Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì?


Nhất Thế vừa đến bệnh viện liền nghe các y tá thảo luận, toàn bộ nhóm tình nguyện về nông thôn đầu tiên đã về lại bệnh viện. Danh sách thứ hai sẽ xuất phát sau hai ngày nữa, bọn họ đang đoán rốt cuộc ai cao số đi về nông thôn nghèo khổ đây?


Phải biết, về nông thôn không phải một hai ngày mà là mười ngày nửa tháng, đám trẻ quen sống ở thành phố chẳng ai thích đi cả. Nhất Thế yên lặng ngồi nghe họ om sòm, Triệu Cát Tường thảo luận tích cực nhất, tinh thần của cô ấy lúc nào cũng dồi dào.


Cô nói: “Theo tôi thấy, bác sĩ điều trị đi rồi, tiếp theo chắc là các bác sĩ tiềm lực của các khoa.”


Câu này của Triệu Cát Tường được những người khác đồng tình, Giản Mỹ Mỹ tiếp lời, “Đợt thứ nhất đều là các y tá có kiến thức vững vàng, lần này không phải là các y tá, hộ lý trẻ chứ?”


“Có thể lắm.” Vài người không hẹn mà cùng gật đầu, mấy y tá làm lâu năm hết hồn, “Không phải chứ, về nông thôn? Nghe nói chỗ chuyến đầu đi còn tàm tạm, là một thôn nhỏ ở ngoại ô thành phố B nhưng lần thứ hai này, điểm thí nghiệm là một cái làng ở nơi khỉ ho cò gáy cách biệt với bên ngoài, cung cấp điện là cả vấn đề.”


Các y tá vây quanh đều biến sắc mặt, không ai muốn đi đến đó. Triệu Cát Tường quay đầu an ủi Nhất Thế, “Đợt thứ hai này kiểu gì cũng không đến lượt chúng ta đâu, đừng lo.”


Nhất Thế chỉ cười nhạt, chuyện gì cũng vậy, chỉ cần có thể chịu đựng thì đều vượt qua được. Huống chi chẳng qua là mười mấy ngày, có cần sợ như vậy không? Cũng không phải ở đó lâu dài.


Đang lúc các y tá phát biểu ý kiến, y tá trưởng vác mặt đi vào. Những y tá túm tụm đều giải tán hết, bầu không khí đang ồn ào vì có y tá trưởng xuất hiện mà yên tĩnh trở lại.


“Bọn trẻ bây giờ bị chiều hư hết rồi, không phải đi một chỗ chịu khổ thôi sao? Khoa nào cũng không có ai chịu đi hết.” Y tá trưởng oán giận, liếc mắt nhìn đám y tá đang giả vờ ngoan ngoãn, “Khoa chúng ta có mấy người, các cô xem đó mà làm, không muốn đi cũng không được.”


-


Y tá trong phòng trực xụ mặt, cô nhìn tôi, tôi nhìn cô, tránh tránh né né. Triệu Cát Tường lắm mồm khom người kề vào tai Nhất Thế, “Tình hình không bình thường.”


Hử? Nhất Thế tò mò chăm chú nhìn Triệu Cát Tường. Triệu Cát Tường nói: “Đều không chịu đi, với tính tình của y tá trưởng, lấy kéo bao búa quyết định, lần này không phải là số năm kinh nghiệm mà là xem vận may rồi.”


Triệu Cát Tường vừa dứt lời, y tá trưởng chờ lâu bực mình cau mày hằm hè nhìn bọn họ, “Biết là các cô được chiều chuộng hơn những khoa khác, được rồi, kéo bao búa, ai thua người đó đi, chia tổ loại nhau, người thua phải đi.”


Mọi người đều cảm thấy phương pháp này hợp lý nhất, bắt đầu chia tổ chơi đoán số. Triệu Cát Tường giữ nguyên tắc chọn gần, nói thẳng với Nhất Thế: “Đến đây, chúng ta so.”



“Ừ.” Nhất Thế ra kéo, Triệu Cát Tường ra búa. Nhất Thế thua rồi.


“Há há, thuận lợi qua cửa.” Triệu Cát Tường thu lại nụ cười, vỗ vai Nhất Thế, “Bảo trọng.”


Kết quả, lần này cô đánh đâu thua đó, thua triệt để. Kết quả Nhất Thế quang vinh trở thành tình nguyện viên đợt thứ hai. Y tá trưởng qua cửa thở hắt ra, nhẹ nhõm rồi.


Y tá trưởng trầm ngâm một chút, quan tâm Nhất Thế, nói: “Quyết định như vậy rồi, chị báo cho em biết, chỗ đó rất nghèo, không có xe tốc hành, em phải trèo núi. Nghe nói ở đó điện cung cấp thường xuyên không kịp, em phải chuẩn bị chịu khổ. Có điều em yên tâm đi, bác sĩ và y tá đi chuyến này tới mấy chục người, chắc sẽ có người chiếu cố em.”


Nhất Thế cắn răng, gật đầu. Xem ra, thật sự có hơi khổ.


***


Giờ làm việc, Nhất Thế đến phòng bệnh chích thuốc cho bệnh nhân, trên đường đẩy xe đi vừa hay gặp Tống An Thần mặc áo blouse trắng, đeo mắt kính gọng vàng nhìn hết sức tao nhã.


Hứ, một tên bác sĩ cầm thú. Nhất Thế rủa thầm trong bụng, vốn định đi lướt qua không ngờ Tống An Thần lại lên tiếng, “Vừa nãy anh nhìn thấy tên em trên danh sách tình nguyện viên.”


Nhất Thế nguýt trắng mắt, nhắc tới chuyện đó là cô bốc hỏa. Thua từ đầu tới cuối, làm sao chịu nổi chứ? Tống An Thần cười nói: “Cuối tuần sau xuất phát, nhớ mặc quần rộng rãi chút, phải mang giày đi bộ nữa.”


Nhất Thế ngẩn ra, sự tỉ mỉ của Tống An Thần luôn khiến cô không chống đỡ được. Cô gật đầu, đẩy xe vào phòng bệnh. Cô lần lượt thay dịch truyền, đối chiếu với danh sách. Lúc nhìn cái tên Ngôn Diễm trên danh sách, cô hơi khựng lại, không biết vì sao, từ sau chuyện buổi sáng, trong lòng cô cảm thấy có lỗi với sư huynh. Sư huynh tốt với cô như thế, cô lại gạt anh. Cô đẩy xe đến phòng G31, gõ cửa.


Bên trong vọng ra giọng nói trầm thấp của sư huynh, “Mời vào.”


Cô giật mình, hít thật sâu. Cô muốn đối mặt với sư huynh như trước giờ, ám hiệu cho mình như thế, cô mỉm cười đẩy xe vào. Vừa vào liền thấy Ngôn Diễm ngồi vắt chéo chân chơi PS, thấy Nhất Thế thì nhiệt tình gào to, “Em nói sao tự nhiên anh em lại đến phòng bệnh, hóa ra là biến chỗ này thành nơi hẹn hò, gặp mặt tình nhân nha.”


Nhất Thế xấu hổ. Ngôn Hành bực mình lườm Ngôn Diễm, “Chơi trò chơi của em đi, bớt lời lại.”



“Biết rồi, hai người cứ mặc sức mà tình cảm, xem như không có em là OK!” Ngôn Diễm nhìn Nhất Thế mờ ám, cười hè hè. Nhất Thế ho khẽ, gật đầu với Ngôn Hành, cầm bình dịch truyền và kim tới chỗ Ngôn Diễm, mỉm cười nói: “Lại đây, chuyền trước đã.”


Ngôn Diễm không nhịn được co rụt lại, cứ cảm thấy vẻ mặt Nhất Thế có vẻ khủng bố, “Em là bệnh nhân, cần được yêu thương.”


“Đương nhiên, sẽ yêu thương em mà.” Nhất Thế nheo mắt lại, vẻ mặt mới nhìn tuyệt đối hiền lành nhưng nụ cười lại mang theo hơi thở nguy hiểm không dễ phát hiện. Ngôn Diễm đáng thương cầu cứu Ngôn Hành, “Anh…”


“Ngoan.” Ngôn Hành phun ra chỉ một chữ.


Ngôn Diễm đành nhận mệnh, xem cái chết như không, “Truyền không tốt, em nhất định khiếu nại.” Hung hăng uy hiếp Nhất Thế, cô cười cười, khom người khử trùng cho cậu. Khoảng cách quá gần, Ngôn Diễm vô tình thấy vết hôn trên cổ cô, cười ha hả, “Anh, anh quả nhiên là bác sĩ cầm thú.”


Ngôn Hành không hiểu ra sao, có phần hoang mang. Ngôn Diễm chỉ vào cổ Nhất Thế, cười gian manh. Mặt hai người nhất tề trắng bệch, trong mắt Ngôn Diễm, đấy là biểu hiện xấu hổ vì chân tướng bị vạch trần. Cậu nhóc cười càng vui vẻ.


Nhất Thế vội vàng truyền nước cho xong, điều chỉnh tốc độ dịch chảy liền muốn rời đi. Lúc đối diện với sư huynh, sắc mặt cô càng khó coi, hấp tấp chạy đi. Khi cô ra khỏi cửa, cô nghe Ngôn Hành hỏi Ngôn Diễm, “Hiện giờ ai làm bác sĩ điều trị của em?”


“Một anh trai tuyệt đẹp nha, đẹp trai hơn anh, bác sĩ Tống.”


Một tuần sau, Nhất Thế khăn gói chuẩn bị xuất phát về nông thôn. Cô đã sắp xếp hành lý từ sớm, mang theo hai bộ đồ giặt thay đổi, tìm một đôi giày đi bộ xỏ vào, nạp đầy pin cho điện thoại, đơn giản gọn gàng xuất phát.


Đội xe bệnh viện dừng ở bãi đậu xe lối ra đường cao tốc, tất cả bác sĩ y tá đều phải tập trung ở đó, sau đó cùng đi. Cô đến từ sớm, lên xe trước tiên, tìm một chỗ tốt ngồi xuống.


Theo như nữ hoàng lắm chuyện Triệu Cát Tường nói, trên danh sách xuống nông thôn lần này, chủ đạo là khoa ngoại, mười tình nguyện viên thì hết tám là bác sĩ khoa ngoại. Bác sĩ chọn khoa ngoại đa số có tiềm năng cực lớn, rất có triển vọng. Triệu Cát Tường còn kề tai cô nói nhỏ, muốn cô tìm hiểu lựa chọn.


Nhất Thế chỉ lườm cô, con nhỏ này hiểu ra lại chăm chú nhìn cô, nói “Cũng phải, sao tốt bằng trúc mã của cậu được, còn lựa chọn làm gì?”


Lúc ấy, thật sự là hết biết nói gì.



Thời gian chầm chậm trôi, lác đác có người lên xe, có vài bác sĩ cô chỉ biết mặt chứ không quen. Cô không khỏi khổ sở, chẳng lẽ lần này về nông thôn không có người nào quen biết sao? Nếu thế thì cô thảm rồi.


Chuyến này đi tổng cộng có sáu y tá, mắt thấy người lên xe sắp đầy rồi mà vẫn không có ai quen biết, Nhất Thế hoàn toàn tuyệt vọng. Xem ra thật sự đi chịu “chết” rồi. Nhìn vài bác sĩ và y tá trò chuyện vui vẻ, Nhất Thế cảm thấy thật cô độc.


Đột nhiên, cửa xe thoáng hiện ra một cái áo sơ mi xám đen, lại có người lên xe. Dáng điệu tươi tỉnh thoải mái, chân mày khóe mắt mang ý cười nhàn nhạt, nước da trắng bóc kết hợp với màu áo xám đen, càng bộc lộ khí chất rất tây.


Là Tống An Thần? Anh ăn mặc rất thoải mái, áo sơ mi giản tiện, quần dài màu lục kết hợp với mái tóc cắt mát mẻ, đột nhiên cảm thấy cũng có lúc anh như ánh mặt trời vậy.


“Kìa? Bác sĩ Tống?”Vài y tá đằng sau không nhịn được kêu lên, “Bác sĩ Tống, ngồi đây này.” Vỗ vào vị trí bên cạnh mình, nhiệt tình mời mọc. Tống An Thần chỉ cười nhẹ, quét mắt nhìn khắp xe, đang tìm gì đó.


Nhất Thế rụt đầu lại, tuy cô rất trông đợi gặp được người quen, dọc đường cũng có bạn nhưng cô không muốn gặp anh. Phụ nữ đều nghĩ một đằng nói một nẻo, quả thật cô sợ lại dây dưa không rõ với anh, sợ sớm muộn cũng có ngày lại trầm luân trong đó, không bứt ra được.


Cô hiểu rõ tầm quan trọng của mình đến đâu, cô và Tống An Thần sớm đã là người của hai thế giới.


Khi Tống An Thần nhìn thấy dáng người ngồi dựa vào cửa xe ở hàng thứ ba thì không khỏi nhíu mày. Bộ dạng rụt đầu rụt cổ này hiển nhiên là không muốn anh thấy. Đôi mắt thăm thẳm của anh thoáng nét khôi hài, thong thả đi tới cạnh cô ngồi xuống, làm bộ kinh ngạc, “Em ngồi đây à?”


Nhất Thế lườm anh, ý gì thế?


“Nhìn đằng xa còn tưởng là chỗ em không có ai ngồi chứ.” Anh cười khẽ, “Nhỏ nhắn có cái dở là thường bị người khác không nhìn thấy.”


Cô nghiến răng, không thèm đáp lại anh, quay mặt nhìn ra cửa sổ xe.


Một y tá phía sau đột nhiên hỏi: “Bác sĩ Tống, em nhớ là anh đi chuyến đầu tiên mà, sao lại đổi thành đợt hai?”


“Trường có luận văn, không rút ra được.” Anh nho nhã lịch sự trả lời, gương mặt đẹp trai nhìn nghiêng càng khiến người ta hồi hộp. Nhất Thế liếc nhìn, lập tức quay mặt ra ngoài nhưng má đã đỏ lên. Cô đột ngột nhớ đến hình ảnh không trong sáng tối đó.”


“Ôi chao, học trò giáo sư Chu đích thân chỉ bảo đúng là lợi hại, chưa tốt nghiệp đã được bồi dưỡng làm bác sĩ điều trị.” Một bác sĩ khác xen vào, giọng hơi chua. Tuy giọng điệu châm chọc song Tống An Thần vẫn giữ vững thái độ ôn hòa quen thuộc, cười cười không đáp.


Người đến đủ rồi, tài xế bắt đầu lái đi, hành trình ước chừng 7 tiếng.



Tăng tốc được vài giờ, mới đầu Nhất Thế không có gì lạ nhưng đường đi bắt đầu gập ghềnh, bản thân Nhất Thế lại say xe, càng lúc càng khó chịu, không nhịn được nhíu chặt lông mày, ráng dằn cơn sôi trào trong dạ dày.


Bất ngờ, Tống An Thần nắm cổ tay Nhất Thế làm cô run lên, muốn rụt về lại bị anh giữ chặt hơn, Nhất Thế giận dữ mà không dám lớn tiếng, “Buông ra.”


“Em say xe.” Anh thản nhiên nói.


“Vậy anh cũng không thể thừa dịp người ta gặp khó khăn mà sàm sỡ tôi.” Cô tiếp tục muốn rụt tay về.


Tống An Thần nhếch môi cười nhẫn nại, “Toàn thân em từ trên xuống dưới, chỗ nào có mỡ [16] ? Sao anh không thấy?” Mắt anh đảo từ đầu tới chân cô hết lần này đến lần khác, Nhất Thế tức điên. Cô biết cô không có dáng người nhưng cũng không cần anh nhắc cô.


Ngón tay Tống An Thần chậm rãi ấn lên huyệt Thần môn trên tay Nhất Thế, tỉ mỉ mà chăm chú. Lúc này Nhất Thế mới biết, không phải anh “chấm mút” mà đang giúp cô trị chứng say xe.


Cô dán mắt vào ngón tay thon dài trắng bóc của anh, dưới bàn tay mát xa lặp đi lặp lại của anh, cảm giác cực kỳ dễ chịu không biết là do ngón tay mềm mại hay là do kỹ thuật xoa bóp giỏi. Càng nhìn càng nóng mắt, mặt cũng nóng theo. Tống An Thần hỏi, “Khá hơn không?”


“Ừ.” Cô thành thật đáp.


Tống An Thần đặt tay cô về lại chỗ cũ, nhắm mắt lại, không để ý đến cô nữa. Đột nhiên không được xoa bóp, trên tay có cảm giác trống rỗng, cô ngượng ngùng ngồi ngay ngắn, không tự nhiên cho lắm.


“Đúng là tốt số, bác sĩ Tống đích thân xoa bóp cho nha.” Đằng sau có một y tá thì thào, giọng điệu chua lè. Tuy cô ta ra sức đè ép âm lượng xuống không cho ai nghe thấy nhưng trong quá quá mức yên tĩnh, không có tiếng ai khác lọt vào nên Nhất Thế vẫn nghe rõ, cô càng xấu hổ hơn.


Khó khăn lắm mới đến dưới đèo, trưởng làng đến chân đèo, lại bắt đầu đối mặt với việc trèo đèo vượt suối. Trưởng làng nói muốn đến được làng, không có đường cho xe chạy, chỉ có thể ngồi xe trâu hoặc đi bộ. Song sức người sức của có hạn, thế nên đành để dụng cụ thiết bị điều trị và vài nhân viên đi xe trâu về, những người khác đi theo dân làng băng đường mòn về thôn.


Ưu tiên phụ nữ, trưởng làng để cánh phụ nữ ngồi xe trâu về làng. Vài y tá lớn lên trong thành phố quay mặt nhìn nhau, không thích lắm nhưng không còn cách nào, đành miễn cưỡng ngồi lên.


Nhất Thế leo lên xe trâu, nhìn Tống An Thần, lại nhìn con đường khúc khuỷu, không khỏi lo lắng, “Anh cẩn thận một chút.”


Tống An Thần giật mình, rõ ràng không ngờ có lúc Nhất Thế sẽ quan tâm mình, “Gặp lại sau”, nói xong đi theo dân làng đã dẫn đầu đi vào đường mòn.


Một y tá nhìn thấy đất sình ẩm ướt, rất dễ bị trượt, lo lắng hỏi trưởng làng, “Gần đây mới mưa hay sao?”


“Đúng thế, tối qua mưa lớn một trận, hôm nay mới tạnh đấy.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận