Bạc Hà Đồ My Lê Hoa Bạch


Từ đó về sau, tôi không bao giờ đi lên thượng nguồn của suối Nguyệt Lượng nữa, tôi sợ con báo lo lắng.


Mỗi ngày, ngoài làm một ít việc vặt đơn giản, tôi còn bị người trong tộc ép ăn rất nhiều đồ bổ dưỡng, sau đó lại tản bộ phơi nắng. Nhưng mà, tâm trí tôi vẫn không ngừng suy nghĩ. Nếu chỉ dựa vào sức lực của tôi và con báo thì hoàn toàn không có khả năng vượt qua được thác nước nguy hiểm kia, hơn nữa tôi cũng không biết rõ phía trên đó có gì. Hiện tại quan trọng nhất là phải liên lạc được với thế giới bên ngoài để cầu viện binh, nhưng mà, biết liên lạc với ai? Liên lạc như thế nào?


Chẳng biết vì sao bóng dáng Hoàn Giác lại hiện lên đầu tiên trong tâm trí tôi, tôi vội vàng lắc đầu thật mạnh, gạt bỏ ý nghĩ này.


Tìm đại thần của Hương Trạch quốc? Có vẻ cũng không phù hợp, hiện nay con báo mất tích, nhất định người trong triều còn đang bận nhòm ngó ngôi vị hoàng đế, cạnh tranh khốc liệt. Nếu bọn họ biết con báo vẫn còn sống, sẽ phái người đến, khiến con báo lâm vào hoàn cảnh nguy hiểm. Hơn nữa, gặp phải kẻ lòng dạ khó lường, bọn họ có thể còn tiêu diệt cả Nguyệt Vọng tộc, khi đó chỉ sợ chính tôi cũng không thể tha thứ cho bản thân mình. Tìm phụ thân? Ý kiến này có vẻ ổn thỏa, nhưng mà tôi không biết liên lạc với ông bằng cách nào…


Đột nhiên, khuôn mặt Hoa Phỉ với hai bên lúm đồng tiền tròn tròn nhất thời hiện ra trong đầu tôi. Đúng rồi! Tìm hắn là tốt nhất! Mặc dù tôi luôn đối xử thiệt thòi với hắn, nhưng mà, lúc này người có thể cứu chúng tôi không ai khác ngoài hắn. Thứ nhất, hắn không hề có quan hệ với những người tranh giành quyền lực kia, thứ hai hắn thông minh như vậy, nhất định sẽ có phương pháp không ai ngờ tới để cứu chúng tôi ra ngoài. Hơn nữa hắn cũng sẽ không làm hại đến Nguyệt Vọng tộc.


Nhưng mà, phải làm sao để liên lạc với hắn đây? Tôi đi đi lại lại mãi ở trong rừng, cuối cùng, ánh mắt tôi dừng lại ở trên mấy chùm quả màu đỏ. Tôi không ngờ tới rằng nơi đây cũng có loại cây này! Tôi nghĩ, ông trời thật không tuyệt đường sống của ai.


Tôi mừng rỡ hái thứ quả thơm ngon này xuống, cẩn thận nhìn xung quanh, hóa ra trong rừng còn rất nhiều cây này. Tôi dùng tay tách một quả ra, đem lớp vỏ mỏng manh đỏ rực như quả cherry đẩy ra, một lớp màng mỏng bao bọc lấy những hạt mầm lộ ra rõ ràng trước mắt. Quả nhiên, là cà phê!


Tôi quyết định nhờ Xảo Tinh giúp sức tìm cho vài con chim diêu có khứu giác nhạy bén, bắt đầu bắt tay vào thực hiện kế hoạch của mình.


Mỗi ngày, tôi đều cho hai con chim ăn hạt cà phê, và sau đó xay nhuyễn cà phê, nấu lên, hương thơm lan tỏa khắp nơi. Dần dần, chúng bắt đầu thích ứng với mùi thơm này và có phản ứng với nó. Tôi đang muốn huấn luyện hai chú chim diêu này mỗi khi ngửi thấy mùi cà phê sẽ có thể định vị chính xác nơi tỏa ra và bay đến đó.


Thiên hạ này nơi nào là nhiều cà phê nhất? Nơi nào đượm mùi cà phê nhất? Tất nhiên là Tiêu Sơn, địa bàn của Ngũ Độc giáo. Nếu không có chuyện gì xảy ra, những con chim được huấn luyện này nhất định có thể hoàn thành tốt nhiệm vụ, tìm được ra nơi đó.


Người Vọng Nguyệt tộc chưa bao giờ có chút tò mò về việc tôi nuôi chim chóc, mà lại vô cùng hứng thú với loại hạt cà phê bọn họ lần đầu nhìn thấy. Bọn trẻ ngày nào cũng vây quanh tôi, bắt tôi pha cà phê cho chúng uống. Tôi thoải mái đáp ứng bọn nhỏ, dạy bọn nhỏ phải phơi hạt cà phê như thế nào, xay nhuyễn như thế nào, pha cà phê ra sao. Cuối cùng, tất cả các gia đình mỗi buổi sáng sớm đều sẽ pha một bình cà phê. Cảm giác khi chia sẻ với mọi người những thứ có ích thật sự rất tuyệt vời.


Nhưng tôi cũng không đem kế hoạch của mình nói cho con báo, không biết vì sao, tôi cảm thấy nếu nói ra thì hắn chắc chắn sẽ lo lắng. Nhưng mà hắn vẫn là một người thông minh, hình như đã nhận ra tôi muốn làm gì, hiện tại số lần cùng nam tử Nguyệt Vọng tộc đi săn bắn ngày càng ít, cơ hồ mỗi ngày đều ở cạnh tôi như hình với bóng. Nhìn hắn bất an như thế, tôi rất đau lòng, mỗi khi có cơ hội đều ngoan ngoãn nằm trong lòng hắn cùng phơi nắng, hi vọng có thể xoa dịu cảm giác bất an của hắn.


Trải qua một khoảng thời gian huấn luyện, tôi tin tưởng hai con chim này trên cơ bản đã có thể đảm nhận nhiệm vụ, liền tìm một mảnh vải dệt, xé ra thành hai mảnh nhỏ, dùng chỉ kim tuyến thêu ở mặt trên hai chữ “Quế” và “Viên”. Sau đó tôi cuộn hai miếng vải này lại, buộc ở chân chim, rồi thả chúng bay lên trời, hi vọng chúng có thể tìm được Hoa Phỉ và dẫn hắn đến đây. Sở dĩ tôi dùng đến hai con chim là để đề phòng lỡ như một trong hai con gặp chuyện trên đường đi hoặc là bị loài chim khác tấn công mà không thể hoàn thành nhiệm vụ.


Sau khi