Bắc Tống Phong Lưu


Tuy rằng Lý Kỳ vẫn đặt trọng tâm ở phía tây, bởi vì khi chưa nghênh đón cách mạng công nghiệp, việc khuếch trương giao thông trên biển là có hạn chế đấy, tối đa là quanh vùng Đông Nam Á, chứ không có khả năng đi quá xa, dù sao Lý Kỳ cũng không muốn giống như Trịnh Hòa, chạy ra xem thế giới bên ngoài, mà hắn muốn có tài nguyên, muốn lợi ích …


Nhưng Lý Kỳ biết rằng cục diện ở phía tây tạm thời chưa thể khuếch trương được, vậy thì sao không bình định trên mặt biển trước, nói vậy thì sẽ có nhiều hơn không ít tài nguyên để chống đỡ và tiêu hao với nước Kim.


….


Đông đông đông!


Đông đông đông!


Lưu Vân Hi đang chuẩn bị nghỉ ngơi thì đột nhiên nghe được tiếng đập cửa vang lên từ bên ngoài, nàng không tránh khỏi sửng sốt, muộn thế này rồi, là ai đây? Đây chính là hoàng cũng, hai người Hoắc, Hồ tất nhiên sẽ không giống như bình thường ngồi ở bên ngoài thủ hộ ân nhân của bọn họ rồi, nàng hỏi:


- Ai?


- Là ta.


Bên ngoài truyền tới một thanh âm như tiếng của tên trộm vậy.


- Lý Kỳ?


Lưu Vân Hi sửng sốt, đi ra mở cửa, thấy Lý Kỳ bưng một cái khay đứng ngoài cửa, hiếu kỳ hỏi:


- Muộn thế này rồi, huynh tới đây làm gì?


Lý Kỳ không nói gì, hiện giờ nói chuyện là việc quá khó khăn với hắn, nhất là nói chuyện với nữ nhân.


Thời tiết hôm này phi thường nóng bức, Lưu Vân Hi vừa mới tắm rửa xong, đang chuẩn bị lên giường nghỉ ngơi, trên người chỉ mặc mỗi một bộ áo ngủ bằng tơ lụa, bên trong hoàn toàn để không, bộ ngực cao thẳng như ẩn như hiện, cái mông đầy đặn nhếch lên cao cao, dáng người uốn lượn được phụ trợ bởi tơ lụa, quả thực là đẹp hơn gấp đôi.


Phải biết rằng mỗi ngày Lưu Vân Hi đều rèn luyện cơ thể, vì vậy dáng người tuyệt đối là không thể chê vào đâu được, thật sự là nhiều một phần thì ngại nhiều, bớt một phần lại ngại ít.



Wase! Không ngờ rằng dáng người của nữ nhân này cũng thật hoàn mỹ, tuy rằng bộ ngực không được lớn như của phu nhân, nhưng lại được cái cao hơn, dù là Phong Nghi Nô cũng không bằng nàng, thật sự là dụ dỗ người phạm tội a, sống thử thật sự thích hợp sao? Lý Kỳ càng xem thì hơi thở càng trở nên dồn dập hơn.


Lưu Vân Hi không hiểu về chuyện nam nữ. Hơn nữa cho tới nay nàng chưa bao giờ chú trọng tới bề ngoài cả, chỉ có điều chế độ ẩm thực của nàng có quy củ, làn da mặc dù là màu lúa mạch, nhưng là phi thường bóng loáng, thiên sinh lệ chất, thấy Lý Kỳ ngơ ngác nhìn mình, hoàn toàn không phát giác ra chính mình đang hở hết, đang muốn mở miệng thì bỗng nhiên kinh hô:


- Huynh chảy máu mũi rồi.


- Cái gì?


Lý Kỳ giật mình tỉnh lại, vội vàng rút ra một bản tay, quyệt lên chóp mũi một chút, chỉ thấy trên bàn tay có một vệt đỏ tơi, vội hô:


- Không tốt, ta --- ta choáng máu, mau --- mau đỡ lấy ta.


Kỹ xảo biểu diễn tương đương giống thật.


Lưu Vân Hi cũng không phải là Phong Nghi Nô hay Bạch Thiển Dạ, liếc mắt một các có thể nhìn thấu được mánh lời lừa bịp của Lý Kỳ, còn muốn mạng hơn là nàng vẫn là lang trung. Thấy Lý Kỳ đều chảy cả máu mũi rồi thì vội vàng tiến lên đỡ lấy hắn, mang vào trong phòng.


Lý Kỳ dùng chân phải nhẹ nhàng móc một chút, phi thường nhẹ nhàng đóng cửa lại. Động tác cực kỳ thuần thục, hiển nhiên trước kia làm việc này không ít rồi.



Lưu Vân Hi ân cần cười nói:


- Huynh cảm giác như thế nào?


- Trơn!


Lý Kỳ như chim nhỏ ôm nép vào trên người Lưu Vân Hi, nói với vẻ mặt say mê.


- Hả?


- A, không, cảm giác --- cảm giác thật sự không tốt.


Lý Kỳ đếu sắp sướng chết rồi, chỉ tiếc đi không vài bước đươờg, Lưu Vân Hi liền dắt hắn đến bên cạnh bàn, đặt hắn ngồi lên ghế. Dù da mặt Lý Kỳ có dày, cũng không thể chứ quấn quýt không chịu buông ra được, chỉ có điều trong mắt hiện lên một chút không bỏ được.


Trong lúc Lý Kỳ cảm thấy hơi mất mát thì Lưu Vân Hi đột nhiên nắm chặt một tay của hắn, sống lưng hắn đột nhiên ngồi thẳng lên, thầm nghĩ, chẳng lẽ nàng ấy tịch mịch khó nhịn, tuy rằng ta vẫn luôn phi thường kiêu ngạo, nhưng nếu nàng ấy thật sự muốn làm chuyện gì với ta, thì ta nên làm gì bây giờ? Đánh thì ta cũng không đánh thắng được nàng, hơn nữa nàng ta còn biết y thuật nữa, này --- điều này thật sự là làm khó ta mà, Thất Nương các nàng hẳn là có thể thông cảm cho ta đi, thôi quên đi, nếu phản kháng vô dụng, vậy thì cứ tùy nàng ấy đi thôi.


Ách … Hóa ra nàng ấy chỉ đang giúp ta bắt mạch mà thôi!



Lý Kỳ đột nhiên cảm giác cổ tay bị hai ngón tay nhấn một cái, việc này không giống như đang muốn ấy ấy chút nào a, hắn cúi đầu vừa nhìn xuống, mới biết được không phải là Lưu Vân Hi khát khao khó nhịn, mà là đang khám bệnh cho hắn, trong lòng xấu hổ không thôi, Lý Kỳ nha Lý Kỳ, ngươi chừng nào thì biến thành không chịu nổi thế nha, ý tốt của người ta, ngươi lại nghĩ thành dơ bẩn như thế, thật là đáng chết, tuy nhiên, đây cũng là đáng giá tha thứ, dù sao ngươi cũng nhẫn nhịn nhiều ngày như vậy rồi, khó tránh khỏi sẽ xuất hiện ảo giác, kỳ thật khi ngươi đối mặt với hàng nghìn hàng vạn thiếu nữ Nam Ngô mà vẫn có thể thủ thân như ngọc, đã là phi thường giỏi rồi, ta cho phép ngươi cảm thấy tự hào, hơn nữa điều này cũng đầy đủ thuyết minh, nàng vẫn là một hoàng hoa khuê nữ, tuy nhiên, ta dầu gì cũng là một người nam nhân, muội mặc như thế thật sự là thích hợp sao?


Nghĩ đi nghĩ lại, ánh mắt của Lý Kỳ lại rơi xuống ngực Lưu Vân Hi, dường rốt cuộc không dời đi được rồi, trong đầu đều là trống rỗng.


Lưu Vân Hi đang híp mắt, rất nghiêm túc giúp Lý Kỳ bắt mạch, không hề chú ý tới ánh mắt tục tĩu kia của Lý Kỳ.


Đây quả thật là khiến cho Lý Kỳ nhìn sướng no mắt rồi, mỗi khi Lưu Vân Hi có hành động, phong cảnh bên trong đều như ẩn như hiện, nhìn xem mồ hôi rơi như mưa a.


Hắn chính là đã nhẫn nhịn hơn một năm nha, trước kia có rất nhiều chuyện cần bận rộn, hắn cũng không cảm thấy gì, nhưng vừa được ngừng nghỉ chút thì đã cảm thấy dục hỏa đốt người, đầu óc bắt đầu có chút không chịu chi phối, nếu lúc này Lưu Vân Hi hơi chủ động một chút, Lý Kỳ vô cùng có khả năng sẽ lao thẳng tới luôn.


Một lát sau, Lưu Vân Hi hơi nhíu đôi mi xinh đẹp, nói:


- Kỳ quái, hết thảy đều rất bình thường nha, huynh ---.


Nàng ngẩng đầu, thấy hai mắt Lý Kỳ đăm đăm, bộ mặt đã có chút dữ tợn, trong lòng tò mò không thôi, cúi đầu nhìn theo ánh mắt của Lý Kỳ, thì hiểu được toàn bộ, trong lòng vừa thẹn vừa giận, hận không thể vung tay tát qua một cái.


Tức giận đến mức bộ ngực phập phồng, nhất thời ánh mắt Lý Kỳ mở ra càng lớn.


Ta muốn chọc mù một đôi mắt gian tà này. Lưu Vân Hi càng nhìn càng tức giận thêm, đột nhiên giơ một bàn tay ra, sờ soạng một lát trong quần áo, đột nhiên, giữa hai ngón tay đột nhiên lóe ra đến một mũi châm nhọn, nàng không chần chờ chút nào đâm hướng mu bàn tay của Lý Kỳ.


Sao lại thế này?


Qua một hồi lâu, không ngờ Lưu Vân Hi thấy Lý Kỳ không có bất kỳ phản ứng nào, nhưng ánh mắt trắng trợn dục hỏa kia khiến cho nàng xấu hổ đến toàn thân phiếm màu hồng, trông lại càng mê người, nàng còn chưa tin hiện tượng không bình thường này, vẫn dám không che cảnh xuân của chính mình, chỉ thấy mũi châm nhọn không ngừng thoáng hiện.


- Hô ---!


Lưu Vân Hi cũng có chút thở hổn hển rồi, lại sờ vào trong quần áo, phát hiện đã không còn châm nhọn nữa rồi, lại liếc nhìn Lý Kỳ, thấy hắn đếu suýt nữa chảy cả nước miếng ra, thật sự là hoàn toàn thất bại, đột nhiên đứng lên, một tay cầm lấy quần áo, khoác lên người, nghiến răng nghiến lợi căm tức nhìn Lý Kỳ.


Sao lại thế này, cảnh đẹp đâu rồi? Cảnh xuân đâu rồi?


Lý Kỳ lúc này mới tỉnh ngộ lại, trừng mắt nhìn, đột nhiên cảm thấy có chút đau, không hẳn là vô cùng đau, hắn vừa cúi đầu nhìn xuống, chỉ cảm thấy da đầu run lên, chỉ thấy trên tay trái còn có trên đùi đều cắm đầy ngân châm, thậm chí có thể nói là đồ sộ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận