Bắc Tống Phong Lưu


Nói xong lão liền quay về chủ đề chính, nói:


- Cái gọi là chính quyền của Thổ Phiên hiện giờ kỳ thực chính là một số quý tộc. Những quý tộc này tầm nhìn hạn hẹp, thực lực cũng rất có hạn. Nhưng do vì phong tục địa phương, dẫn tới những người đó muốn bán mạng cho họ. Nhưng nếu ngươi có thể thay đổi toàn bộ, vậy thì những quý tộc này cũng không công cũng tự vỡ.


Lý Kỳ trầm ngâm một hồi, nói:


- Ý của Chủng công là lợi dụng người dân của họ để khiến họ tan rã?


Chủng Sư Đạo gật đầu nói:


- Chính là lý này. Năm đó Thổ Phiên đã từng xảy ra một cuộc khởi nghĩa nô lệ quy mô lớn. Nguyên nhân trong đó nằm ở quý tộc đối với nô lệ bóc lột quá nghiêm trọng, trực tiếp dẫn tới chính quyền Thổ Phiên tan rã. Nhưng những quý tộc đó bây giờ không tiếp thu bài học, đến giờ vẫn vậy, cho nên ta có thể dùng khoản tiền lớn đi thu phục người dân địa phương, dụ dỗ họ quy thuận Đại Tống, làm giảm thực lực của quý tộc, để sau này một trận là đánh tan họ.


Lý Kỳ thoáng suy nghĩ một chút liền gật đầu, nói:


- Ta vốn là muốn noi theo Đại Lý, xây dựng một số chính quyền làm quân tiên phong của ta. Nhưng như vậy cũng có chút tai họa ngầm, chính là nuôi hổ thành họa. Nếu trực tiếp thẩm thấu vào, lợi dụng nô lệ làm văn chương, thật ra có thể tránh được mối hiểm họa này. Nhưng chuyện này rất quan trọng, chúng ta vẫn phải tùy vào tình hình mà định đoạt.


Chủng Sư Đạo nói:


- Nhưng có một con sói đói, chúng ta không thể không phòng.


Lý Kỳ sửng sốt, nói:


- Chủng công chỉ là Kim quốc?


Chủng Sư Đạo gật đầu nói:


- Kim quốc dã tâm lang sói, thế nhân đều biết, một khi chúng ta thu phục Đại Lý, tin tức của Nam Ngô truyền tới tai họ, họ tuyệt đối sẽ cảm thấy hoang mang. Họ tuyệt đối không thể cho phép Đại Tống ta mạnh lên, cho nên lão phu lo sợ họ sẽ không nhẫn nhịn được, lại xuất binh xuống phía nam.


Lý Kỳ nhíu mày nói:


- Điều này cũng không thể được, họ bây giờ không cần thiết đánh thắng chúng ta.


Chủng Sư Đạo lắc đầu, nói:


- Nhưng không khai chiến, họ chắc chắn là thua rồi. Ngày xưa Liêu quốc cũng đã nghĩ tới điểm này, Kim quốc không thể không nghĩ tới. Bây giờ thấy Kim quốc khai chiến bên đó, nếu ngươi muốn họ đi xuống phía tây, trước tiên phải làm được chính là củng cố phòng thủ khu vực Yến Vân.


Thượng kinh Kim quốc …



Hiện giờ đã vào mùa đông rồi, băng tuyết đã bao phủ cả vùng đế đô này.


Trong cung điện của Hoàn Nhan Thịnh, ba người đứng đầu Kim quốc Hoàn Nhan Tông Vọng, Hoàn Nhan Tông Hàn, Hoàn Nhan Hi Doãn này năm nay lần đầu tiên gặp nhau, đương nhiên đây vẫn có quân chủ của họ Hoàn Nhan Thịnh.


Ngay cả Hoàn Nhan Tông Hàn luôn ở Vân Châu cũng đều quay về, rõ ràng là họ đã biết tin Đại Tống nam chinh thu được thắng lợi lớn.


Hoàn Nhan Thịnh khẽ thở dài một tiếng, có chút buồn bực nói:


- Nói vậy các ngươi đều đã biết tin Đại Tống đã thu phục Nam Ngô và Đại Lý rồi.


Hoàn Nhan Tông Hàn nhắm hai mắt lại, không chút sợ hãi nói:


- Đại Lý, Nam Ngô chẳng qua chỉ là hai nước nhỏ mà thôi. Nếu đây cũng không đánh được, vậy thì nam triều dựa vào cái gì để làm đối thủ của chúng ta?


Hoàn Nhan Hi Doãn liền nói:


- Đại tướng quân chớ khinh thường, mặc dù Đại Lý, Nam Ngô chỉ là nước nhỏ, nhưng trong một năm Nam triều cũng đã đánh bại hai nước, đủ cho thấy thực lực của họ đã tăng hơn trước rồi. Hơn nữa, hành động này cũng đã giải quyết được nỗi lo lắng của họ, quốc lực tất nhiên sẽ càng mạnh lên.


Hoàn Nhan Tông Hàn nói:


- Nếu như vậy, chúng ta phải lập tức xuất binh nam chinh, thần nguyện làm tiên phong.



Ngày xưa gã ở Vân Châu bị Lý Kỳ hung hăng đánh cho một trận, thậm chí còn xẻ một miếng thịt của gã ở Vân Châu. Điều này khiến cho gã vẫn luôn ôm hận trong lòng, phải lấy lại thể diện. Điều này đã không phải là lần đầu tiên gã đưa ra đề nghị tấn công Đại Tống rồi, chỉ là Hoàn Nhan Thịnh lấy đại cục làm trọng, nhiều lần từ chối đề nghị của gã.


Hoàn Nhan Thịnh nói với Hoàn Nhan Tông Vọng:


- Tông Vọng, ngươi thấy thế nào?


Hoàn Nhan Tông Vọng trầm ngâm một hồi, bỗng lên tiếng:


- Ta tán thành ý của Tông Hàn, không thể để nam triều tiếp tục phát triển nữa, một núi không dung hai hổ. Trận này đối với chúng ta mà nói, đánh sớm còn hơn đánh muộn.


Đây cũng là lần đầu tiên Hoàn Nhan Tông Vọng chủ động đề cập tới chuyện tấn công Đại Tống.


Hoàn Nhan Tông Hàn trợn trừng hai mắt, bật cười ha hả nói:


- Tông Vọng, ngươi nên sớm nói như vậy, nhưng bây giờ cũng vẫn chưa muộn.


Hoàn Nhan Tông Vọng đơn giản nói:


- Nhưng trước khi tấn công Đại Tống, chúng ta phải giải quyết hai vấn đề. Một là Cao Ly, hai là Tây Hạ.


Hoàn Nhan Tông Hàn coi thường không thèm để ý nói:


- Cao Ly cỏn con, sao phải sợ, ta dẫn quân đi lấy là được rồi.



Hoàn Nhan Hi Doãn khoát tay nói:


- Đại tướng quân, Cao Ly không đáng sợ, đáng sợ là nam triều phía sau họ.


Hoàn Nhan Tông Vọng gật đầu nói:


- Hi Doãn nói rất đúng, nếu không có nam triều, ta sớm đã dẫn quân đi dạy dỗ Cao Ly rồi. Ta thấy nam triều ngược lại còn hy vọng chúng ta tấn công Cao Ly.


Hoàn Nhan Tông Hàn ồ lên một tiếng, nói:


- Lời này là thế nào?


Hoàn Nhan Tông Vọng nói:


- Rất đơn giản, một khi chúng ta tấn công Cao Ly, Cao Ly nhất định sẽ cầu cứu nam triều. Như vậy quân đội của nam triều sẽ có đủ lý do để tiến đóng Cao Ly.


Chuyến nam chinh này nghe nói đều là tên đầu bếp đó một tay sách hoạch hóa, hắn trước tiên là làm loạn Đại Lý, liên lụy tới Nam Ngô, lệnh cho Nam Ngô hai đường tác chiến. Sau đó nhân cơ hội lệnh cho Tây quân tiến đóng Đại Lý. Nhưng Trung Nguyên có một câu mời thần thì dễ tiễn thần thì khó. Hắn chính là lợi dụng chiêu này để nuốt chửng Đại Lý, một khi chúng ta dẫn quân nam chinh vào Cao Ly, nếu chúng ta không công hạ được Cao Ly, như vậy quân đội nam triều sẽ không chừng sẽ nhúng tay vào. Như vậy, chúng ta có thể bị kẹp hai mặt, cho nên nếu không nắm chắc, thì quyết không thể dễ dàng xuất binh Cao Ly.


Hoàn Nhan Hi Doãn nói:


- Chính là lý này, nếu không có Áp Lục Giang, chúng ta còn có thể thử một lần. Nhưng bây giờ một cánh thủy sư của nam triều đã trú đóng ở Áp Lục Giang, hơn nữa quân lương vẫn là Cao Ly cung cấp, một khi chúng ta không lấy được Cao Ly, chờ quân đội nam triều chạy tới Cao Ly, như vậy chúng ta tiến thoái lưỡng nan. Mặt khác, còn có thểm một vấn đề nữa, hành động này quá mạo hiểm.


Hoàn Nhan Thịnh như thoáng suy nghĩ, nói:


- Các ngươi nói rất đúng, đó cũng chính là điểm mà ta khá lo lắng.


Hoàn Nhan Tông Hàn nghe thấy thế cũng thấy có lý, liền nói:


- Theo lời các ngươi, đi xuống phía nam chẳng qua là nói mà thôi.


Hoàn Nhan Tông Vọng nói:


- Đó cũng không phải như thế, sở dĩ Cao Ly chọn dựa vào nam triều chủ yếu là vì chúng ta. Thứ hai chính là vì mậu dịch, chỉ cần cải thiện hai điểm này, Cao Ly không đáng lo ngại nữa.


Hoàn Nhan Thịnh nói:


- Vậy không biết ngươi có diệu kế gì?


Hoàn Nhan Tông Vọng nói:


- Hồi bẩm Hoàng thượng, Cao Ly và Đại Kim ta ở rất gần nhau. Nhưng lại cách nam triều một dải biển, trên đường bộ vẫn khác nhau, đó cũng là điều bất tiện. Nếu họ muốn tới, chỉ có thể đi qua biển tới.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận