Bà Xã Mạnh Mẽ Của Trùm Xã Hội Đen


Trên con đường lớn sáng loáng, một chiếc Mercedes Benz cao cấp chạy vụt qua, dưới ánh mắt hâm mộ của biết bao nhiêu người, trực tiếp dừng lại trước cửa Dạ Thành Túy Sinh – Khu vui chơi giải trí nổi tiếng nhất thành phố D.


Xe vừa dừng lại, ước chừng có hơn năm mươi người vội vàng chạy từ bên trong Dạ Thành Túy Sinh ra ngoài, cung kính xếp thành hai hàng ngang, trong đó có một chú tầm ba mươi lăm tuổi, ăn mặc rất hợp thời trang đi ra. Ông ta vỗ vỗ bộ âu phục chỉnh tề trên người, đến gần chiếc xe hơi, ưu nhã khom lưng, duỗi tay mở cửa xe.


Một cặp đùi thon dài chìa ra ngoài trước, đôi giày này, là giày da cá sấu cao cấp xa hoa, ánh sáng mặt trời chiếu rọi vào nó, tỏa ra vầng hào quang chói mắt.


Tiếp theo là đỉnh đầu cao ngạo chui ra từ khỏi xe.


"A!"


"Oa!"


Mấy cô gái đứng ven đường nhìn dáng vẻ của người này, thét lên. Thậm chí, thậm chí còn có người hôn mê bất tỉnh. (QA: làm quá ko hà=)))


Nhìn người đàn ông, ước khoảng hai mươi lăm tuổi, mái tóc đen nhánh tỏa sáng, với kiểu tóc thịnh hành nhất hiện nay, gió thổi qua, tóc cũng sẽ không rối. Điển hình là cả thế giới có xảy ra hỗn loạn thì mái tóc của anh ta cũng sẽ không rối loạn.


Lúc này, anh ta mặc một chiếc áo sơ mi màu trắng bên trong, bên ngoài là một bộ âu phục phẳng phiu.


Khí sắc hồng hào, vóc người cao ráo cường tráng, mày rậm hình lưỡi kiếm nhếch lên, môi mỏng khép hờ, nghe thấy tiếng la hét chói tai chung quanh, khóe miệng khẽ nở nụ cười, ánh mắt sáng tựa như sao trời, khiến người ta không kềm lòng được muốn đưa tay hái, thử xem tư vị là gì.


"Thiếu gia!" Chú ba mươi lăm tuổi ban nãy làm ra tư thế cung kính, lên tiếng gọi.


Khấu Kiệt khe khẽ gật đầu, nhìn chú ấy: “Chú Hoàng, làm tốt lắm.”


"Đều là do công bồi dưỡng của thiếu gia!" Người được gọi là chú Hoàng, tên đầy đủ là Hoàng Thiên, lập tức cúi đầu khom lưng.


Cuối xuân, tiết trời có hơi nóng, vừa đi vào trong Dạ Thành Túy Sinh, Khấu Kiệt cởi bỏ lớp áo khoác trên người, trực tiếp ném cho đám thuộc hạ bên cạnh, biểu diễn một màn thoát y thanh thoát.


Hành động này tiếp tục khiến mấy cô mê trai kia thét lên chói tai liên hồi.


Khấu Kiệt cực kỳ thích cái cảm giác này, khẽ mỉm cười với đám đông đang nhìn mình thoát y, sau đó tiến vào bên trong gian phòng cao cấp.


"Oa! Oa! Oa! Anh ấy cười với tôi kìa! Anh ấy nhìn tôi cười!” Một cô gái mê trai hét lên, lấy tay che miệng.


Mấy cô gái chung quanh nhìn cái cô háo sắc kia: “Thôi đi, vừa nãy là anh ấy cười với chúng tôi. Khoe khoang gì chứ!”


"Cô đang đố kỵ! Rõ ràng anh ấy cười với tôi!” Đám con gái ở bên ngoài không ngừng cãi vả, mà kẻ đầu têu đã đi sâu vào bên trong.


Ban đêm ở Dạ Thành Túy Sinh, nhạc rock’n roll bập bùng hai bên lỗ tai, nào là mấy em xinh đẹp uốn éo vặn vẹo điên cuồng, nào là mấy cô người mẫu biểu diễn những tiết mục với số lượng có hạn…..



Đừng bảo nơi đây chưa đủ kích thích, một khi đã vào nơi này, chỉ cần bạn muốn chơi như thế nào, là sẽ có thể làm như thế ấy.


Tiếng ồn ào vang dội, trong ấy có một gian phòng thật to, không cho phép ai đến gần, ngoài cửa còn có mấy tên vệ sĩ áo đen đứng canh giữ.


Lúc này, một đoàn người không ngừng đi tới từ đằng xa.


Cầm đầu chính là Khấu Kiệt.


Bây giờ anh khoác trên mình chiếc áo sơ mi trắng, cơ bụng săn chắc trên người ẩn hiện dưới lớp áo mỏng, làn da màu lúa mì thoắt ẩn thoát hiện bên trong.


Có khoảng năm mươi tên vệ sĩ đi theo sau lưng Khấu Kiệt, mà người dẫn anh tiến vào nơi này vẫn là Hoàng Thiên.


"Cô ấy có ở bên trong không?" Khấu Kiệt nheo mắt, hàng lông mi dài giật giật.


"Có, thiếu gia!" Hoàng Thiên lập tức trả lời.


"Cô ấy không chống cự?”


"Ban đầu có chút ít, sau đó. . . . . ." Khóe miệng Hoàng Thiên nhếch lên nụ cười sâu xa.


"Đủ rồi!" Khấu Kiệt ngắt lời ông ta, bản thân anh không thích người úp úp mở mở. Nói xong, lập tức nhảy vào trong phòng: “Ra ngoài!”


"Dạ!" Mấy người đi theo phía sau hô lên một tiếng, đứng đợi bên ngoài.


"Bùm" một tiếng, cánh cửa kia nặng nề đóng lại.


Khấu Kiệt đi về hướng giường ngủ.


Xuyên qua mấy gian phòng, cuối cùng cũng nhìn thấy người kia.


Cô gái đang nằm trên giường vẫn mặc bộ trang phục giống như trước, nhưng lúc này lại đưa lưng về phía Khấu Kiệt, ngủ thật say.


Chẳng những không đắp chăn, mà thêm vào đó, bộ trang phục bí ẩn này cứ hiện rõ mồn một trước mặt đàn ông.


Người đàn ông nện từng bước vững chãi đến trước mặt cô gái kia, trong lòng kêu gào muốn nhìn qua dáng vẻ của cô ấy một chút.


Gương mặt trái xoan tôn lên nước da trắng mịn, đôi chân mày thanh tú, cái miệng nhỏ nhắn đỏ thắm như anh đào, hàng lông mi dài cong vút, khe khẽ động.



Đưa tay sờ thử, bây giờ cô gái này cũng không còn mạnh mẽ như trước, mình không cần phải sợ.


Khấu Kiệt vừa nghĩ đến đây, liền chìa tay chạm lên gương mặt của cô ấy.


Dấu tay in lên từng tấc da thịt non mềm như da em bé, cảm giác ấm áp này, xúc cảm nhẵn mịn cứ thể truyền thẳng vào thần kinh của Khấu Kiệt, xuyên qua tứ chi của anh, giống như vừa bị ai đó đánh cho một cái mà giật mình.


Một khi đến gần liền không có cách nào rời khỏi.


Hít sâu một hơi, Khấu Kiệt nhìn vẻ đẹp làm say lòng người của cô gái, ổn định cảm giác rung động trong lòng mình.


Khấu Kiệt nhìn cô từ trên cao xuống: “Yến Hoài, cô chỉ là một cô gái nhỏ, cần gì phải tranh giành chức vị thị trưởng với tôi?”


Cô gái tên Yến Hoài không hề nhúc nhích, mà Khấu Kiệt cũng ngồi vào chỗ trống bên cạnh cô.


"Không biết tôi là Huyền Ưng, trùm xã hội đen của thành phố D này cũng được, nhưng tốt xấu gì cũng đã từng nghe đến danh tiếng của tập đoàn Khấu thị chứ! Mới từ dưới quê ở thành phố M lên sao? Còn nói cái gì mà đi du học Mỹ? Chưa từng trải việc đời à? Tranh giành vị trí thị trưởng với tôi?” Khấu Kiệt nhích đến gần gương mặt của Yến Hoài, hơi thở nóng bỏng phả vào mặt cô.


Hơi nóng khiến hàng lông mi của Yến Hoài giật giật, Khấu Kiệt hơi nhấc đầu lên, xem chừng biến hóa của cô.


Lúc này Yến Hoài chép chép miệng, dường như đang thưởng thức một món ngon nào đó, tiếp theo, hơi động đậy người một chút, đổi hướng, phơi bày cơ thể, dáng vẻ này quyến rũ cực kỳ.


Khấu Kiệt là một người đàn ông bình thường, hầu kết náo loạn một phen.


Thật ra thì lần này đánh thuốc mê cô ấy, bắt đến đây, chẳng qua chỉ muốn cảnh cáo một chút, hù dọa cô ấy, không để cô ấy đi tranh giành chức vị thị trưởng kia với anh, bởi vì ông già ở nhà cứ bắt mình phải cưới hòn ngọc quý Dương Miêu Miêu của trùm thương mại, mà thứ có thể khiến mình cự tuyệt hôn ước chính là chức vị thị trưởng này.


Vì vậy, lần này chỉ có thể thành công! Ngờ đâu cô gái này được điều động từ thành phố M đến thành phố D. Nghe nói cô ấy cũng làm mưa làm gió ở thành phố M, không biết tại sao lại đến một nơi xa lạ thế này. Bây giờ còn đi đấu đá tranh giành chức vị thị trưởng với mình.


...........


Nghĩ muốn giết chết cô ấy, thế nhưng cụ ông ở nhà lại nói đi trước phòng ngừa – bảo không thể dùng chút thủ đoạn này được. Không thể động đến cô gái kia. Huống chi, mình là tổng giám đốc của tập đoàn Khấu thị, cháu trai của Tham mưu trưởng quân khu Hoa Long, sao lại đi dùng chút thủ đoạn này thật chứ.


Nhưng, thật ra thì, Khấu Kiệt rất muốn nói với cụ ông – con còn là bang chủ Huyền Ưng của Hoa long bang.


Nhưng mà, cụ ông không thể tức giận, không thể để cho ông biết thân phận này của mình. Suy nghĩ thử xem, cháu trai của một Tham mưu trưởng quân khu là một đại ca xã hội đen, có thể chịu nổi sao?


Được rồi, xem như là Khấu Kiệt này đành phải đối phó với cô theo cách khác vậy. Khấu Kiệt nghĩ thầm trong lòng, đưa tay vuốt ve mái tóc của cô gái, khóe môi lóe lên nụ cười thông minh.



Lấy chiếc máy ảnh kỹ thuật số màu đen H4D trị giá 6027.5 vạn từ trên giá sách ra, Khấu Kiệt loay hoay, nghĩ đến chốc lát nữa thôi cô gái này sẽ được ‘đặc tả.’


"Ừm!" một tiếng, cô gái kia còn phát ra một tiếng rên yêu kiều.


Khấu Kiệt sững sờ, trong tay còn đang cầm máy ảnh để điều chỉnh tiêu cự, động tác kia chợt dừng lại giữa không trung, xoay người, lập tức nhìn thấy cô gái ấy đang cọ xát da thịt của chính mình.


Sắc mặt kia cực kỳ hồng hào.


Đôi mắt đen của Khấu Kiệt lắng đọng, dần trở nên sâu xa.


Lúc này, cô ấy đang tự xé rách quần áo trên người.


Cô ấy đang làm gì?


Khấu Kiệt đặt chiếc máy ảnh lại trên bàn, trực tiếp đi về phía cô gái kia.


"Bịch” Yến Hoài rơi xuống đất.


Khấu Kiệt nhíu mày, cô gái kia, tạm thời xem như là vì khuôn mặt xinh đẹp của cô, tôi ra tay đỡ cô một lần.


Khấu Kiệt tìm cho mình một cái cớ, bàn tay to liền ôm lấy vòng eo mảnh dẻ của Yến Hoài.


Ai chẳng biết, Yến Hoài đang dựa vào trên người Khấu Kiệt, không cẩn thận, cái chân nhỏ kia của cô lại giẫm ngay lên lai quần của Khấu Kiệt.


"Oành!" Hai người ngã ngay trên giường lớn!


Tư thế lúc này, điển hình là nam trên nữ dưới. Mà lúc bấy giờ Yến Hoài cũng đã tỉnh táo được phần nào, mơ mơ màng màng nhìn người đàn ông trước mắt, cơ thể đang nóng đến bỏng rát.


Chết tiệt, Yến Hoài kêu lên trong lòng, tuy không thấy rõ người trước mặt là ai, nhưng, hình như ngoại hình cũng không tệ, huống chi trong bụng đang bị lửa đốt hừng hực, coi như là, đành chiếm tiện nghi của người đàn ông này vậy!


Nghĩ đến đây, bàn tay nhỏ bé của Yến Hoài đã sờ lên lồng ngực của người đàn ông.


Cô ấy đang làm gì? Khấu Kiệt hơi phát cáu trong lòng.


Nếu như không phải tại ông cụ, mình đã sớm để cho người khác đến giết cô ấy.


Bàn tay nhỏ bé mềm mại như không hề có khớp xương khẽ di chuyển trên lớp áo sơ mi của người đàn ông.


Còn đôi môi nhỏ nhắn kia lại chủ động hôn lên.


Nhìn gương mặt cô đỏ hồng vì nóng, Khấu Kiệt nở nụ cười, thì ra là cô gái này. Bị bỏ thuốc, Hoàng Thiên kia tạo sao lại xuyên tạc ý của mình, mình không bảo chú ấy dùng thuốc.


Đáng chết!


Mà vào lúc này, bàn tay nhỏ bé của cô ấy lại to gan sờ soạng xuống phía bên dưới của người đàn ông…..



"Cô kia! Cô biết mình đang làm gì không?” Khấu Kiệt tóm lấy tay cô.


Dường như Yến Hoài không hề nghe thấy, tác dụng của thuốc đã khiến đầu óc cô mất kiểm soát, dần dần khuếch tán đến vô cùng vô tận.


Chiếc lưỡi thơm tho chủ động trước, mà lúc này Khấu Kiệt há có thể nhịn được? Mình không phải là Liễu Hạ Huệ! Cũng cần phụ nữ! Tuy mình vẫn còn khống chế được rất tốt, nhưng, lúc này cô ấy đẹp đến nỗi khiến người ta không thể không chạm vào.


Phía dưới đã có phản ứng, Khấu Kiệt nhíu mày, là cô chủ động đến. Không phải là tôi ép buộc cô. Khấu Kiệt muốn cởi bỏ toàn bộ quần áo trên người cô, còn cô gái ấy cũng phối hợp hết sức khéo léo.


Thành thạo, áo sơ mi của đàn ông đã nằm chễm chệ trên mặt đất.


Mà lúc này, cô gái đang gấp gáp cởi bỏ quần xi-líp của anh. (=)))


Gương mặt Khấu Kiệt hiện đầy vạch đen, có cô gái nào gấp gáp đến mức này không?


Hình như anh đã quên mất là ai đi bắt cô ấy đến đây, sau đó là ai đã biến cô ấy thành như vậy.


Cô từ từ châm lửa trên người anh, mà vật ấy của đàn ông cũng đã sớm thức tỉnh. Mỗi một tấc da thịt đều khao khác nhiệt độ của đối phương. Từng tế bào đang không ngừng kêu gọi, muốn cháy lên, cháy lên nữa.


Rên lên một tiếng, người đàn ông đã đi vào. Nhưng, cô gái cũng hét lên một tiếng rõ to. Ngay sau đó, một hàm răng liền phập ngay vào bả vai của người đàn ông, nhưng vào tình huống này, ai lại đi chú ý đến điểm ấy.


Khấu Kiệt rõ ràng cảm giác được một tầng cách trở kia.


Cô ấy vẫn còn!


Khấu Kiệt khẽ cười, vẫn là không thiệt thòi đâu! Cô cũng là người phụ nữ đầu tiên của tôi. Tuy nhiên, dáng vẻ khổ sở của cô vào lúc này làm cho anh không dám cử động.


Hôn lên đôi mắt nhòe lệ, nhẹ nhàng thì thầm vào tai cô: “Bảo bối, tin rằng kỹ thuật của anh sẽ làm cho em vui vẻ!” Vừa dứt lời, bên dưới đã bắt đầu chuyển động.


Còn đôi môi mềm mại ấy đã bị người đàn ông chiếm đoạt…..


Trong phòng, tiếng thở gấp, tiếng rên, tiếng gầm gừ, rất nhiều tiếng động xen kẽ vào nhau….


Cũng may, đây là phòng thượng hạng, hiệu quả cách âm cực kỳ tốt, người bên ngoài căn bản không thể nghe thấy những âm thanh sướng tai như vậy.


Ngoài cửa, một người đàn ông khoác chiếc áo màu trắng, bên dưới mặc một chiếc quần jeans cao cấp đi về phía căn phòng.


"Khấu thiếu gia đâu?" Người đàn ông nhìn về phía bọn thuộc hạ, khẽ mỉm cười.


Hoàng Thiên nhanh chóng tiến lên, ngăn anh ta lại: “Ngài Thương, xin chờ một lát!”


"Chờ?” Người được gọi là ‘ngài Thương’ đưa mắt nhìn về phía Hoàng Thiên, đôi mày rậm giật giật: “Anh ta đang làm gì?”


~Hết Chương 1~


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận