Bá Y Thiên Hạ


Trên người Tiểu Phi Hiệp, Đoạn Vân cùng Diệp Cô Thành tán gẫu rôm rả."Diệp Cô Thành, ngươi nói rốt cuộc là ai đã manh tâm gây ra thảm họa cho bộ tộc Cuồng Chiến Sĩ vậy?" Đoạn Vân suy nghĩ rất nhiều nhưng không thể nào giải thích được. Cuồng Chiến Sĩ đối với những người khác thì chẳng hề có tác dụng gì cả. Chẳng lẽ chỉ thuần túy muốn tiêu diệt bọn họ?Diệp Cô Thành suy tư một hồi rồi nói: " Ta cũng không thế nào hiểu được, bất quá có thể một lần phái ra ba tên Long kỵ sĩ, rất có thể chỉ gói gọn trong vài Đế quốc thôi. Thiên Long thì chắc là không phải, Lôi Ngạo Đế Quốc và Tạp Tu Tư, đến cả Giáo Đình đều có thực lực này, Long Tộc cũng có thực lực này, nhưng Long Tộc thì đâu cần phái ra kỵ sĩ làm gì nữa? Hơn nữa, với thực lực của Long Tộc nếu cần tiêu diệt mười mấy vạn Cuồng Chiến Sĩ thì dễ như trở bàn tay. Chủ yếu là không biết động cơ của họ là gì thôi!"Đoạn Vân suy nghĩ mãi mà không tìm hiểu ra được động cơ của địch nhân rốt cuộc là gì. Còn lúc này thần sắc Tiểu Phi Hiệp rất nghiêm túc nói với Đoạn Vân: " Chủ nhân, chúng ta bị người chặn đường!""Là ai?" Đoạn Vân rất khó hiểu, mình không hề có cừu nhân gì, làm sao sẽ bị người nào đó chặn lại chứ? Hơn nữa bây giờ mình đang bay trong không trung mà."Là hai đầu Cự long, hơn nữa là Hắc long với thân thể biến thái nhất. Thực lực rất cường hãn, thực lực cửu cấp sơ giai!" Đoạn Vân nhìn về phía trước theo ánh mắt Tiểu Phi Hiệp, chỉ thấy hai đầu Hắc sắc Cự long dài hơn hai mươi thước đang đứng ở phía trước bọn họ, một tả một hữu, giao nhau bay lượn không ngừng.Đoạn Vân vận công kêu lớn: " Xin hỏi hai vị Cự long đại nhân vì sao lại ngăn đường đi của chúng ta?" Vừa hô hoán đồng thời Đoạn Vân ngấm ngầm ra lệnh cho Phi Long hạ xuống, nếu phải động thủ trên không trung thì quả là tai họa. Dù sao bên mình chỉ có Tiểu Phi Hiệp là có thể có khả năng chiến đấu trên không trung, còn đối phương lại có đến hai tên to kềnh càng.Lúc này một đầu Hắc long dùng thanh âm hùng hậu trả lời vang dội cả không trung: " Không tại sao cả, chỉ là hai huynh đệ chúng ta đói bụng, muốn dùng bát cấp tiểu Phi Long mà ngươi đang cưỡi đó làm điểm tâm! Hơn nữa chúng ta hy vọng lấy được vài món béo bở từ trên người của ngươi. Ngươi đã có sủng vật là Phi Long thì ta nghĩ ngươi nhất định có rất nhiều tiền. Ngươi yên tâm, chúng ta sẽ không làm thương tổn ngươi đâu."Đoạn Vân vừa nghe, cảm thấy rất buồn cười, giữa ban ngày ban mặt lại dám ngang nhiên cướp đoạt. Mà lại là hai đầu Cự long cơ chứ.Đoạn Vân cười cười, nói: " Ta ghét nhất bị người khác cản đường cướp bóc, đến cả một chút kỹ thuật ăn cướp cũng không có! Ngoài ra các ngươi lại còn muốn làm thương tổn sủng vật của ta nữa, chúng ta đây cũng không khách khí đâu. Nghe nói trên người Long Tộc toàn thân đều là bảo vật, không biết hai vị Cự long tiên sinh có thể hiến thân một chút vì mục đích nghiên cứu khoa học không nhỉ?""Chủ nhân, ta biết hai đứa đó, bọn chúng là hai đầu tử Hắc long lưu manh bị trục xuất khỏi Đường Cổ Lạp Sơn. Hai huynh đệ Đạt Nhĩ Ba và Đạt Nhĩ Khắc. Đạt Nhĩ huynh đệ bọn họ nổi tiếng trên toàn đại lục là ác quán mãn doanh!" Tiểu Phi Hiệp nói với Đoạn Vân.Đoạn Vân cười cười, đã như vậy, ta sẽ không khách khí nữa. Đoạn Vân quay về hai đầu Hắc long đang dương dương tự đắc quát: " Hai huynh đệ Đạt Nhĩ, các ngươi đã bị Long Tộc khu trục rồi, ta mà có giết hai người các ngươi rồi xẻ thịt làm trang bị thì Long Tộc cũng sẽ không đến hỏi thăm ta đâu! May mà ta đang lúc thiếu mấy con ngựa kéo xe làm tọa kỵ, các ngươi xem ra rất thích hợp đó! Ta quyết định không giết các ngươi. Các ngươi tự đầu hàng là tốt nhất!""Ha ha ha, huynh đệ, ta nghe thấy cái gì vậy, cái tên tiểu côn trùng lại nói muốn giết chúng ta, một thiếu gia quý tộc ăn trắng mặc trơn võ sĩ nửa mùa, một đầu bát cấp tiểu Phi Long, hơn nữa còn có một tên hộ vệ nữa chứ! Ha ha! Buồn cười quá, hắn lại nói muốn giết chết Hắc long vĩ đại chúng ta nữa! Ha ha!" Một đầu Hắc long vừa nghe Đoạn Vân nói xong, sững cả người, rồi dường như đang nghe một chuyện cười hay nhất trên thế giới này, không ngừng cười ngặt nghẽo! Ma lực của Tiểu Phi Hiệp và đấu khí của Diệp Cô Thành đều được nội liễm, còn chân khí của Đoạn Vân không có một chút sơ hở nào. Do đó hai huynh đệ Đạt Nhĩ mới phán đoán sai lầm về thực lực của bọn Đoạn Vân như thế.Đoạn Vân không để ý đến hai Hắc long huynh đệ đang tí tởn đắc ý trên trời cao, hắn âm thầm ra lệnh cho Tiểu Phi Hiệp. "Tiểu Phi Hiệp, ngươi đợi khi bọn chúng không chú ý, nhanh chóng công kích một đầu Hắc long, nhớ, không được giết chết hắn, nhưng nhất định phải cho hắn nhất thời không thể nào bay được, sau đó giao cho Diệp Cô Thành. Sau đó ngươi thu thập một đầu Hắc long còn lại trên không trung! Diệp Cô Thành, chút nữa ngươi dùng thần khí Thượng phong nộ hống, đánh thẳng vào răng nó cho ta, đừng lo chuyện làm mạnh tay quá mà hắn chết mất, có ta ở đây, hắn muốn chết cũng không chết được. Hơn nữa, dù có chết thì sao chứ? Đâu có chuyện gì đâu!"Tiểu Phi Hiệp hừ một tiếng: " Chuyện nhỏ, mặc dù Hắc long bọn chúng thân thể dài lòng thòng, nhưng không trung dù sao cũng là thiên hạ của Phi Long chúng ta, nói về thực lực của ta gần đây đã được củng cố ở mức cửu giai hậu kỳ rồi! Chủ nhân, hãy xem nhé!"Sau khi Tiểu Phi Hiệp đem Đoạn Vân đáp xuống một sườn núi, Đoạn Vân quay về hai đầu Hắc long trong không trung hô to: "Đạt Nhĩ huynh đệ, nếu các ngươi không chịu đầu hàng ta, hôm nay sẽ là ngày giỗ của các ngươi đó!"Đạt Nhĩ hai huynh đệ lại một lần nữa bị Đoạn Vân khiêu khích, trong lòng lại rất vui thích: " Ha ha ha, người không biết gì là người hạnh phúc nhất, ha ha, huynh đệ, chúng ta đã lâu lắm rồi không được nghe câu chuyện đùa dai hay đến thế! Ha ha!"Hai huynh đệ này cứ đứng trong không trung cười đến ngã nghiêng ngã ngửa, Đoạn Vân nhận thấy thời cơ đã đến liền lập tức ra lệnh cho Tiểu Phi Hiệp ra tay. Chỉ thấy Tiểu Phi Hiệp vừa nghe Đoạn Vân ra lệnh, giống như một mũi tên rời cung bay thẳng về phía một đầu Hắc long, Phi Long trảo sắc như dao chộp vào đôi cánh rộng mênh mông của một con Hắc long rồi rọc mạnh. Long trảo của Tiểu Phi Hiệp với thực lực cửu giai hậu kỳ rất dễ dàng xé rách đôi cánh da của Hắc long, nhất thời long huyết phun ra đầy trời. Hắc long kinh hãi cố gắng vẫy vùng đôi cánh bị xét nát te tua kia, lại càng làm cho một lượng máu rồng phun ra tung tóe. Hắc long như bình sa lạc nhạn lảo đảo trên không, sau khi xoay tròn vài vòng trong không trung, rồi "Phịch!!!" một tiếng ngã dúi trên mặt đất, thân thể cao lớn như một ngọn đồi nhỏ đè nát cả những cây cối phía dưới.Còn Tiểu Phi Hiệp sau một chiêu chế địch, lại bay thẳng đến nghênh đón con Hắc long còn lại. Con Hắc long đó thấy đồng bạn chưa đến một hiệp đã rơi xuống, giật nảy người, không dám sơ ý, hắn bắt đầu cẩn thận du đấu với Tiểu Phi Hiệp.Con Hắc long rơi xuống đất thần sắc rất hoảng sợ cố đập đập đôi cánh rách như xơ mướp, trừng mắt đề phòng Đoạn Vân và Diệp Cô Thành. Đến bây giờ mà hắn cũng không rõ làm sao mình lại bị một đầu Phi Long bát cấp xét nát cả thân thể.Đoạn Vân cười cười, quay về con vật to lớn như quả đồi nói: " Hắc long đại ca, thế nào rồi, có còn muốn ăn Phi Long của ta nữa hay không vậy?""Hừ! Ta chỉ sơ ý nhất thời nên mới bị cái tên côn trùng biết bay đó làm cho bị chút thương tổn thôi. Hừ! Còn các ngươi hả, Đạt Nhĩ Ba ta cho dù không bay được cũng có thể dễ dàng làm thịt sạch cả hai đứa." Hắc long Đạt Nhĩ Ba hiển nhiên là một tên gia hỏa trước giờ mắt để lên trời, không coi ai ra gì.Đoạn Vân sắc mặt hung ác, ra lệnh cho Diệp Cô Thành: " Diệp Cô Thành, nhổ răng tên khốn khiếp này cho ta! Chết đến nơi rồi mà còn dám mạnh miệng!"Đoạn Vân vừa dứt lời, Diệp Cô Thành đã lưu lại một đạo tàn ảnh. Còn Hắc long Đạt Nhĩ Ba cũng bắt đầu gặp thê thảm rồi. Theo như giảng cứu, Kiếm Thần Phong hệ chủ yếu dựa vào tốc độ. Thân thể Hắc long tuy rất cường hãn, nhưng Kiếm Thần dù sao cũng là Kiếm Thần, hơn nữa Diệp Cô Thành còn từ Thái Cực của Đoạn Vân lĩnh ngộ được không ít phương pháp tá lực đả lực và cách ngưng tụ lực công kích vào một điểm. Hắc long khổng lồ với thân thể đang còn lảo đảo thế kia làm sao có thể ngăn cản nổi Diệp Cô Thành quỷ dị với những đường kiếm hiểm ác chứ? Vả lại, trong tay Diệp Cô Thành đang cầm á thần khí - Phong chi nộ hống!Hắc long Đạt Nhĩ Ba không ngừng kêu gào ầm ĩ, quay cuồng khắp nơi, động tác càng ngày càng chậm dần, rồi rất nhanh chẳng thấy còn nhúc nhích nữa. Chỉ thấy một khối thân thể cao lớn nằm dẹp lép trên mặt đất rên rỉ vô lực, mà thực ra cũng chỉ còn thấy thở yếu ớt, không còn khí thế cuồng ngạo mục hạ vô nhân như lúc nãy nữa.Đoạn Vân ngẩng đầu nhìn lên trên bầu trời. Chỉ thấy Tiểu Phi Hiệp và Hắc long Đạt Nhĩ Khắc đang đánh nhau mù mịt trên không trung, người tinh mắt có thể thấy được Tiểu Phi Hiệp căn bản là đang nhẩn nha vờn địch thủ như mèo vờn chuột. Đoạn Vân thật sự chẳng lấy làm thuận mắt lắm, gào lên vào không trung: "Tiểu Phi Hiệp, ta cho ngươi ba giây, ngươi lập tức đánh rớt cái tên gia hỏa đó xuống cho ta!"Tiểu Phi Hiệp vừa nghe Đoạn Vân nói như vậy, điên cuồng hét lên một tiếng, uy áp của cửu cấp đỉnh phong lập tức nhắm thẳng vào Đạt Nhĩ Khắc đang liểng xiểng. Đạt Nhĩ Khắc bị long uy của Tiểu Phi Hiệp làm chết sững cả người. Còn lúc này, đôi cánh của Tiểu Phi Hiệp Phi Long bỗng dựng đứng lên, dùng một long trảo cào mạnh vào đầu Đạt Nhĩ Khắc. Đạt Nhĩ Khắc đáng thương rốt cục tiếp bước theo ca ca hắn rớt đài, cả người lao thẳng xuống đất. Sau khi rơi xuống đất có vài tiểu bộ phận thân thể bị vỡ tung ra.Đoạn Vân quay về Đạt Nhĩ hai huynh đệ cười dài nói: " Thế nào, có nguyện ý làm xa phu cho ta hay không?""Ngươi..., ngươi nằm mơ đi!" Phát ra thanh âm này chính là Đạt Nhĩ Khắc, bây giờ cũng chỉ có hắn có thể phát ra âm thanh thôi. Đạt Nhĩ Ba sớm đã bị đánh đến ngay cả khí lực để nói chuyện cũng mò không ra. " Ngươi dám giết ca ca ta, ngươi, ngươi là con côn trùng ghê tởm! Ca! Ngươi tỉnh lại đi, ngươi tỉnh lại cho ta. Ngươi không được chết!" Đạt Nhĩ Khắc cố hết sức gào to gọi tên Đạt Nhĩ Ba đang hôn mê, vẻ mặt rất thê thảm!Thấy tình cảnh Đạt Nhĩ Khắc như thế, Đoạn Vân trong lòng có chút cảm động. Đoạn Vân chỉnh sắc nghiêm túc nói: " Chẳng lẽ các ngươi trước kia khi sát nhân phóng hỏa không nghĩ sẽ có ngày hôm nay? Con người, à không, phải là con rồng, rồng cũng làm rất nhiều chuyện xấu! Yên tâm đi, chỉ cần các ngươi đồng ý làm thủ hạ cho ta, từ đây quyết tâm sửa đổi hướng thiện, ta sẽ cứu ca ca Đạt Nhĩ Ba của ngươi! Hãy yên tâm, chỉ cần có ta, dù là tử thần cũng không thể bắt ca ca ngươi đi được!"Đạt Nhĩ Khắc nghe Đoạn Vân nói, giật mình, vẻ mặt tuyệt vọng lại sinh ra vài tia hưng phấn, hắn có chút nghi hoặc đối với Đoạn Vân, nói: "Được, chúng ta nguyện ý làm thủ hạ cho ngươi, chỉ cần ngươi cứu sống được ca ca ta!" Đoạn Vân thấy kết quả đúng như mình mong muốn, lập tức triển khai trị liệu cho Đạt Nhĩ Ba. Kỳ thật vết thương trên người Đạt Nhĩ Ba không phải quá nặng. Theo lệnh của Đoạn Vân, Diệp Cô Thành cũng không hề hạ sát chiêu, các bộ vị bị thương đều không phải là những nơi trọng yếu, chỉ là vài bộ vị mẫn cảm thôi. Sau một hồi điều trị, hơn nữa Đoạn Vân lại chịu hao phí hết mấy viên Hoàn Dương đan, Hắc long Đạt Nhĩ Ba mềm xèo đã từ từ tỉnh lại, vết thương trên người cũng cơ bản đã bắt đầu khôi phục. Trong quá trình trị liệu, long huyết trân quí của Đạt Nhĩ Ba cũng bị Đoạn Vân thu hoạch một mớ. Ước chừng mấy trăm kg Hắc long huyết bị Đoạn Vân chứa đầy vài thùng, phỏng chừng đủ để Đoạn Vân rửa sạch cả một con rồng."Đạt Nhĩ Ba, đệ đệ ngươi đã đồng ý làm thủ hạ cho ta rồi, ngươi có ý kiến gì không?" Đoạn Vân lạnh lùng hỏi.Hắc long Đạt Nhĩ Ba thở dài, thần sắc có chút đau thương nói: " Nếu đệ đệ ta đã đồng ý rồi, ta đây còn có cái gì để phản đối nữa chứ? Đại nhân, chúng ta nguyện ý thủ hạ cho Ngài. Kỳ thật huynh đệ chúng ta sở dĩ làm ác nhiều như vậy, đơn giản chỉ muốn trả thù Long Tộc. Chúng ta muốn phá hỏng hình tượng mỹ hảo của Long Tộc trong lòng loài người mà thôi. " xem tại TruyenFull.vn"Tại sao chứ?" Đoạn Vân rất khó hiểu, đều là Long Tộc, hà tất phải làm như thế?Lúc này Đạt Nhĩ Khắc cười đau khổ: " Tại sao ư? Chỉ đơn giản là bởi vì hai huynh đệ chúng ta là Hắc long. Trong mắt bọn rồng ở Đường Cổ Lạp Sơn long, chúng ta là sinh vật đọa lạc khốn khiếp ti tiện lộn giống lạc loài, chúng ta từ nhỏ phải chịu đựng vô số ánh mắt khinh bỉ của bọn Hoàng kim long, Bạch long, thậm chí cả Ngân long cũng nhìn chúng ta như chó lợn. Hừ! Bọn họ đơn giản là đố kỵ với thân thể Hắc long cường hãn của chúng ta thôi!"Đoạn Vân thật không ngờ vận mệnh hai huynh đệ bọn họ lại thê thảm như thế, cảm thán nói: "Chà, kỳ thật các ngươi cũng không nên dùng phương thức này, các ngươi phải hiểu rằng, các ngươi là sống cho bản thân mình. Hà tất quá để ý đến quan điểm của người khác làm gì!"Hắc long huynh đệ nghe Đoạn Vân nói xong, trầm tư một hồi, trong lòng đột nhiên giác ngộ. Đúng vậy, số mạng của mình là do mình quyết định, hà tất vì cái đám gia hỏa dối trá kia mà tự hủy họai cuộc sống của mình? " Hắc long Đạt Nhĩ Ba và Đạt Nhĩ Khắc xin cám tạ lời dạy bảo quý báu của chủ nhân! Hai huynh đệ chúng ta nguyện ý thề sẽ bảo vệ an nguy cho chủ nhân đến cùng!" Hai đầu Hắc long khổng lồ cúi gập cái đầu cao quí chào Đoạn Vân, vái Đoạn Vân một cái rất sâu.Đoạn Vân cười cười, không ngờ không cần đánh mà đã dạy được người. " Ha ha, khách khí rồi! Sau này cố gắng phục vụ cho tốt. Đạt Nhĩ Khắc, đây là ba viên thuốc có thể trị liệu nội thương, uống vào đi. Vết thương sẽ hồi phục rất nhanh thôi! Đây là Tiểu Phi Hiệp, các ngươi đã được thưởng thức thực lực của hắn rồi, chính là cửu giai hậu kỳ! Đây là hộ vệ của ta Diệp Cô Thành, là một Kiếm Thần. Ha ha, sau này các ngươi sẽ có nhiều cơ hội để lãnh giáo. Nếu đánh nhau mà bị thương thì cứ đến tìm ta là được, chỉ cần không chết, ta có thể cứu các ngươi sống lại!"Nghe Đoạn Vân giới thiệu xong, hai vị "Hắc long đại nhân" mới hiểu ra người đánh bọn chúng chẹp bẹp lúc nãy cường đại đến như thế nào. Bao nhiêu bất bình trong lòng lúc này mới lắng dịu xuống.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận