Bắc Tống Phong Lưu


...


Bên trong Thanh Long Phủ.


- Xu Mật Sứ, không xong, không xong.


Lưu Khánh Thanh vội vàng hấp tấp chạy đến đại điện, ngay cả lễ nghi cơ bản nhất cũng đều quên mất.


Lý Kỳ hơi hơi nhíu lông mày, hắn rất không thích nhìn thấy bộ dáng kích động của thuộc hạ mình, kích động và vô năng tuy rằng không thể hoàn toàn ngang bằng, nhưng trong đó hoặc nhiều hoặc ít cũng có chút quan hệ, nói trở lại, cấp dưới mà Lý Kỳ thích nhất, vẫn là Tần Cối, hắn giao nhiệm vụ cho Tần Cối, không có cái nào là không hoàn mỹ hoàn thành, hơn nữa trên mặt Tần Cối rất ít xuất hiện loại vẻ mặt kích động này, giọng điệu bình thản ma hoi: - Xảy ra chuyện gì?


Lưu Khánh Thanh nói: - Cũng không biết là người nào để lọt phong thanh, đem tin tức triều đình thu hồi đất đai truyền ra ngoài, hiện giờ dân chúng đều nghĩ đến triều đình đang muốn chuẩn bị đoạt đất đai của bọn họ, bóc lột bọn họ, làm cho bên ngoài dân tâm hoảng sợ, không ít người còn ác lời nói hãm hại triều đình.


Lý Kỳ nói: - Là việc này?


Giọng điệu bình thản của hắn, khiến Lưu Khánh Thanh lâm vào sửng sốt, nói:


- Xu Mật Sứ. Hiện giờ cảm xúc đám dân chúng đều vô cùng kích động, tuy rằng lúc này đại quân đóng quân như thế, không có khả năng xuất hiện náo động, nhưng địa phương khác nên làm thế nào? Hiện tại pháp chế về đất đai còn chưa được ban bố, cũng đã là như vậy, hạ quan nghĩ đến nếu loại tình huống này không được ngăn chặn, mặc dù pháp chế về đất đai được ban bố đi xuống, cũng rất khó để thực hiện.


Lý Kỳ nói: - Ta biết tính nghiêm trọng của chuyện này rồi, ta cũng đã sớm dự liệu được sẽ xuất hiện loại tình huống này.


- A?


Lưu Khánh Thanh ngu ngơ trừng mắt nhìn. Nói: - Xu Mật Sứ đã sớm liệu đến rồi?


Lý Kỳ ừ một tiếng, nói: - Ta se giai thich qua tình huống của Thanh Long Phủ, kỳ thật rất nhiều quan viên đều là địa chủ, một khi các ngươi bắt tay vào trù bị việc này, chắc chắn sẽ có chút quan viên biết được, tin tức này rơi vào trong tai dân chúng cũng là thuận lý thành chương.



Lưu Khánh Thanh thấy Lý Kỳ bình tĩnh như thế, hiếu kỳ nói: - Xu Mật Sứ chẳng lẽ đã có biện pháp giải quyết việc này?


Lý Kỳ cười dài nói: - Có câu là không có lửa làm sao có khói, nhưng gió này không phải là chúng ta gây ra. Mà là một người khác hoàn toàn, ngươi suy nghĩ một chút xem, đại bộ phận dân chúng trong tay có đất đai gì chứ. Đất đai đều là ở trong tay các địa chủ, triều đình thu đất đai thì có liên quan gì đến dân chúng, người bị hại lớn nhất nhất định là những địa chủ này.


Lưu Khánh Thanh nói: - Ý tứ của Xu Mật Sứ là, việc này có thể là do đám địa chủ này đang âm thầm thao túng hay sao?


- Không phải có thể, mà là nhất định. Lý Kỳ cười nói: - Đây đều là chiêu số mà địa chủ thường dùng, trong tay bọn họ có tiền có người, được nhiều người ủng hộ, rất nhiều chuyện đều không cần chính mình ra mặt, tất nhiên sẽ có người thay bọn họ đấu tranh anh dũng.


Lúc trước khi Lý Kỳ muốn làm chỉnh đốn và cải cách đất đai ở Biện Lương, lúc ấy cũng có không ít người âm thầm quấy nhiễu, tuy nhiên tình huống của Biện Lương và hiện tại bất đồng, bởi vì Lý Kỳ cũng đã lung lạc được một đám địa chủ, và chính sách này của hắn lấy ích lợi làm trung tâm cho đám tài chủ này, chân chính lực cản là đến từ phái bảo thủ trong triều.


Nhưng bây giờ mà nói, Lý Kỳ là từ góc độ triều đình, dân chúng mà suy nghĩ, đám địa chủ Nam Ngô nhất định là người bị hại lớn nhất, đây không có bất kỳ nghi vấn gì, cho nên chính sách này tất sẽ khiến cho địa chủ mãnh liệt phản đối, đây cũng là chuyện mà Lý Kỳ đã sớm dự liệu được rồi.


Lưu Khánh Thanh cau mày nói: - Đám địa chủ này đều vô cùng có thực lực, nếu không dùng vũ lực, thật đúng là khó đối phó nha.


- Dễ đối phó, ta còn cần các ngươi làm gì.


Lý Kỳ trợn trắng mắt nói.



Lưu Khánh Thanh mặt già đỏ lên, có vẻ có chút xấu hổ.


Lý Kỳ cười nói: - Tuy nhiên ngươi cũng không cần tự coi nhẹ mình, trong chuyện này liên lụy ích lợi quá mức phức tạp, không phải dễ xử lý như vậy.


Vậy ngươi còn cười ra được. Lưu Khánh Thanh cúi đầu nói: - Đa tạ Xu Mật Sứ lượng giải.


Lý Kỳ nói: - Ngươi phải nhớ kỹ, đối mặt loại quan hệ phức tạp rắc rối này, có đôi khi phương pháp đơn giản nhất chính là hữu hiệu nhất đấy.


Lưu Khánh Thanh nghe được có chút mơ hồ, nói: - Xin thứ cho hạ quan ngu dốt, không biết lời này của Xu Mật Sứ giải thích thế nào?


Lý Kỳ nói: - Binh pháp có câu, lấy mình dài tấn công địch ngắn, chúng ta phải dùng ưu thế của mình đi bức bách bọn họ khuất phục, đối với những địa chủ này, ưu thế của chúng ta là cái gì?


Lưu Khánh Thanh trầm ngâm một lát, nói: - Muốn nói ưu thế lớn nhất, chỉ sợ sẽ là một trăm ngàn đại quân kia.


Lý Kỳ lườm y một cái, nói: - Ngươi người này thật sự là quá bạo lực rồi.



Ta bạo lực? So sánh với với ngươi, ta cũng có thể xưng là phật rồi. Lưu Khánh Thanh buồn bực nói: - Chẳng lẽ --- chẳng lẽ không đúng sao?


- Đương nhiên không phải.


Lý Kỳ nói: - Ưu thế của ta là chúng ta nắm giữ chân lý.


- Chân lý?


- Còn không phải sao, chúng ta là người chấp pháp, bọn họ là người tuân theo luật pháp, luật pháp liền đại biểu cho chân lý, ngươi nói có đúng đạo lý này hay không?


Lưu Khánh Thanh như thoáng chút suy nghĩ gật gật đầu, nói: - Xu Mật Sứ nói có lý, nhưng --- nhưng cái này cùng có quan hệ gì tới cả chuyện này, những địa chủ này ngay cả mặt mũi đều không có lộ ra, ở mặt ngoài không có bất cứ mối quan hệ nào với bọn họ, pháp luật cũng không làm gì được bọn họ.


Lý Kỳ nói: - Hiên tai bon họ không phạm pháp, nhưng không có nghĩa là trước kia bọn họ không phạm pháp a! Cho dù bọn họ không phạm cái tội gì lớn, nhưng tội nhỏ thì luôn luôn có chứ, nói thí dụ như chiếm đoạt đất đai của dân chúng, trốn thuế lậu thuế và vân vân, vấn đề trên người đám địa chủ lại càng nhiều hơn, tùy tiện điều tra thêm đều có thể nhìn cả bảy ngày bảy đêm.


Lưu Khánh Thanh cái hiểu cái không nói: - Xu Mật Sứ là muốn theo chân bọn họ để lôi chuyện cũ ra?


Lý Kỳ nói: - Ta là người kỳ thật rất dễ thân cận đấy, ngươi để cho ta sống tốt, ta nhất định cam đoan tất cả mọi người đều vô cùng vui vẻ, nhưng nếu ngươi không cho ta sống tốt, ta khẳng định cũng sẽ không cho các ngươi vui vẻ, nếu bọn họ muốn ồn ào, vậy chúng ta liền dứt khoát náo lớn một chút, ngươi hiện tại đi thu thập tội chứng của bọn họ, không quan tâm sai lầm lớn hay sai lầm nhỏ, toàn bộ chộp tới nha môn cho ta, chúng ta phải kiên quyết quán triệt theo tư tưởng pháp luật trị quốc, ai nếu không phục thì để cho gã đi lý luận với một trăm ngàn người cầm đao thương đi.


Nói đến nói đi, ngươi không phải là muốn dùng một trăm ngàn đại quân đi áp bách địa chủ này sao.


Lý Kỳ thấy Lưu Khánh Thanh dùng một loại ánh mắt quái dị nhìn hắn, khó chịu nói:


- Ngươi nhìn ta như vậy làm gì? Phải, một trăm ngàn đại quân xác thực là ưu thế của chúng ta, nhưng lời này ngươi không thể nói ra được nha, chúng ta là quan, chúng ta là người chấp pháp, động một chút lại lôi một trăm ngàn đại quân này ra, vậy có cái gì khác với cường đạo, chúng ta phải đứng ở góc độ luật pháp để suy nghĩ mọi chuyện, hiểu chưa?


- Hạ quan hiểu được.


Lưu Khánh Thanh khẩn trương gật đầu, đã nói tới đây rồi, y làm sao mà vẫn không rõ ý tứ của Lý Kỳ, chính là muốn dùng vũ lực âm thầm thao túng bức cho toàn bộ địa chủ xuất hiện toàn bộ, lòng y nghĩ, chủ ý này thật đúng là đủ mỉa mai, đám địa chủ này chỉ sợ đều sẽ gặp phải tai ương, không thể tưởng được Xu Mật Sứ này nhìn qua là người tướng mạo đường đường, mà lại vô sỉ như vậy.


Lý Kỳ nói: - Tốt lắm, ngươi nhanh đi chấp pháp đi, ta cũng không muốn lôi kéo thêm nữa, nhất định phải dao sắc chặt đay rối.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận