói:


- Xem ra trong lòng Hàn Tướng quân vẫn là trách ta nha.


Chẳng lẽ hắn đã sớm đoán được những gì ta nghĩ trong lòng. Hàn Thế Trung lúc trước thật sự có chút bất mãn Lý Kỳ, hơi chột dạ nói: - Xu Mật Sứ nói vậy là sao?


Lý Kỳ thở dài: - Tướng quân chỉ nhớ tạ thánh ân, không nhắc một chữ nào đối với Lý Kỳ, nghĩ cũng biết mà.


- Xu Mật Sứ đã hiểu lầm: Hàn Thế Trung vội nói: - Hàn Ngũ có thể có hôm nay, toàn nhờ ơn tri ngộ lúc trước của Xu Mật Sứ. Hàn Ngũ luôn ghi nhớ việc này trong lòng, ngày khác nhất định báo đáp.


Lý Kỳ nói: - Vậy ta coi như là thật, Tướng quân phải nhớ rõ, Tướng quân thiếu ta một phần nhân tình đó.


Hàn Thế Trung vốn chỉ là nói khách sáo, người ta đường đường là Xu Mật Sứ, thế lực, quyền lực, tài lực đều vượt xa y, ngơ ngác gật đầu nói: - Dạ, Hàn Ngũ không dám quên.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận