Bắc Tống Phong Lưu


Hôm nay không thể nghi ngờ là đổi thành Tần Cối đang đóng vai chính, chỉ là so với Lý Kỳ lúc trước đề xuất khái niệm Lập Pháp Viện thì cải cách Võ Học không được người khác chú ý nhiều. Phải biết là khi đó Lý Kỳ kiến nghị thành lập Lập Pháp Viện thì lập tức khơi dậy sóng to gió lớn trong triều, huyên náo đến mức sôi sùng sục, may mà Triệu Giai đủ cứng rắn, mạnh mẽ mới trấn áp được cục diện.


Nhưng đối với cải cách Võ Học thì rất nhiều đại thần đều ngoảnh mặt làm ngơ, việc không liên quan tới mình, ngẩng mặt cao cao, cục diện có vẻ khá an tĩnh, không có quá nhiều người đứng ra nói chuyện.


Đây là triều Tống, văn cử thì ngày nào cũng nói, võ cử? Ai để ý?


Nhưng cũng có số ít người sắc mặt ngưng trọng, tuy nhiên bọn họ cũng không nói gì cả.


- Bãi triều.


Nương theo thanh âm bén nhọn, Triệu Giai đứng dậy rời đi.


- Thiếu tể, vừa rồi thật sự là hù chết ta, sao ngài lại đề xuất Xu Mật Sứ tiếp quản Võ Học, lỡ như hắn đồng ý thì chúng ta chẳng phải là uổng công may áo cưới cho người khác sao.


Vừa ra khỏi đại điện thì Binh Bộ Thượng thư Đào Sầm liền vội vàng đuổi theo Tần Cối, trên mặt vừa mừng vừa sợ.


Việc này mà ngươi còn nhìn không thấu, nếu không có ta ở đây thì các ngươi sao có thể là đối thủ của hắn. Tần Cối thầm than một tiếng, nhưng niệm tình bọn Đào Sầm vào triều chưa lâu, kinh nghiệm còn thiếu, cũng không thể kỳ vọng quá cao, cười nói: - Nếu hắn đồng ý thì mới không phải là Xu Mật Sứ.


Đào Sầm hiếu kỳ nói: - Thiếu tể nói vậy là sao?


Trên mặt Tần Cối rốt cuộc nở nụ cười đắc ý, nói: - Võ Học này thoạt nhìn thì chỉ như một Học Viện, nhưng nếu học sinh trong đó đều là tướng lĩnh các quân thì ý nghĩa đã khác rồi. Xu Mật Viện chỉ chưởng quản điều động binh quyền, tuyệt đối không thể nắm giữ binh quyền, có điều Xu Mật Sứ đã nắm giữ một phần quyền lãnh binh, đây là một sự phá lệ. Nếu trong tay Xu Mật Sứ còn có thêm Võ Học, thì thời gian dài lâu, tướng lĩnh trong thiên hạ đều xuất thân từ Xu Mật Viện, vậy thì không nghi ngờ gì chính là tăng thêm quyền lãnh binh trong tay hắn. Đây chính là đại kỵ của Hoàng đế triều ta, hắn sao dám gánh việc này. Sở dĩ ta nói ra trước, mục đích là muốn chặn họng Xu mật Sứ. Xu Mật Sứ trời sinh giảo hoạt, ta sợ hắn lại làm giống như Lập Pháp Viện, làm ra một số chuyện hại người không lợi mình.



- Thì ra là thế. Đào Sầm như thoáng suy nghĩ, gật đầu nói: - Nếu Võ Học do Binh Bộ quản lý thì có thể kiềm chế Tam Nha và Xu Mật Viện trong phạm vi nhất định, gây được tác dụng điều tiết. Ha ha, đúng như lời Thiếu tể nói, đợi khi tướng lĩnh của các quân doanh học ở Võ Học xong, trở lại trong quân đội thì theo sự tăng dần địa vị của họ, địa vị của Thiếu tể trong quân cũng nhất định ngày càng tăng lên.


Tần Cối khẽ cười, nói: - Tuy chế độ triều ta Tể tướng không thể đề cập đến tài chính và quân quyền, nhưng đó là đối với một số kẻ bình thường. Những Tể tướng có tài chân chính thì trong tay sao có thể không có chút tài chính, binh quyền chứ. Bắt đầu từ tể tưởng đầu tiên Triệu Phổ, đến Phạm Trọng Yêm, Tư Mã Quang, Vương An Thạch, Thái Kinh, vân vân, trong tay bọn họ đều nắm không ít tài chính và binh quyền. Có điều tình huống của ta và bọn họ khác nhau, Xu Mật Sứ, Tam Ti Sứ hiện giờ đều không phải dễ chọc, hơn nữa Hoàn thượng là minh quân thiên cổ mới gặp được, chúng ta chỉ có thể từ từ chầm chậm, thận trọng từng bước, không thể quá tham lam.


- Nhưng, ngươi phải nhớ kỹ, đương kim Hoàng thượng không phải là Thái Thượng Hoàng, không phải dễ gạt. Ngươi muốn có được sự ủng hộ của Hoàng thượng thì nhất định phải có được chút thành thích. Chuyện Võ Học ngươi nhất định phải toàn lực ứng phó, chỉ cần bồi dưỡng ra được nhân tài chân chính có thể dùng được, thì địa vị của Võ Học ở Đại Tống ta mới được nâng cao, bằng không thì cho dù Xu Mật Sứ không ra mặt, thì ngươi có thể cũng sẽ bị người ta thay thế.


Đào Sầm vội nói: - Xin Thiếu tể yên tâm, hạ quan nhất định toàn lực ứng phó.


Tần Cối ừ một tiếng, nói: - Ngoài ra, ngươi có thể lợi dụng Học viện quân sự tạo quan hệ tốt với quân đội các nơi, đặc biệt là Tây Quân, ngươi phải chiêu mộ nhiều nhân tài từ chỗ bọn họ vào mới được.


- Dạ, hạ quan hiểu.


- Người này thật sự là lợi hại, bản chất của hành động này đủ để gợi nên cải cách trong quân, nhưng đa số người đều không phản ứng, e rằng chỉ có đợi sau khi địa vị của y trong quân tăng lên một cách rõ ràng thì những nhân tài này mới hoàn toàn tỉnh ngộ.



Bạch Thiển Dạ và Lý Kỳ ra khỏi đại điện, nhìn Tần Cối nơi xa, nàng không khỏi lắc đầu than thở.


Người này thật sự là chính trị gia trời sinh mà!


Lý Kỳ ha ha nói: - Người mà huynh đề bạt thì sao có thể là hạng giá áo túi cơm được. Đối với việc y có thể làm được như vậy, ta ngoài trừ bội phục ra cũng cảm thấy vô cùng thưởng thức. Tuy rằng khái niệm Học viện quân sự là ta nói ra, nhưng y lại dung hòa khái niệm này vào trong thực tiễn, đổi lại là ta, e rằng cũng không làm tốt như y. Phải biết rằng y chỉ là một văn thần, cho nên nói nha, lợi ích mới là động lực cho sự tiến bộ của nhân loại, không có lợi ích chính trị thì Học viện quân sự này làm sao xuất hiện chứ.


Bạch Thiển Dạ đột nhiên cau màu, nói: - Trước đó Tần Cối có nói từng bái phỏng Chủng Công, huynh thấy thế nào?


Lý Kỳ nói: - Chủng Công nhất định giúp Tần Cối nghĩ ra không ít chủ ý, nhưng huynh nghĩ Chủng Công thật ra cũng chẳng hay biết gì. Tuổi tác của Chủng Công đã lớn như vậy rồi, không có khả năng còn muốn bước vào vũng nước đục này, hơn nữa huynh cũng không tin Chủng Công sẽ chọn đứng bên phía Tần Cối.


Nói xong hắn lại thở dài nói: - Tần Cối thông minh như vật, nếu muốn gạt Chủng Công thì không phải là chuyện khó gì.



Bạch Thiển Dạ cười hì hì, nói: - Nhưng y có lợi hại hơn nữa thì cũng không phải bị huynh đùa bỡn trong lòng bàn tay sao. Trước mắt, y vẫn đang tiến hành theo ý của huynh, không phải sao?


Lý Kỳ nhìn trái nhìn phải, thấy không có ai thì trong lòng mới thở phào nhẹ nhõm, nhỏ giọng nói: - Mấy câu này đừng có nói ở đây.


Bạch Thiển Dạ thè lưỡi, khóe mắt liếc ra đằng sau, nói: - Tam Ti Sứ đến.


Lý Kỳ lập tức thở dài, nói: - Thất nương, muội đừng an ủi huynh, lần này huynh thua tâm phục khẩu phục.


Bạch Thiển Dạ sửng sốt, kinh ngạc nhìn Lý Kỳ, huynh thay đổi cũng quá nhanh mà, rốt cuộc thì trên người huynh còn bao nhiêu câu nói dối đây.


Còn chưa đợi nàng phục hồi lại, thì Trịnh Dật phía sau đã bước vội đuổi theo, nói: - Xin Xu Mật Sứ dừng bước.


Lý Kỳ ngừng lại, quay đầu lại, sắc mặt buồn bã nói: - Là Tam Ti Sứ à.


Vẻ mặt, động tác tuyệt đối là cấp bậc ảnh đế Oscar nha.


Trịnh Dật tiến lên, chắp tay cười nói: - Chúc mừng, chúc mừng.


Lý Kỳ kinh ngạc nói: - Chúc mừng cái gì?


Trịnh Dật nói: - Xu Mật Sứ thật sự là danh sư xuất cao đồ nha.


Lý Kỳ chậc chậc nói: - Ta nói này Trịnh Nhị.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận