Bắc Tống Phong Lưu


Điểm này ngay cả đối với chuyện này như Triệu Tinh Yến là rõ như lòng bàn tay đều không thể phản bác lại được, thật là quá tuyệt, duy có cười khổ nói:


- Vậy Đoàn Chính Nghiêm gặp phải huynh, cũng xem như là bất hạnh của ông ta rồi.


Lý Kỳ lắc đầu nói:


- Ta lại không cho là như vậy, ta cảm thấy ông ta gặp ta chính là may mắn của ông ta. Ông ta có điểm yếu rất rõ ràng, mà điểm yếu này Đại Tống ta có thể bù đắp giúp ông ta. Cho nên chỉ có theo Đại Tống, khả năng của ông ta mới có thể phát huy một cách triệt để.


……


………


Sau khi Đoàn Chính Nghiêm trở về, lập tức lệnh cho Đoàn Thế Văn điều tra rõ chuyện này. Nhưng kết quả thu được lại không khác gì lời Ngô Giới đã nói. Không chỉ như vậy, lúc này Ngô Giới vừa đi, tình hình lại càng không ổn. Đám người Diêu Kha Long không có ràng buộc, trực tiếp giam lỏng Ngô Lân, yêu cầu gặp mặt Xu Mật Sứ. Bức thư đó cũng là họ uy hiếp Ngô Lân sai người mang tới cho Lý Kỳ.


Đương nhiên, Ngô Lân đối với sự thực mình bị giam lỏng, vô cùng vui mừng đón nhận.


- Ôi …!


Đoàn Chính Nghiêm thở dài một cái, hối hận nói:


- Chuyện này đều trách ta! Đều trách ta! Khi đó không suy nghĩ tới cảm nhận của họ, lấy tâm họ muốn hướng về Đại Tống. Đúng rồi, lẽ nào ngươi không tìm họ nói chuyện sao?


Đoàn Thế Văn thở dài nói:


- Tìm rồi, đều tìm cả rồi, nhưng họ bây giờ cái gì cũng đều không lọt tai hết. Họ căn bản không tín nhiệm chúng ta nữa. Họ còn tuyên bố nếu Đại Tống không chịu thu nhận họ, họ sẽ trở về tự lập làm vương.


- Chuyện này …!


Đoàn Chính Nghiêm trợn trừng hai mắt, suýt chút nữa thì không ộc máu ra nổi. Kỳ thực với tính cách của ông ta, sao có thể thiên vị người của mình được? Vấn đề là thuộc hạ của ông ta không phải nghĩ như vậy, đây cũng là điểm đã gây cản trở cho ông ta. Nhưng, ông ta lại không thể vì vậy mà trách đám người Mông Khôn. Bởi vì như vậy, ông ta càng không thể lấy lòng được cả hai bên, rơi vào cảnh quẫn bách.


Nói chung, trái phải đều không phải là người, thật sự muốn chết quá.


Đoàn Chính Nghiêm cái gì cũng tốt, chính là thiếu sự quyết đoán, không có khí phách của vương giả, lại hỏi:



- Quận Thạch Thành thế nào?


Đoàn Thế Văn nói qua một lượt với Đoàn Chính Nghiêm về chuyện của Quận Thạch Thành. Xét cho đến cùng, vẫn là dân chúng của Quận Thạch Thành thiếu sự tín nhiệm đối với Đoàn Chính Nghiêm. Họ bây giờ chỉ tin vào một sự thực, đó chính là Đại Tống có thể bảo vệ được họ. Còn Đoàn Chính Nghiêm ngươi thì không thể, chính là đơn giản như vậy.


Đoàn Thế Văn lo lắng nói:


- Bệ hạ, chúng ta phải nhanh chóng quay về. Lúc này trong nước đã phản loạn khắp nơi rồi, mà Quận Thạch Thành bên cạnh Thiện Xiển phủ, vị trí địa lý tương đối quan trọng. Nếu không sơm giải quyết, sớm muộn gì cũng thành đại họa.


Đoàn Chính Nghiêm nói:


- Ngươi nghĩ rằng ta không muốn quay về sớm sao? Nhưng ngươi cũng chớ quên, số tiền này vẫn còn nằm trong tay Lý Kỳ. Ôi, sự thực thì số tiền này chỉ là chuyện nhỏ, Lý Kỳ ban đầu đã hứa với ta, tin chắc hắn cũng không thể đổi ý. Nhưng vấn đề là chuyện của đám người Diêu Kha Long nên làm thế nào? Họ có mấy trăm nghìn quân đội, hơn nữa ở trong nước cũng vô cùng có thế lực. Nếu không giải quyết tốt chuyện này, cho dù chúng ta quay về cũng chẳng giải quyết nổi chuyện gì.


Nói tới đây, Đoàn Chính Nghiêm thật sự cảm thấy mình đã đâm lao thì phải theo lao, đi cũng không được, mà không đi cũng không được. Căn bệnh này tìm thầy loạn lên rồi, liền nói:


- Hay là … hay là để Lý Kỳ tới nói chuyện với họ, để họ hết hy vọng, như vậy họ không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể quy thuận ta.


- Không thể, không thể, hành động này của Bệ hạ không thể được!


Đoàn Thế Văn nói:



- Lý Kỳ vô cùng xảo quyệt, chúng ta bây giờ căn bản không biết trong lòng hắn rốt cuộc đang định thế nào? Lúc này hắn có thể cũng đã đố kỵ Bệ hạ mới không gặp mặt những người đó. Nếu Bệ hạ thỉnh cầu hắn giúp đỡ, vậy thì hắn có thể danh chính ngôn thuận tiếp kiến đám người Diêu Kha Long. Ai biết hắn có tính toán gì? Ngộ nhỡ hắn lại dùng lời lẽ mê hoặc, tới khi đó sẽ nước đổ khó hốt.


- Chuyện này cũng không được, chuyện kia cũng không được, vậy ngươi nói đi, nên làm thế nào?


Đoàn Chính Nghiêm đã sắp suy sụp rồi, không khỏi tức giận quát lớn. Ông ta chỉ cần vừa nghĩ tới hoàn cảnh hiện nay, thật sự là trong lòng đã chết rồi. Ông ta cũng dần có sự nghi ngờ về bản thân mình. Ông ta nghi ngờ mình liệu còn có thể quản lý được tốt đất nước này nữa không?


Đoàn Thế Văn thấy Đoàn Chính Nghiêm đau khổ như vậy, trong lòng cũng thấy buồn. Nhưng khả năng của y có hạn, không thể giúp Đoàn Chính Nghiêm, đành cúi đầu nói:


- Bệ hạ, thần không thể phân ưu cho Bệ hạ, thật là tội đáng chết vạn lần.


Đoàn Chính Nghiêm khoát tay nói:


- Chuyện này không thể trách ngươi được, là ta sơ ý, nếu không thì trước đây ta đã để cho chó đi truy đuổi Cao Thị, hoặc là ta phải sớm nghĩ tới đám người Diêu Kha Long, không thể có quả đắng của ngày hôm nay được. Ây da, nói đi cũng phải nói lại, tất cả những điều này đều là do ta tạo ra, không thể trách người khác được.


Ông ta quả là quá đơn thuần rồi!


Nếu Lý Kỳ có lòng giúp ông ta, sao còn có thể xuất hiện nhiều vấn đề như vậy? Đương nhiên điều này cũng thật sự không thể trách Lý Kỳ được. Bởi vì Lý Kỳ không có hại ông ta, chỉ là không tận lực giúp ông ta, chỉ vậy mà thôi.


Đoàn Thế Văn nói:


- Bệ hạ, chúng ta nên làm thế nào đây?



- Trước tiên ngươi hãy quay về đi, để ta suy nghĩ xem.


- Vâng.


Dù sao thì quan hệ này cũng đã liên quan tới giang sơn Đoàn Thị, Đoàn Chính Nghiêm sao có thể quyết định dễ dàng được.


Tiếc là ông trời cũng không giúp ông ta. Trong hai ngày này, thư cấp báo của Thiện Xiển phủ lần lượt chuyển tới, không ngừng báo tin xấu. Những tin xấu này khiến cho Đoàn Chính Nghiêm càng thấy suy sụp, đầu tóc cũng đã bạc không ít. Mặc dù trước đây khi làm con rối, ông ta cũng chưa bao giờ phiền muộn như vậy.


Đoàn Thế Văn thấy Đoàn Chính Nghiêm ngày càng tiều tụy, trong lòng càng thấy khó chịu, nói:


- Bệ hạ, lúc này cần phải quyết đoán, không thể kéo dài được nữa.


- Đúng vậy, không thể kéo dài được nữa rồi.


Đoàn Chính Nghiêm ngửa mặt lên trời than một tiếng, bất đắc dĩ nói:


- Lúc này có thể giúp được ta chỉ có một người.


- Ai?


- Lý Kỳ.


- Nhưng chuyện này …


Đoàn Thế Văn vừa lên tiếng, Đoàn Chính Nghiêm liền giơ tay lên, cắt ngang lời y, nói:


- Ta biết ngươi định nói gì, nhưng chúng ta sắp bước vào đường cùng rồi. Ta không muốn giấu ngươi, ta thật sự không tự tin có thể xử lý được tất cả những chuyện này. Ta cũng không muốn lấy hàng vạn vạn dân chúng Đại Lý ta ra để mạo hiểm. Chỉ cần Lý Kỳ có thể cứu được người dân Đại Lý ta ra khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng, ta e là sẽ chịu tủi nhục lớn cũng có đáng gì chứ?


- Bệ hạ, là thần vô năng!


Đoàn Thế Văn thấy Đoàn Chính Nghiêm tâm ý đã quyết. Họ đã nỗ lực như vậy, nhưng từ đầu tới cuối chỉ là công dã tràng, không khỏi đau lòng, phủ phục dưới mặt đất, gào khóc.


Hai mắt Đoàn Chính Nghiêm nhắm lại, thở dài nói:


- Được rồi, chuyện này quyết định như vậy rồi, ngươi cũng không cần phải ủ rũ như vậy. Tất cả những điều này chờ tới khi gặp Lý Kỳ xong mới biết được kết quả.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận