Bắc Tống Phong Lưu


- Ái khanh nói có lý.


Triệu Giai cực kỳ đồng ý, liên tục gật đầu, lại hỏi phi thường thân thiết:


- Nhưng Ngu ái khanh kỳ vọng nhi tử có thể khảo trúng Trạng Nguyên, đây cũng là lẽ thường tình của con người, cũng không có gì đáng trách cả, ngươi cho rằng phải làm như nào cho đúng?


Ngụ ý của câu này, chính là khiến cho Lý Kỳ đi ra giải quyết việc này.


- Việc này vi thần cũng không biết.


Lý Kỳ trả lời phi thường rõ ràng, hiển nhiên không có bị Triệu Giai lừa.


- Ngươi không biết?


Triệu Giai trợn to hai mắt, cực kỳ kinh ngạc nhìn Lý Kỳ, đã nói phải hát bè rồi, ngươi đây cũng quá không có ăn ý đi.


Lý Kỳ ngượng ngùng nói:


- Hồi bẩm Hoàng thượng, vi thần chưa từng tham gia khoa khảo, lại xuất thân từ gia đình đầu bếp, không hiểu rõ tâm tư của Ngu phó giám cho lắm, nhưng vi thần biết được Quân Khí Giám không thể thiếu Ngu Doãn Văn được, huống chi lập tức đến thời điểm mấu chốt nhất, nếu không sẽ bị tổn thất trọng đại.


Triệu Giai cũng là người tài trí nhanh nhẹn, lập tức nói tiếp:


- Đúng vậy Xu Mật Sứ cũng đồng dạng chưa tham gia vào khoa khảo, nhưng lại có thể làm được tới chức Xu Mật Sứ, có thể thấy được khoa khảo cũng không phải con đường duy nhất, Ngu phó giám, ngươi trở về nói với phu nhân ngươi, trẫm hy vọng Doãn Văn có thể ở lại Quân Khí Giám, như vậy đi, trẫm đặc biệt đề bạt cho Doãn Văn làm Quân Khí Giám Thừa, phong làm chính thất phẩm.


Mẹ kiếp! Đặc biệt mà mới được có thất phẩm? Ngươi cũng quá nhỏ mọn đi, thời điểm phụ thân ngươi đề bạt ta cũng bắt đầu từ chính ngũ phẩm đấy, nếu không sao ta có thể phản ứng với ông ta được. Lý Kỳ nghe vậy âm thầm khinh thường.


- Hoàng thượng đối với khuyển tử ưu ái có thêm, khiến cho vi thần cảm động đến rơi nước mắt, tuyệt đối không dám để nó nghĩ thêm nữa.


Ngu Kỳ nói xong, lại nói với vẻ mặt khó xử:


- Nhưng tâm ý tham gia khoa khảo của khuyển tử đã quyết, thứ nhất nó hy vọng có thể thỏa mãn nguyện vọng của mẫu thân. Thứ hai, nói cũng hy vọng có thể đọc sách nhiều hơn, giống như bạn bè cùng lứa tuổi được tham gia khoa khảo, tương lai có thể xuất nhập triều đình, vì quân vương phân ưu. Thứ ba, làm một tên thợ thủ công nói chúng là tiền đồ có hạn, khoa khảo mới là chính đồ đấy.



Tần Cối đứng ra nói:


- Ngu phó giám, Hoàng thượng mọi cách giữ lại, chính là vinh hạnh của lệnh lang rồi, sao ngươi vẫn còn nhiều lần nói cự tuyệt, chẳng phải là muốn kháng chỉ hay sao.


Trần Đông lập tức đứng ra phản bác:


- Lời ấy của Tần thiếu tể thật lạ lùng quá, người làm cha mẹ có ai không muốn con mình trúng cử Trạng nguyên đâu, cha mẹ của Thiếu tể lúc trước chỉ sợ cũng là nghĩ như vậy đấy, Ngu phó giám làm sai chỗ nào chứ.


Tần Cối nhìn đến tên lỗ mãng này, trong lòng cũng hơi hơi lo lắng, trong mắt y Trần Đông chính là một tên chó điên, túm được ai là cắn người đấy. Y không muốn đối kháng chính diện với gã, trong giọng điệu của y dịu đi vào phần, nói:


- Trần ngự sử, tham gia khoa khảo chẳng phải vì có thể phân ưu với quân vương sao, chỉ có điều là cách thức khác nhau thôi, làm gì mà cần chấp nhất như thế.


Trần Đông cứ lấy lý mà tranh cãi:


- Khoa khảo chính là nguyện vọng suốt đời của người đọc sách trong thiên hạ, từng người đọc sách đều chấp nhất như thế.


- Đủ rồi, đủ rồi, hai người các ngươi đừng cãi nhau nữa.


Triệu Giai bị bọn họ làm cho ầm ĩ đến đau đầu không dứt, liên tục xua tay, lại nói:


- Khiến trẫm suy nghĩ thật kỹ.



Y dùng một tay chống đầu, híp mắt, vẻ mặt sầu muộn. Nhưng ánh mắt cũng liếc xéo qua Lý Kỳ, đôi mắt dùng sức chuyển động, giống như muốn nói, ngươi mau thuyết phục Ngu Kỳ đi.


Đây là lẽ thường tình của con người, ta biết nói như nào chứ! Lý Kỳ tự coi như là không nhìn thấy.


Tiểu tử này không phải nói giỏi lắm sao, sao hôm nay lại biến thành người câm vậy. Triệu Giai xoa xoa cái trán, qua một lúc lâu, y nói:


- Như vậy đi, Ngu Doãn Văn dù sao đã làm ra được cống hiến kiệt xuất cho Đại Tống ta, trẫm trực tiếp thăng cho Doãn Văn làm Tiến sĩ, khiến cho y tạm giữ chức ở Hàn Lâm Viện. Nếu như lập nhiều công lao, trẫm sẽ lập tức đề bạt y. Ngu phó giám, trẫm có thể làm vậy đã là hết lòng quan tâm rồi đấy, ngươi đừng có mà không biết phân biệt.


Lần này Ngu Kỳ còn chưa kịp mở miệng, đám Đại học sĩ ở Hàn Lâm Viện đã nhảy ra rồi, ngươi muốn làm vậy là không thể được, Hàn Lâm Viện của ta chính là tín ngưỡng của người đọc sách trong thiên hạ, chịu sự tôn kính của thế nhân, ngươi tùy tiện cho một tên thợ thủ công tiến vào, đây không phải là đập chiêu bài của chúng ta sao.


- Hoàng thượng, việc này tuyệt đối không được, nếu như làm vậy thì sẽ là bất công đối với các thí sinh khác, thử hỏi người đọc sách trong thiên hạ sẽ nghĩ thế nào.


- Hoàng thượng, Ngu Doãn Văn cùng lắm chỉ là một tên thợ thủ công nhỏ mà thôi, thử hỏi có tài đức gì, nếu như khiến cho y tiến vào Hàn Lâm Viện, vậy thì Hàn Lâm Viện chắc chắn sẽ bị người người trong thiên hạ chê cười đấy.






Triệu Giai đều sắp phát điên rồi, vỗ bàn một cái, chỉ vào đám Đại học sĩ kia mắng:



- Các ngươi ngược lại là mỗi người đầy bụng kinh luân, nhưng trong các ngươi có ai có thể vì trẫm làm được ra thứ hỏa khí có thể bảo vệ được quốc gia, có thể đánh đuổi được cường địch nào? Thợ thủ đông thì đã làm sao? Các ngươi dựa vào cái gì khinh thường thợ thủ công, không có những thợ thủ công này, nói không chừng khi binh sĩ Kim đánh vào phủ Khai Phong, các ngươi hiện tại chỉ sợ đều thành tù nhân hết rồi, sao có thể bình yên vô sự đứng đây được nữa, mệt các ngươi còn có mặt mũi nói ra khiến người trong thiên hạ chê cười, trẫm bây giờ nhìn các ngươi chính là một đám trò cười.


Hoàng đế phát uy, trong đại điện lập tức trở nên lặng ngắt như tờ.


Triệu Giai là cương quyết dị thường đấy, nếu ngươi khiến y tức giân, y thật sự sẽ giết người đấy.


Xem đi, chính y đã nói hết ra rồi, Lý Kỳ chà xát cái mũi, cố gắng lắm mới khiến cho mình không bật cười thành tiếng.


Nhưng có một người còn dũng mãnh hơn, người này chính là Trần Đông, y đứng ra nói:


- Hoàng thượng, sao có thể làm trái quy củ được, từ xưa Tiến sĩ là phải xuất từ khoa khảo, nếu lần này mở ra tiền lệ, khoa khảo sao có thể khiến người khác tin phục được nữa, làm vậy là bất công, vi thần kiên quyết phản đối.


- Trần Đông ngươi ---.


Triệu Giai chỉ vào Trần Đông nói nghiến răng nghiến lợi:


- Trẫm quý vi thiên tử, chẳng lẽ ngay cả muốn phong một người làm tiến sĩ cũng không thể sao? Nếu như ngươi còn dám cản trở, trẫm nhất định sẽ không buông tha cho ngươi.


Trần Đông nói:


- Nếu như khoa khảo mất đi tính công bình, vậy thì khoa khảo còn có ý nghĩa gì nữa, hành động này sẽ làm nguy hại đến cơ nghiệp trăm năm của Đại Tống ta, kinh xin Hoàng thượng thứ lỗi cho vi thần không thể ngồi nhìn mặc kệ được, cho dù là Hoàng thượng muốn giết vi thần, vi thần cũng phải nói như vậy.


Đây chính là triều Tống, là một triều đại phi thường khai sáng đấy, tranh luận với Hoàng đế cũng là chuyện thường như cơm bữa thôi, cho dù là hôn quân như Tống Huy Tông còn thường xuyên bị thần tử mắng đến gật đầu nhận sai, huống chi là Triệu Giai.


Triệu Giai tức giận đến mức sắp nổ tung rồi, thầm mắng, Trần Đông ngươi giỏi lắm, thực sự đem mình thành Ngụy Trưng rồi hả, ngay cả chút mặt mũi cũng không cho trẫm, nhưng y cũng biết Trần Đông chính là một người như vậy, ngươi mà muốn tranh hơn thua với Trần Đông, vậy thực sự sẽ tự làm mình tức chết, y bất đắc dĩ nói:


- Tâm ý của trẫm đã quyết, các ngươi đừng nhiều lời vô ích.


- Vi thần khẩn cầu Hoàng thượng thu hồi lại mệnh lệnh vừa ban ra.


Trần Đông trực tiếp quỳ xuống.


Đám sĩ phu, Đại học sĩ bên này thấy có người dũng mãnh đi đầu rồi, cũng đều quỳ xuống, cùng kêu lên:


- Kính xin Hoàng thượng thu hồi lại mệnh lệnh đã ban ra.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận