Bắc Tống Phong Lưu


Vui vẻ không phải là bởi vì ngươi có nhiêu, mà là bởi vì ngươi ít so đo Trong lòng Lý Sư Sư đọc thầm một lần, lắc đầu nói:


- Chuyện trên đời nếu có thể đơn giản như vậy, vậy thì tốt rồi, nhưng là có đôi lúc, ngươi không so đo với người khác, nhưng là người khác cứ muốn so đo với ngươi, ta nhẫn, ta rút lui, ta nhường, đây đều không sao, hắn mắng ta cũng được, làm tổn thương ta cũng được, ta đều có thể chịu được, chỉ là ta sợ hại muội muội, hại tỷ tỷ, hại ngươi, nếu như thế, ngươi bảo ta nên ở đâu đây.


- Trên đời này có thể làm hại được ta và người bên cạnh ta, đó cũng là đếm trên đầu ngón tay. Lý Kỳ khinh thường cười, lại nói:


- Không thể phủ nhận, cô thật sự sẽ gây cho ta một chút phiền toái, nhưng cũng là chỉ là vậy mà thôi, muốn mượn cô hạ gục ta, vậy đơn giản chính là truyện nghìn lẻ một đêm, nói khó nghe một chút, cô dù sao chỉ là một nữ nhân, so với giang sơn xã tắc, thiên hạ dân chúng, cô căn bản không là cái gì, nếu là ngày khác ta thật sự gặp phải bất hạnh, vậy cũng không thể trách cô, chỉ là thực lực của ta không đủ, không trách được người khác.Nói xong hắn lại cầm hai tay của Lý Sư Sư, nhẹ nhàng nói:


- Cô còn nhớ rõ cái chết Trúc Hinh đêm đó sao?Lý Sư Sư vì điều này hơi ngẩn ra, trên mặt bay tới một tầng đỏ ửng, sẵng giọng:


- Ngươi đã hứa với ta rồi, không bao giờ được đề cập đến tất cả những chuyện xảy ra đêm đó. Lý Kỳ ha hả nói:


- Cô nghĩ đi đâu vậy, ta là muốn nói cho cô biết lời Trúc Hinh trước khi chết nói bên tai ta.Lý Sư Sư nghe hắn cười quái dị, trên mặt nhất thời đỏ giống như son, mờ ảo quyến rũ, lại là quyến rũ mê người, phong tình vạn chủng, chỉ nói:


- Kỳ thật việc này ta vẫn luôn muốn hỏi ngươi, chỉ là ta lúc ấy vừa kinh vừa sợ, sau đó lại xảy ra nhiều chuyện như vậy, nhất thời lại quên, nàng nói gì với ngươi?Lý Kỳ nói:



- Trúc Hinh tuy hứa với Vương Phủ rồi, nhưng kỳ thật lòng của nàng vẫn là hướng về cô, tuyệt không có lòng hại cô, mà nàng sở dĩ vẫn là làm theo sự chỉ bảo của Vương Phủ, đó là bởi vì nàng hy vọng ta có thể giúp cô cởi bỏ đống gông xiềng đó, nàng không nói nhiều với ta. Nàng chỉ nói là Tỷ tỷ rất khổ, tỷ tỷ nhớ ngươi.Lý Sư Sư hai mắt đẫm lệ nói:


- Nàng thật là khờ.Lý Kỳ nói:


- Nàng không ngốc, nàng ngược lại vô cùng thông minh, nàng biết rằng dựa vào quan hệ giữa ta và cô lúc đó, là nhìn không ra bất cứ hy vọng nào cả, vì thế nàng đã muốn tương kế tựu kế buộc chúng ta nhìn thẳng vào mối quan hệ giữa chúng ta.Nói xong hắn lại là thở dài, nói:


- Tuy rằng ta lúc ấy hiểu rồi, nhưng ta còn vẫn giả bộ hồ đồ không hiểu, bởi vì lúc ấy ta thật sự rất sợ, sợ mất đi tất cả. Ta thậm chí lo lắng cô liệu có bán đứng ta, ta của lúc đó có thể nói là không tin bất cứ kẻ nào, nhưng thật không ngờ cô chẳng những không có trách ta, còn tình nguyện vì ta mà chết, điều này làm cho ta


- - - Lý Sư Sư không đợi hắn nói hết, liền nói:


- Chuyện này không liên quan với ngươi, là tự chính bản thân ta cam tâm tình nguyện, lúc ấy ta mà chết đi, đối với ngươi, đối với ta, đối với muội muội, đối với tất cả mọi người đều tốt, chính - - - chính là giống như bây giờ.Lý Kỳ nói:


- Nàng sao vẫn không hiểu. Chết là chuyện dễ dàng nhất trên đời này, nhưng một khi đã chết, liền không có đường sống vẹn toàn rồi, sống mới là khó khăn nhất. Lý Sư Sư ngẩng đầu nói:


- Rốt cuộc là ta không hiểu hay là ngươi không hiểu, chuyện hôm nay rất rõ ràng là có người muốn noi theo Vương Phủ lúc trước, lợi dụng ta để đối phó ngươi. Ta không muốn lại trở thành vũ khí của người khác công kích ngươi.Lý Kỳ trong lòng chấn động, hai tay đang cầm mặt của nàng, nhìn khuôn mặt hoa rơi lệ của nàng, phủi nhẹ nước mắt trên mặt nàng, nói:



- Nếu nàng không muốn trở thành công cụ công kích ta, như vậy nàng thì càng phải trở thành hậu thuẫn kiên cố của ta.Lý Sư Sư do dự nói:


- Ta có thể sao?


- Nàng thông minh như vậy, đương nhiên có thể.Lý Kỳ cười nói:


- Thật ra cứ theo lời người đời nói, nàng quá đẹp, xinh đẹp tới mức khiến người ta không dám tin, chỉ có thể dùng yêu phụ để hình dung nàng, nàng hễ cười là nghiêng nước nghiêng thành, cho nên nàng chỉ cần cười là đủ.Lý Sư Sư sẵng giọng:


- Nếu người khác mắng ta, trong lời nói của ngươi lại thành lời khen ta.Lý Kỳ ha hả nói:


- Việc gì cũng đều có nguyên nhân mới có kết quả, vậy nàng nói cho ta biết, người khác vì sao cố tình mắng nàng là hồ yêu, mà không đi mắng người khác?Lý Sư Sư mỉm cười không nói, ở một khắc đồng hồ (15 phút) trước, nàng oán hận danh hiệu này như thế, nhưng hiện giờ nàng lại nghe lòng tràn đầy vui mừng.Lý Kỳ nói:


- Có câu là, nhìn ngang thành lĩnh sườn thành đỉnh, cùng một câu nói, cùng một câu chuyện, nếu như nàng nhìn bằng tâm trạng khác nhau, kết quả cũng là khác nhau đấy. Nàng cũng nói rồi, cả đời này người chịu đựng đủ sự sắp đặt của người ta, chưa bao giờ được là chính mình, vậy vì sao không ngay từ bây giờ bắt đầu là chính mình, Lý Sư Sư trước kia đã nhảy xuống hồ, còn Lý Sư Sư đang đứng ở đây là một Lý Sư Sư hoàn toàn khác, cảm nhận thế giới bằng trái tim của chính mình thế giới này, ngươi hiểu ý ta không?Lý Sư Sư là một nữ nhân vô cùng thông minh, rất nhiều chuyện ngươi hơi đề cập thôi, nàng đã hiểu được rồi, kỳ thật nàng lo lắng cho tới bây giờ lại không phải bản thân, mà là Phong Nghi Nô, là Lý Kỳ, là Lý Thanh Chiếu, là những người có quan hệ với nàng.Nàng thấy Lý Kỳ khẩn trương nhìn mình, lại tình cảm nồng nàn, nghĩ thầm, hoá ra hắn căng thẳng lo cho mình như vậy, cho dù bảo ta lúc này vì hắn chết ta cũng bằng lòng, huống hồ gì làm một Lý Sư Sư hoàn toàn mới vì hắn.


Nghĩ tới đây, trong nội tâm nàng dịu dàng vô hạn, khuôn mặt tuôn trào nước mắt, cười tươi như hoa, đột nhiên dùng sức gật đầu vài cái.


Lý Kỳ mừng rỡ, lại lần nữa đem nàng dũng mãnh ôm vào trong lồng ngực, nói:


- Cảm ơn nàng.Lý Sư Sư đem trán dán vào ngực Lý Kỳ, vừa khóc vừa cười nói:


- Nên là ta cảm ơn chàng mới đúng, là chàng cho ta sinh mạng hoàn toàn mới, chàng bảo ta đời này yêu chàng như thế nào mới có thể báo đáp chàng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận