Bác Sĩ Thiên Tài


Sau bữa trưa.Biệt thự Lâm gia.Lâm Hoán Khê mặc một bộ trường bào màu trắng ngồi ở trên sô pha, Bối Bối như là một con mèo nhỏ co rút lại nằm trong long của nàng. Lâm Thanh Nguyên ừng ực uống trà, muốn dùng nước trà nóng hổi này để đè nén sự phẫn nộ trong lòng xuống.Nhưng mà, nước trà này không những không có dập tắt được lửa giận của hắn, trái lại như là lửa cháy đổ thêm dầu, đem lửa giận của hắn hoàn toàn châm lên.Ba!Lâm Thanh Nguyên đập mạnh chén trà trong tay xuống bàn trà thủy tinh, tức giận nói: "Quá phận. Thật sự là quá đáng. Làm sao bọn họ lại dám ra tay đánh người? Bọn họ thế nào mà dám ra tay đánh người chứ? Là ai cho bọn hắn quyền lợi đó —— là ai cho bọn hắn quyền lợi như vậy?"Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Bối Bối đầy nước mắt, một bộ dáng khả ái đáng yêu. Khóc nói: "Vì sao bọn họ đánh cha? Cha bị thương. Đáng thương quá. Con muốn cha.. Ô ô ô —— "Vẻ mặt của Lâm Hoán Khê nhẹ như nước, vẫn duy trì trầm mặc. Kể cả khi nhìn đến hình ảnh Tần Lạc bị tên cảnh sát kia một lần lại một lần đánh xuống sau đó hai người ôm cùng một chỗ ngã lăn trên đất, cũng không có bất cứ cái xung động gì trên mặt. Tựa như là một cương thi không máu không thịt không có cảm tình .Sauk hi nghe được tiếng khóc của Bối Bối, nàng mới phản ứng , đem nàng ôm lấy càng chặt thêm một chút, dịu dàng nói: "Bối Bối không khóc. Cha không có việc gì .""Gia gia. Người xấu kia vì sao muốn đánh cha ?" Bối Bối xoay đầu qua nhìn Lâm Thanh Nguyên hỏi. Tại trong lòng của tiểu hài tử, người than của mình đều là người tốt, mà người cùng người nhà của mình phát sinh xung đột mâu thuẫn đều là người xấu."Bởi vì bọn họ là người xấu." Công phu nén giận của Lâm Thanh Nguyên còn không bằng cháu gái, sắc mặt của hắn xanh xám, thân thể tức giận đến run rẩy. "Người xấu làm việc, sẽ vì tiền, sẽ vi quyền. Luôn luôn có lý do .""Vì sao các chú cảnh sát không bắt bọn họ ?" Bộ dáng của Bối Bối rất là kỳ quái hỏi."Bọn họ chính là cảnh sát.""Cảnh sát cũng có thể đánh người sao?" Bối Bối lộ vẻ ngây thơ chất phác hỏi.Lâm Thanh Nguyên cười khổ. Có một ít đạo lý, là không có biện pháp giải thích rõ ràng cho tiểu hài tử .Hắn ngồi vào bên cạnh người Lâm Hoán Khê, giơ tay vuốt ve cái đầu nhỏ của Bối Bối , nói: "Chờ Bối Bối trưởng thành, liền sẽ hiểu. Bây giờ con còn nhỏ, không hiểu đâu.""Chờ con trưởng thành, sẽ không chữa bệnh cho bọn hắn." Bối Bối tức giận nói."Ai bảo bọn họ đánh cha."Lâm Thanh Nguyên cười gật đầu, nói: "Đúng. Một người quên cừu hận là đáng thẹn của. Ai đối với con tốt, con liền tốt gấp bội đối với hắn. Ai đối với con không tốt, con liền không tốt gấp bội đối với hắn."Lâm Thanh Nguyên nhìn ánh mắt dại ra cùng vẻ mặt như hàn băng của cháu gái, trong lòng khẽ thở dài. Hắn hiểu rõ đứa cháu gái này của hắn, càng là lúc khổ sở, lại càng là biểu hiện ra lạnh lùng.Nàng kiêu ngạo, rồi lại mẫn cảm. Nàng sợ thụ thương, lại rất dễ thụ thương. Để che giấu tâm sự của mình, cũng chỉ sẽ giả bộ làm như không có việc ấy.Đây là một đứa trẻ ngốc không biết diễn kịch, chỉ cần là người hơi hiểu nàng một chút sẽ biết, tâm sự của nàng được biểu hiện hoàn toàn rõ qua vẻ mặt.Từ một chút phương diện mà nói, nàng quả thực không bằng nữ nhân họ Lệ nhạy bén khéo léo kia. Nếu như nói nàng là một khối băng cứng, Lệ Khuynh Thành chính là một viên cầu thủy tinh trơn tru. Băng cứng dễ bị va chạm làm tổn thương góc cạnh, mà quả cầu thủy tinh lại có thể tại bất cứ cái địa phương nào tiến lui như như thường."Hoán Khê, cháu đi Paris xem sao đi." Lâm Thanh Nguyên nói."Tần Lạc bị thương, bên người không có người chăm sóc không tốt.""Không cần." Lâm Hoán Khê nói."Bên người hắn có người chăm sóc rồi."Lâm Thanh Nguyên tự nhiên biết bên người của Tần Lạc có người chăm sóc cho hắn, hắn cũng thấy hình ảnh tại lúc Tần Lạc gặp phải nguy hiểm, nữ nhân kia đã liều mình cứu giúp— nhưng mà , cũng là bởi vì điều này, hắn mới lo lắng ."Người ngoài nào có thể chăm sóc tốt bằng vợ của mình chứ? Cháu gần đây cũng không có việc gì. Đi xem sao.""Cháu ở nhà chăm sóc Bối Bối." Lâm Hoán Khê nói."Bối Bối giao cho ta. Không có việc gì ." Lâm Thanh Nguyên nói: "Ta giúp cháu đặt vé máy bay đi Paris.""Không cần." Lâm Hoán Khê đem Bối Bối đặt ở trên sô pha, cô ta hướng trên lầu đi qua tới."Ai. Đứa trẻ này.." Lâm Thanh Nguyên ôm Bối Bối, lần thứ hai thở dài nói.Vào gian phòng, Lâm Hoán Khê đóng cửa phòng lại, thân thể có chút mệt mỏi tựa ở trên ván cửa .Một lát sau, nàng mới khôi phục tinh thần lại một chút, đi tới trên bàn lấy điện thoại di động ra bấm một cái dãy số, thanh âm bình tĩnh nói: "Tuyên bố trong văn kiện nội bộ, làm cho tất cả bác sĩ của Trung Y Nghiệp Đoàn hướng Bộ Y Tế yêu sách. Yêu cầu quốc gia nghiêm phạt hung thủ đánh bị thương người."————————Loảng xoảng!Cửa phòng bị người đẩy ra, Ly mặc áo da đen quần da đen đi đến.Vẻ mặt của nàng nghiêm túc, biểu tình lãnh liệt, cả người hung hăng thế tiến công mười phần, như là một con dao nhỏ xuất ra khỏi vỏ.Nàng không có dung sức thả nhẹ tiếng bước chân của mình, giày dẫm lên sàn nhà bằng gỗ mộc làm vang lên rung động khanh khách."Ly, chị nói với em rồi. Bước đi thì không nên phát ra thanh âm nặng như vậy. Đây là một cái thói quen rất nguy hiểm." Trên sô pha, một nữ nhân cũng mặc áo da đen quần da đen, chỉ là vóc người so với Ly càng phong mãn càng xinh đẹp hơn đang ở hít mây thả khói. Tay trái cầm thuốc của nàng chỉ có bốn cái ngón tay, cái ngón út bị cắt đứt tới gốc bàn tay. Tròn tròn nhẵn nhụi, giống như là bị người một đao cắt mất."Cũng có người nói cho chị rồi, hút thuốc là một cái thói quen rất nguy hiểm . Chị vẫn không có từ bỏ." Ly đứng ở trước mặt của nữ nhân, không chút nào tỏ ra yếu kém phản kích.Nữ nhân cười khổ, nói: "Hảo muội muội, em cũng đừng đâm chọc tỷ tỷ của em nữa. Từ khi chị chấp hành nhiệm vụ cho tới bây giờ cũng chưa có hút thuốc, cả ngày nhai kẹo cao su , sau khi trở về mới thả lỏng một chút.""Em muốn đi Paris." Ly nói. Tốc độ của nàng nói sang chuyện khác là nhanh như vậy, đột ngột như vậy. Căn bản là không làm cho bất cứ người nào có cơ hội gì giảm xóc."Không được." Nữ nhân kia nói. Nàng đứng lên, lay động cái mông đi tới trước mặt của Ly, có chút suy nghĩ nhìn Ly.Bị con ngươi câu hồn kia của nàng nhìn chằm chằm, Ly cảm thấy có chút không được tự nhiên. Nàng biết nàng ta là một nữ nhân thông minh đến cỡ nào, nàng là đại não cùng hạch tâm của Long Tức. Nàng luôn luôn có thể dễ dàng nhìn thấu tâm sự của người khác.Ly, không phải một nữ nhân thích bị người ta nhìn xem thấu . Chí ít, nàng không hy vọng bị người trước mặt vạch trần."Tuy rằng chuyện Lan Đình chết bởi vì Long Vương cưỡng chế mà từ từ dẹp loạn, nhưng mà dù sao em cũng là hung thủ đả thương chết người." Nữ nhân kia giải thích nói: "Lúc này lại cho em đi Paris, có ít người lại sẽ muốn nhảy ra công kích Long Vương cùng Long Tức.""Em phải đi." Ly nói. Một loại giọng nói không cho cự tuyệt."Em phải ở lại." Nữ nhân cũng nhíu mày nói."Chị lấy thân phận đội trưởng Long Tức ra lệnh cho em. Nếu như em dám vi phạm, chị có quyền đem em trục xuất ra ngoài."Hai người mắt to đối mắt to, mắt lạnh đối mị nhãn, bầu không khí dần dần trở nên ngưng đọng lại."Tôi đi ." Một thanh âm sợ hãi của nam nhân nói lên.Nam nhân vẫn ngồi ở trong góc phòng của gian phòng, nếu như không phải hắn đột nhiên phát ra tiếng, hầu như là bị mọi người lãng quên mất.————————Lúc mấy người Trương Bác, Triệu Tử Long cùng Võ Dũng Tú chạy tới bệnh viện, Tân Lạc nằm ở trên giường bệnh cùng hai người bệnh khác ngồi ở trên xe đẩy, đang thảo luận kế hoạch cùng bước đi hành động kế tiếp."Tần Lạc, anh thế nào nào rồi?" Trương Bác tiến lên nhìn cột băng gạc trên tay Tần Lạc, quan tâm nói. Đại hán mặt đen đầu tóc tán loạn này, gương mặt tiều tụy, trong mắt tràn đầy tơ máu, nói vậy hắn đêm qua cũng không có nghỉ ngơi cho tốt."Không có việc gì." Tần Lạc nói. Hắn cũng là bác sĩ, vừa rồi tự mình cẩn thận tỉ mỉ cảm thụ một hồi, tuy rằng thương thế của hắn nghiêm trọng, nhưng không chạm đến trong xương.Nếu như có thể dùng "Thấu Tâm Lương" trong Thái Ất Thần Châm đem nhiệt độc trong tay khu trừ hết mà nói, nói vậy tốc độ khôi phục sẽ càng them nhanh chóng. Đương nhiên, đó là giả thiết nếu tay hắn lúc này có thể dùng châm mà nói."Không có việc gì là tốt rồi." Triệu Tử Long nói: "Bên ngoài rất loạn. Tất cả mọi người đều quan tâm tới thương thế của anh.""Chân của Lệ tiểu thư bị thương ra làm sao?" Võ Dũng Tú nhìn Lệ Khuynh Thành ngồi ở trên xe đẩy hỏi.Lúc đó sau khi Tần Lạc hôn mê, Lệ Khuynh Thành cũng cùng nhau nhập viện. Bởi vì không muốn làm cho bên ngoài biết được thân phận nhạy cảm người biểu tình của bọn họ, cho nên bọn họ vẫn im lặng cho đến bây giờ mới tới thăm.Trong đó Triệu Tử Long đã tới một chuyến, thế nhưng lúc đó Tần Lạc còn chưa tỉnh lại."Cảm tạ. Tôi cũng không có việc gì." Lệ Khuynh Thành vừa cười vừa nói."Bên ngoài có rất nhiều phóng viên." Trương Bác nói."Chỉ là bị bảo tiêu của mọi người cùng người của cục cảnh sát Paris phái tới ngăn cản lại""Cục cảnh sát Paris ? Bọn họ đã ở cửa?" Tần Lạc hỏi. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL"Tất nhiên." Võ Dũng Tú nói: "Sự kiện lần này dưới sự thao túng dư luận truyền thông, không có nhấc lên song gió gì ở Paris. Thậm chí người nước Pháp đều cho rằng kẻ sai là chúng ta, thế nhưng tại các địa phương khác, đã khơi dậy oán giận cùng lên án của vô số người. Đặc biệt là Trung Quốc, thế cục bây giờ khó có thể khống chế, đã có vài cuộc vận động quy mô lớn, các người chính là nhân vật nơi đầu sóng ngọn gió, là vai chính cho mọi người nhìn chăm chú trong sự kiện này, các phóng viên tất nhiên muốn trực tiếp phỏng vấn lấy tư liệu từ các người. Mà chính phủ Pháp lo lắng mọi người nói đâm tới phía bọn họ, bọn họ không hy vọng thấy phát triển thành như vậy, tất nhiên phải giúp chặn phóng viên lại.""Đương nhiên, bọn họ dùng lý do đường hoàng —— lo lắng đám truyền thong đến quấy rối việc nghỉ ngơi của Tần Lạc tiên sinh." Triệu Tử Long lộ ra vẻ mặt tức giận nói bổ sung."Em họ của cậu bây giờ thế nào rồi?" Tần Lạc hỏi.Trong lần du hành này, đại hán râu rậm phụ trách tổ chức cùng xông pha tại tuyến đầu kia làm cho Tần Lạc khắc sâu trong ký ức. Về sau hắn cũng ngã xuống dưới gậy của cảnh sát chống bạo động Paris, bây giờ chưa rõ sống chết."Hắn hôn mê mấy giờ." Triệu Tử Long Nhất kiêu ngạo nói: "Sauk hi tỉnh lại, lại đứng ở đầu tiên trước đội ngũ.""Lại đứng ở trước mặt đội ngũ ?" Tâm thần Tần Lạc khẽ động."Bọn họ còn ở bên ngoài?""Đúng vậy. Bọn họ đang đợi anh trở lại." Triệu Tử Long vừa cười vừa nói: "Không thấy anh tỉnh lại, không có được kết quả, bọn họ sẽ không rời đi."Từ đêm qua đến bây giờ, bọn họ kéo lê thân thể thương tàn ốm đau kiên trì đến bây giờ vẫn không chịu rời đi, chính là vì đợi được mình tỉnh lại, chính là vì có được kết quả bọn họ muốn?Ngực như là bị một tảng đá lớn ngàn cân chặn lại vậy, mỗi một lần hô hấp cũng đều khó khăn như vậy.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận