Bắc Tống Phong Lưu


Tên dâm đãng đáng chết này, bình thường trong lúc khoe mẽ thì nói sai đủ đường, nhưng vừa nói đến phụ nữ, lại liên tiếp nói chuẩn xác hai thành ngữ, đúng là không thể tưởng tượng nổi, nếu cho y ba ngàn thiếu nữ xinh đẹp, nói không chừng tên nhãi này còn thực có thể tiêu diệt cả nước Kim, đây thực là thiên phú đấy!


Lý Kỳ hoàn toàn bái phục Cao Nha Nội rồi, không còn lời gì để nói lại nữa.


Phong Nghi Nô nửa cười nửa không nói: - Nụ hoa chớm nở, phu quân, huynh đây là chuẩn bị làm gì vậy?


Lý Kỳ lúng túng nói: - Nam Ngô nói không có rõ ràng, chẳng phải ta đã nói qua với các muội ư, chúng ta chuẩn bị mở một công ty giải trí, cũng chính là tập đoàn Tứ Tiểu giúp ca kĩ trong thiên hạ giành lại ích lợi chính đáng, những thiếu nữ mà hắn nói, thực ra đều là đối tượng mà chúng ta tuyển dụng, đây đều là việc công mà thôi, không có ý gì khác.


Phùng Thiếu Bạch cũng đứng ra nói: - Đúng là như vậy đấy, Phong Nương tử chớ suy nghĩ nhiều.


Cao Nha Nội buồn bực nói: - Chuyện này thì có cái gì mà nghĩ nhiều.


Mẹ kiếp. Thằng nhãi này có câm miệng được không. Lý Kỳ hung hăng trừng mắt nhìn tên đần độn nọ một cái, thực muốn đấm chết hắn luôn.


Phong Nghi Nô bĩu môi: - Ta mới không thèm nghĩ nhiều.


Nghĩ một đằng nói một nẻo!


Hồng Thiên Cửu như bị lạc trong màn sương mù, y không nắm được tình hình, còn thúc giục nói: - Đại ca, chúng ta mau đi thôi, Tam Lang bọn họ vẫn còn đang chờ đấy.


Thế này thì đi thế quái nào được đây? Lý Kỳ bực mình nói: - Hôm nay thôi đi, tâm tình ta không tốt, để hôm khác.


Phong Nghi Nô bất chợt lên tiếng: - Sao lại phải để hôm khác, đâu có phải là làm chuyện không dám nhìn mặt người khác.


- Phải đấy, phải đấy.


Cao Nha Nội liên tục gật đầu.


Lý Kỳ nhìn Phong Nghi Nô, trầm ngâm một hồi mới nói: - Vậy được, Lý phu nhân đã nói như vậy thì phu quân đành cung kính không bằng tuân mệnh rồi, nhưng mà phu nhân đành phải đi cùng với ta.


Phong Nghi Nô đảo mắt, miệng lại nói: - Muội đi làm gì?


Lý Kỳ ôm chặt lấy nàng nói: - Đương nhiên là để giúp phu quân tham khảo một chút rồi. Trong lòng hắn lại nghĩ, mẹ kiếp, nếu nàng không đi, ta nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không gột sạch được nỗi oan.


Phong Nghi Nô giãy ra, trừng mắt nói: - Ở đây còn có người ngoài đấy.


Cao Nha Nội bĩu môi nói: - Đúng đấy, ít nhất cũng phải quan tâm đến cảm xúc ta nha.


Ta ôm vợ ta, việc quái gì phải bận tâm đến cảm nhận của ngươi chứ! Lý Kỳ nghe xong giận dữ, buồn bực nói: - Đi thôi, đi thôi, ta đây bận lắm đấy.



Dứt lời hắn liền kéo tay Phong Nghi Nô đi ra ngoài, chỉ nghe thấy tiếng lầm bầm của Cao Nha Nội ở đằng sau: - Còn không phải là bận ôm ấp nữ nhân đi.


Ra đến bên ngoài, Cao Nha Nội bỗng bâu đến, hì hì nói: - Lý Kỳ, chúng ta lâu lắm không gặp nhau, ta có nhiều chuyện muốn nói với ngươi lắm, hay là chúng ta ngồi chung xe ngựa nhé.


- Cút.


Lý Kỳ phun ra một chữ, sau đó kéo tay Phong Nghi Nô lên xe.


Cao Nha Nội chán nản quay lại chỗ đám bạn, cảnh tượng vô cùng thê lương.


Không lâu sau, hai cỗ xe ngựa chậm rãi rời khỏi phủ Xu MậtSứ.


Bên trong xe ngựa.


Phong Nghi Nô lén liếc Lý Kỳ, sau đó lập tức quay đầu sang một bên.


Nữ nhân đều là làm từ bình dấm cả nha! Lý Kỳ thầm cảm thán trong lòng. Sau đó lập tức tiến qua, ôm lất Phong Nghi Nô, cười hì hì nói: - Này, có thể khiến Phong đại mỹ nữ ghen tuông, ta có nên cảm thấy tự hào không nhỉ.


- Ai ghen tuông. Phong Nghi Nô xì một tiếng, lại nói: - Huynh là đầu bếp đấy, ta làm sao ăn được dấm chua của huynh.


Đầu bếp? Dấm chua? Ờmđiều này quả cũng có chút liên quan. Lý Kỳ nói: - Phong đại mỹ nữ, muội đây là không có tin tưởng bản thân mình đấy. Có muội ở bên cạnh, đám hương phấn dung tục ấy, phu quân sao mà nhìn vừa mắt được.


Phong Nghi Nô nói: - Cũng không chắc. Phu quân chắc không phải chưa nghe qua câu, thê không bằng thiếp. thiếp không bằng vụng trộm.



-....!


Lý Kỳ lau mồ hôi đầm đìa, nói: - Phu quân ta là người như vậy ư, đó là quy tắc sống của Cao Nha Nội thôi.


Phong Nghi Nô hừ một tiếng, đôi môi quyến rũ khẽ cong lên.


Lý Kỳ xin tha: - Được rồi, điều này thực tình không liên quan đến ta, thậm chí ta vì ngăn Cao Nha Nội làm bậy, mấy người chúng ta còn ký kết hiệp ước, quyết không được có quan hệ nam nữ lăng nhăng trong tập đoàn công ty, nếu nàng không tin, ta có thể lấy hiệp ước đó ra cho muội xem.


Phong Nghi Nô liếc nhìn Lý Kỳ, hồ nghi nói: - Thật ư?


- Tất nhiên rồi.


Lý Kỳ nói: - Ta thề có ông trời.


Phong Nghi Nô vội hỏi: - Vậy thì không cần nữa, ta tin lời huynh nói. Huynh tự mình chú ý một chút là được, nữ nhân trong nhà đã đủ rồi.


- Đúng vậy, đúng vậy.


Lý Kỳ lau mồ hôi, trong lòng lại nghĩ,xem ra đúng là phải hoãn lại chút rồi hẵng nói cho nàng nghe chuyện của mình và Lý Sư Sư.


Phong Nghi Nô vẻ mặt hiếu kỳ nói: - Phải rồi, phu quân, cái mũi của chàng có phải là do đêm qua động phòng mà ra không?


Nàng còn thực coi ta là kẻ thích chơi trò SM à! Lý Kỳ cười hì hì, nói: - Muội muốn biết à?


Phong Nghi Nô gật mạnh đầu mấy cái.



Lý Kỳ ngoắc ngón tay.


Phong Nghi Nô vẻ mặt hóng hớt vội tiến qua.


Haha, đây đúng là đưa dê vào miệng cọp! Lý Kỳ đột ngột hôn lên đôi môi khêu gợi của Phong Nghi Nô.


Phong Nghi Nô trợn mắt, biết mình mắc mưu rồi, nàng lùi đầu về phía sau, bực mình nói: - Huynh gạt muội, huynh xấu xa chết đi được.


Lý Kỳ cười hì hì nói: - Ta đây là đang giúp muội tái diễn hiện trường vụ án mà, tiện đó phạt muội sáng nay dám làm hư chuyện tốt của ta.


- Chuyện tốt gì? Phong Nghi Nô hì hì nói: - Thập nương không phải là trinh nữ đó sao, chẳng lẽ sáng nay nàng ấy còn phải thừa nhận?


Lý Kỳ nghiêm túc nói: - Điều này muội tuyệt đối không cần nói, sức khỏe của Thập nương tốt hơn các muội rất nhiều, muội phải tập luyện nhiều vào, tới đây tới đây, phu quân giúp muội tập. Nói rồi hắn đưa tay ra ôm.


Phong Nghi Nô lách người tránh đi, hì hì nói: - Ta không cần, ta đã tìm ra cách đối phó với huynh rồi.


Lý Kỳ kinh ngạc nói: - Cách gì?


Phong Nghi Nô thầm thì: - Lần trước muội đã học Vương tỷ tỷ, phu quân huynh---.


- Khụ khụ khụ.


Lý Kỳ toát mồ hôi đầm đìa, ho một trận sặc sụa, cô em Nghi Nô này thực càng ngày càng biết cách vui chơi, nói: - Nghi Nô, chuyện nơi khuê phòng, không được nói ra, hiểu là được.


Nghi Nô tiến lại, hóng hớt: - Phu quân, rút cuộc là tới lúc nào huynh mới cưới Vương tỷ tỷ về nhà đây.


Lý Kỳ nói: - Muội không ghen sao?


Phong Nghi Nô đáp: - Ghen thì huynh sẽ không cưới Vương tỷ tỷ nữa ư?


- Ờm


Lý Kỳ bị Phong Nghi Nô làm cho lúng túng, thầm nghĩ, hôm nay không trừng phạt nàng một chút thì xem như ta dễ bị bắt nạt quá rồi. Hắn khẽ ho một tiếng, nói: - Ta định---.


- Định làm gì?


Lý Kỳ chuyển tầm mắt, nói: - Ta sẽ tử hình muội tại chỗ. Nói rồi hắn đột ngột lao tới.


Phong Nghi Nô nào nghĩ đến việc Lý Kỳ sẽ đột nhiên gây khó dễ, hơn nữa trong thùng xe lại nhỏ hẹp, muốn tránh cũng không được. Lý Kỳ dễ dàng ôm nàng vào trong ngực, thấy khuôn mặt quyến rũ của kiều thê, hàng lông mi thon dài, đôi mắt phượng, hai gò má trong như ngọc, trắng ngần hoàn mỹ, giống như một đóa mẫu đơn kiều diễm, hắn hì hì nói: - Phu nhân, hay là chúng ta thử chút chấn động trên xe đi.


Phong Nghi Nô thở không ra hơi, chớp mắt nói:


- Chấn động trên xe là sao?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận