Bác Sĩ Thiên Tài


"Cậu thật sự khiêu chiến với cả giới y học cổ truyền Hàn Quốc sao?" Lý Nguyên triêu cười hỏi. "Tất cả bọn họ đều nghĩ rằng cậu bị điên"."Thế còn anh thì sao?" Tần lạc cười hỏi.Tuy Tần Lạc đã sớm biết chân tướng sự việc thông qua lời nói của Âu Dương Lâm thế nhưng bằng chứng cụ thể bằng hình ảnh đáng mạnh vào trực quan thị giác của hắn.Sau khi Tần Lạc xem xong đoạn băng video đó, ý nghĩ duy nhất của hắn là sẽ gây cho bọn họ một đòn nhục nhã chi tử.Vì vậy Tần Lạc đã lựa chọn phương pháp thông báo tin tức vào lúc kết thúc cuộc họp báo, hơn nữa hắn lại một lần nữa khiêu chiến với Hứa Nhược.Trước đó Tần Lạc đã nhắc lại với Hứa Đông Lâm nhưng Hứa Đông lâm đã lấy lý do ông mình tuổi đã cao để từ chối.Tần lạc biết đây không phải là cớ hợp lý. Hứa Nhược chỉ mới khoảng chừng sáu mươi tuổi gì đó, ở độ tuổi này chính là thời kỳ hoàng kim nhất của người làm y học, cũng giống như Vương Tu Thân, sư phụ của hắn vậy.Tần lạc lo Hứa Nhược lại từ chối một lần nữa nên hắn đã đưa ra một phương thức cực đoan khác để bức ông phải chấp nhận sư khiêu chiến của hắn.Đương nhiên quả thật biện pháp này có chút điên cuồng."Đương nhiên tôi không nghĩ như vậy". Lý Nguyên triêu nói. "Tôi đã cho người tìm hiểu một số thông tin về cậu, tôi nhận ra cậu có một đặc tính đó là sự kiêu ngạo mà sự kuêu ngạo chỉ có được dựa trên thực lực mạnh mẽ của mình. Câu kiêu ngạo vì bản thân cậu chưa bao giờ thất bại. Tôi nghĩ một khi cậu đã dám nói như vậy chứng tỏ cậu hoàn toàn tin tưởng vào khả năng của mình""Không đâu". Tần Lạc nói. "Trong dân gian có nhiều kỳ nhân dị sỹ, là nơi ngọa hổ tàng long. Ngay từ khi còn nhỏ tôi theo ông mình ra ngoãi chữa bệnh tôi đã gặp qua vô số thần y, thế nhưng phần lớn những người này cứ khăng khăng ẩn cư nơi núi rừng, thôn dã, sống cơm rau dưa qua ngày, không muốn cho người ngoài biết. Nếu như chúng ta có thể làm những người này xuất hiện thì tình cảnh của Trung y Trung Quốc hoàn toàn thay đổi".Ánh mắt Lý Nguyên Triêu sáng lên, ông ta nói: "Ý của cậu là muốn nhân dịp thi đấu lần này huy động toàn bộ lực lượng y học dân gian của hai nước. Nếu như có người nào đó có thể đánh bại cậu thì tất nhiên cũng sẽ có người khác ra mặt hỗ trợ cậu"."Đúng vậy, có cạnh tranh mới có tiến bộ. Nếu như hai nước có thể hình thành một trạng thái cạnh tranh y học cổ truyền thì nền Trung y Trung quốc sẽ phát triển rất nhanh". tần lạc gật đầu cười nói."Nhưng còn cậu thì sao?" Lý Nguyên Triêu nhìn chằm chằm vào mắt Tần lạc hỏi: "Nếu như cậu thua thì sao?""Nếu kết quả cuối cùng có lợi cho y học Trung Quốc thì chúng ta đã thắng trong cuộc chiến lần này". Tần Lạc nói. "Hơn nữa điều bọn họ có thể làm, tôi cũng có thể làm được. Việc tôi có thể làm, bọn họ chưa chắc đã làm được vì vậy tôi vẫn đang kiên trì hoàn thành lý tưởng của mình"."Lý tưởng gì?""Trở thành một danh y"."Một danh y ư?" Lý Nguyên Triêu như bị lây nhiễm sự tự tin của một thanh niên nhỏ hơn ông ta mười mấy tuổi. Ánh mắt ông ta bừng sáng, sắc mặt kích động nói. "Lý tưởng rất hay. Mục tiêu rất hay. Tần Lạc, tôi chắc chắn rằng chỉ cậu kiên trì với hành động của mình, cậu nhất định sẽ đạt được giấc mơ của mình"."Cám ơn". Tần lạc cười nói. "Tôi tin tưởng tôi có thể làm được chuyện đó. Nếu chỉ gượng ẻo lả thì bản thân tôi cũng rất khó có thể thành công chuyện gì. Tôi không mong đợi sự biết ơn của mọi người nhưng tôi chỉ hy vọng mọi người hãy nhớ rằng tôi là một người như vậy. Tôi đã rất cố gắng vì Trung y"Lý Nguyên Triêu nói: "Chắc chắn người Trung Quốc là một dân tộc luôn có lòng biết ơn sâu sắc. Mọi người sẽ nhớ kỹ những chuyện cậu làm cho bọn họ"."Liệu bọn họ có thả người không?" Tần lạc hỏi.Lý Nguyên triêu suy nghĩ một lát rồi nói: "Chỉ trong vòng nửa tiếng nữa phía Hàn Quốc sẽ có phản ứng. Nếu bọn họ không tìm được cái cớ gì trì hoãn thì lựa chọn duy nhất chính là thả người"."Thôi được". Tần lạc nói. "Vậy chuyện thả người đã có thể giải quyết xong rồi".Phụt!Hứa Đông Lâm tắt ti vi, anh ta ngồi lặng lẽ một chỗ, sắc mặt âm trầm.Tiếp theo đó anh ta không nhịn được phá lên cười ha hả."Âm mưu. Đây hoàn toàn là một âm mưu". tâm tình Hứa Đông Lâm có vẻ rất tốt, hắn cười to nói: "Anh ta đã sắp đặt rất hay. tất cả huyện này đều do anh ta sắp đặt. Nếu không sao có thể giải thích lại có nhiều sự trùng hợp đến như vậy? Tại sao lại có băng ghi hình đầy đủ như vậy. Tất cả đều là trò giả nhân nghĩa của người Trung quốc"."Đây chỉ là một tai nạn. Đối với người Hàn Quốc thì đó chỉ là một tai nạn". Một ông lão ngồi ở bàn trà bên cạnh nói."Ông, cháu đã bị anh ta đánh bại" Tuy gương mặt Hứa Đông lâm vãn cười nhưng đó là nụ cười méo xệch, giọng nói lại vô cùng chán nản. "Tâm kế của anh ta vượt qua sự tưởng tượng của cháu. Cháu cứ nghĩ tất cả mọi chuyện nằm trong sự khống chế của cháu, cháu hoàn toàn không nghĩ cháu lại dễ dàng để anh ta lật ngược tình thế như vậy. Ngày mai thôi chúng ta sẽ trở thành sự chú ý của cả thế giới này"."Thì sao nào? Cháu đã mất đi niềm tin sao?" Hứa Nhược ngẩng đầu, ánh mắt sáng quắc nhìn Hứa Đông Lâm, ông ta nói. "Cháu nghĩ rằng cháu không bằng anh ta, đúng không?""Ông"."Nếu cháu dễ dàng mất niềm tin như vậy, cháu không xứng làm cháu của ông". Hứa Nhược tức giận nói."Ông, không phải cháu đã mất đi niềm tin. vấn đề là cháu có chỗ khó xử. Cháu cứ nghĩ rằng cháu mới là người chiến thắng trong cuộc đấu này nhưng kết quả lại vượt ra ngoài dự đoán của cháu". Hứa Đông Lâm giải thích."Đúng vậy, ông cũng rất ngạc nhiên. Nhưng lần này thì đã sao nào? Người sống ở trên