Bắc Tống Phong Lưu


Lưu Vân Hi mở thật to hai mắt nhìn Lý Kỳ, có chút kinh hoàng, có chút ngọt ngào, có chút thẹn thùng, trong lúc nhất thời tâm thần say mê, nhịn không được cúi đầu xuống, lay động hai hàng lông mi thật dài, hai má đỏ ửng, càng hiện ra vẻ kiều diễm mê người.


Cứ như vậy, nụ hôn đầu của Lưu Vân Hi đã bị Lý Kỳ trộm đi.


Lúc này trong lòng Lý Kỳ thật sự không có một tia tà niệm, hắn cũng không muốn đem loại cảm giác đơn thuần này biến thành một hồi trần truồng vật lộn tràn đầy nhục dục, hặn lại kéo tay Lưu Vân Hi nói:


- Đi thôi.


- Ừ.


Hai người lại đi dọc theo đường núi gập ghềnh xuống dưới, tuy rằng đường không dễ đi, nhưng hai người đều cảm thấy con đường này vô cùng thoải mái khoái hoạt.


- Hô ---! Tới rồi.


Đi tới địa điểm chỉ định. Lý Kỳ nhẹ nhàng thở ra một hơi, đặt cái cuốc xuống đất, vặn vẹo cánh tay.


Lưu Vân Hi nhìn trái nhìn phải:


- Đây là chỗ huynh nói tốt nhất đấy ư.


Lý Kỳ gật đầu nói:


- Đến lúc đó ngoại trừ đỉnh núi ra, toàn bộ nơi này sẽ trồng đủ loại cây cà phê đấy.


Lưu Vân Hi nói:


- Nhưng nơi này có rất nhiều cây chuối tiêu với cây xoài nha, nếu chặt bỏ tất cả những cây này, vậy thì rất đáng tiếc!


Lý Kỳ nói:


- Ai nói phải chặt những cây này đâu, nếu không có những cây này, ta đây có lẽ cũng sẽ không lựa chọn nơi này đâu.


Lưu Vân Hi hiếu kỳ hỏi:


- Vì sao lại thế?


- Bởi vì cây cà phê đặc biệt phải chiều chuộng.


Lý Kỳ giải thích:


- Cây cà phê không thể khuyết thiếu ánh mặt trời, nhưng cũng không thể bị trực tiếp chiếu vào, vì vậy phải trồng xung quanh một ít cây tương đối cao lớn, để giúp cây cà phê che bớt đi một ít ánh nắng chói chang lúc giữa trưa. Kỳ thật không chỉ như thế, cây cà phê đối với lượng mưa, thổ nhưỡng thậm chí là độ cao đều có yêu cầu phi thường nghiêm khắc đấy, ví dụ như lượng mưa, ta đã hỏi qua dân chúng địa phương, lượng mưa hàng năm ở nơi này phi thường sung túc, chỉ có điều ta không có được số liệu chuẩn xác về địa thế, nhưng ta nghĩ cũng không thể rất thấp. Nói tóm lại, cà phê là một loại quả trưởng thành trong điều kiện khí hậu phi thường tinh khiết đấy.


- Quả thực sinh trưởng trong khí hậu tinh khiết?


- Ừ, cũng giống như nói khí hậu trực tiếp quyết định đến chất lượng cà phê là tốt hay xấu.


Lưu Vân Hi hơi chút suy nghĩ nói;


- Không ngờ rằng trồng cà phê khó như vậy, chỉ sợ là không kém bao nhiêu so với đám kỳ hoa dị thảo.



Lý Kỳ cười nói:


- Kỳ hoa dị thảo chỉ để cho đám văn nhân học đòi văn vẻ thôi, chỉ là thùng rỗng kêu to, còn cà phê thì không những có thể nghiền chế thành thứ đồ uống ngon nhất trên đời, trong đó còn có một thứ phi thường quý giá, thứ này sẽ khiến cho người dùng bị vây ở trạng thái phấn khích cực độ, nếu dùng tốt, cũng sẽ có tác dụng phi thường trọng yếu trong y học đấy.


- Hạt cà phê có thể làm cho người hưng phấn, lần trước muội đã biết rồi, nhưng huynh nói thứ gì đó đến tột cùng là gì?


- Là một thứ tên là nhân cà phê.


Lý Kỳ nói xong lại cười, nói tiếp:


- Được rồi, y thuật của ta hữu hạn, không thể giải thích rõ ràng về cà phê nhân được, đợi ngày khác sau khi trồng được cà phê thì muội lại chậm rãi nghiên cứu đi. Chúng ta hiện tại bắt đầu làm việc đi.


Hắn nói xong thì xách lên cái cuốc.


Lưu Vân Hi kinh ngạc hỏi:


- Huynh trồng hả?


Lý Kỳ tức giận nói:


- Khinh thường người phải không, bản nhân là Kim Đao Trù Vương đấy, phàm làm những gì có liên quan đến nghề nấu ăn, ta có gì là không biết đâu, hơn nữa việc này vốn là nam nhân nên làm, muội cứ đứng một bên xem bản nhân biểu diễn đi.


Lưu Vân Hi nghĩ thầm rằng, nếu như chúng ta muốn thử cảm giác làm vợ chồng, thì ta cần gì phải tranh đoạt cùng hắn nữa, nghĩ tới đây, nàng nhẹ nhàng gật đầu, đứng ở một bên.


Phi! Phi!


Lý Kỳ xoa tay, tận lực khiến cho biểu hiện của mình càng thêm chuyên nghiệp một ít, sau đó vung lên cái cuốc bắt đầu trồng trọt, bởi vì Lý Kỳ tương đối cao, mà hắn lại còn phi thường chú trọng bề ngoài của mình, cho nên mỗi lần duỗi thân phi thường dễ dàng, động tác cực kỳ anh tuấn, phong độ.


Đáng tiếc Lưu Vân Hi chưa bao giờ chú trọng những điều này, khóe miệng nàng hơi hơi lộ ra một nụ cười.


Sau nửa canh giờ.



- Hô --- đây là có chuyện gì.


Lý Kỳ kinh ngạc nhìn dưới chân, nói:


- Làm cả nửa ngày, mới xới ra được tí đất như này, có phải ta hoa mắt rồi hay không.


Lưu Vân Hi cười khanh khách nói:


- Xem ra huynh vẫn là không thích hợp đi trồng cà phê rồi.


- Vì sao?


- Bởi vì huynh cũng giống như đám kỳ hoa dị thảo vậy.


Lý Kỳ gật đầu, chân thành nói:


- Ta đây thừa thận, ta vẫn luôn được xưng là anh tuấn.


Lưu Vân Hi bổ sung thêm:


- Thùng rỗng kêu to.


- Ách … Như vậy cũng tốt hơn là không có hoa.


Lý Kỳ đích xác là từng trồng trọt qua, ở hậu thế hắn cũng thường xuyên trồng trọt cùng người nha, bởi vì phụ thân hắn vẫn luôn theo đuổi đồ ăn với chất lượng phi thường cao, khinh thường rau xanh được bán bên ngoài, vẫn luôn tự mình trồng trọt, cho dù là heo, đều tự mình nuôi dưỡng, Lý Kỳ là đồ đệ của phụ thân, tự nhiên cũng có thói quen này, đáng tiếc chính là, đất ở đây đều là loại đất vô cùng bình thường, có lẽ hắn chưa từng đi lên núi khai hoang, không biết phương pháp, thế cho nên làm thì nhiều mà công thì ít.


Lưu Vân Hi đã đi tới, cầm lấy cái cuốc từ trong tay Lý Kỳ, nói:


- Để muội làm đi.


Da mặt dày của Lý Kỳ cũng không phải là người ta bịa ra đến, hắn không cảm thấy xấu hổ chút nào, còn cười ha ha nói:



- Được, vậy muội làm đi, ta đã nói rồi, ta không ngại pha trà đưa nước cho muội đâu.


Lưu Vân Hi cười mà không nói, cầm lấy cái cuốc làm luôn, từ nhỏ nàng đã sống trên núi, việc khai khẩn đồi núi đối với nàng rất đơn giản thôi, chỉ chốc lát sau, một mảnh đất mới đã hơi hiện ra quy mô đến.


Lý Kỳ nhìn xem không hề xấu hổ, thầm nghĩ, may mắn không mang theo bọn Mã Kiều đến, nếu không thì thật sự là quá mất mặt rồi.


Lại qua một canh giờ, Lưu Vân Hi vẫn mặt không đỏ, thở không gấp, tại phương diện thể lực, Lý Kỳ ngay cả đầu cũng không nâng nổi, hắn cảm giác bản thân mình thật là hổ thẹn với các đồng bào nam tính.


- Ta thấy không sai biệt lắm rồi


Lưu Vân Hi rốt cục ngừng lại.


Lý Kỳ khẩn trương nghênh tiếp, đưa nước lau mồ hôi, đúng là một dây chuyền phục vụ, Lưu Vân Hi phi thường hưởng thụ sự chăm sóc cẩn thận của Lý Kỳ.


Lý Kỳ lại vỗ ngực một cái, nói:


- Muội cứ nghỉ ngơi đi, việc còn lại giao cho ta là được.


Lưu Vân Hi không xác định hỏi:


- Huynh có thể làm sao?


- Lại khinh thường người có phải không, có thể, có lẽ, có khả năng, ta xới đất không bằng muội, nhưng.


Lý Kỳ phi thường nghiêm túc nói:


- Những thứ như gieo trồng thì ta thành thạo nhất đấy, mấy năm nay ta đều vẫn không dừng lại, tuy rằng quả thật mới chỉ gặt hái được một lần, nhưng kinh nghiệm thì chính là đặt tiêu chuẩn cao luôn đấy.


Lưu Vân Hi nghe không hiểu tiếng lóng hắn nói, chỉ gật đầu:


- Vậy thì được rồi.


Việc nặng nhọc Lưu Vân Hi đều làm xong hết rồi, chuyện còn lại thì dễ dàng hơn, người vô cùng hiểu rõ cà phê như Lý Kỳ rất nhanh đã chôn hạt xuống, lần này bọn họ chủ yếu chỉ trồng thử, cũng không phải trồng với quy mô lớn.


- Xong việc.


Lý Kỳ nhìn khoảnh ruộng không đến nửa mẫu, trên mặt lộ ra tươi cười vui vẻ, nói:


- Không đến năm năm, hạt cà phê sẽ xuất hiện ở Đại Tống, thật sự là chờ mong ngày đó có thể đến sớm một chút. A, hiện tại nghĩ một cái tên cho nó chắc cũng không quá sớm đi.


Lưu Vân Hi hỏi:


- Tên cái gì?


- Đương nhiên chính là tên sản phẩm nha, cũng giống như mì tôm nhất phẩm vậy.


Lý Kỳ ngẫm nghĩ một chút, đột nhiên nhìn về phía Lưu Vân Hi.


Lưu Vân Hi hỏi:


- Huynh nhìn ta làm gì?


Lý Kỳ cười nói:


- Ta thấy gọi luôn là cà phê Vân Hi đi, ngọn núi này cũng gọi là núi Vân Hi luôn.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận