Ba Ba


Dạ tiệc từ thiện là hoạt động hàng quý mà Quỹ từ thiện Chung Đồng của Nghiêm lão phu nhân đứng ra tổ chức. Trong buổi tiệc đôi khi có tổ chức bán đấu giá các vật phẩm gây quỹ đều là thứ đắt giá mà giới thượng lưu nhiều người dù có tiền cũng khó thể mua.Nhà bếp của Nghiêm gia bận rộn từ sáng sớm. Hân Hân được giao phụ trách món gà hầm với rượu vang của tiệc. Tuy không phải là món ăn chính nhưng đây cũng là món công phu, cần tay nghề của đầu bếp, phải nấu sao rượu thấm vào vị của thịt, không, thịt gà vừa mềm vừa trắng, ăn không bở, ngọt thanh.Đến khoảng 10 giờ, dạ tiệc chuyển sang phần khiêu vũ. Không nghe ai phàn nàn về món gà hầm rượu, Hân Hân cũng thở phào.Đầu bếp Từ trao cho cô chén cháo. Bây giờ trong phòng bếp mọi người mới ăn uống được một chút lại sức cho cả ngày bận rộn rã rời.Quản gia Hà từ bên ngoài tất tả bước vào, đến chỗ Hân Hân và đầu bếp Từ, nhỏ giọng:-Hai người nấu cho cậu hai một chén cháo nhé. Cậu ấy bị bệnh dạ dày tái phát, đang nằm nghỉ trong phòng.Phần nấu cháo này được giao cho Hân Hân vì đầu bếp Từ còn phải dặn dò, kiểm tra việc dọn dẹp trong bếp, xem xét việc chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn cho buổi sáng ngày mai.Hân Hân nấu một chén cháo trắng, nêm thêm một ít hạt sen khô. Thời gian gấp rút cô không nấu kịp món cháo hạt sen, chỉ có thể làm đơn giản như vậy. Mùi thơm của cháo khi chín làm đầu bếp Từ rất hài lòng. Ông nhẹ lời:-Con mang lên cho cậu hai đi.-Dạ?- Hân Hân bối rối tìm cách khước từ- Thôi ạ….Con….-Nhà bếp đều bận rồi. Đem lên cho cậu hai rồi cứ về phòng luôn cũng được. Nhanh đi con.Hân Hân nhìn quanh. Ai cũng bận bịu trong việc dọn dẹp. Cô đành nghe lời, bưng cháo lên phòng Nghiêm Thành.-Vào đi!Sau tiếng gõ cửa, giọng Nghiêm Thành vọng ra yếu ớt. Hân Hân bước vào…Không chỉ có mình anh trong căn phòng đó. Có nhiều người. Khuôn mặt người đang đứng…Là Thẩm Thanh Dương…Anh gầy đi một chút. Dáng vẻ vẫn thong thả, nụ cười vẫn nhẹ nhàng.Chỉ có đôi mắt anh như sâu hơn, hun hút….Lòng Hân Hân đau nhói. Anh rất tốt. Anh là người tốt. Kỉ niệm về mối tình đầu trong sáng chỉ có thể là hoài niệm. Một hoài niệm đầy thương đau.Bàn tay Thẩm Thanh Dương đang nắm tay một người con gái khác. Hân Hân nhận ra cô gái đó. Cô ấy cũng là một bạn làm ăn quan trọng của Nghiêm thị. Là cô Âu Phấn Ngọc, tiểu thư duy nhất của tập đoàn Âu thị. Giờ cô ấy đang là bạn gái của Thanh Dương sao?-Để xuống đó đi.Nghiêm Thành nhìn thấy vẻ thẫn thờ trên khuôn mặt Hân Hân. Anh cũng đau lòng. Biết rằng cô còn thương còn nhớ. Biết là cô chẳng thể quên.-Dạ….Cậu hai….-Cô ra ngoài đi. Cảm ơn cô.Nghiêm Thành nói chuyện rất khẽ. Có nhiều chuyện, Hân Hân không nên biết. Biết cũng chỉ đau lòng. Thà cứ như vậy, đôi khi lại tốt hơn.-Dạ…Hân Hân khuất sau cánh cửa, bên trong Nghiêm Thành mới chống tay ngồi thẳng dậy, nhẹ nhàng:-Cảm ơn cô Âu đã ghé thăm. Tôi và Thanh Dương có chút chuyện cần trao đổi. Cô có thể….?-Vâng -Chuyện Thẩm Thanh Dương ngày trước cương quyết đứng về phía “bạn gái” là Diệp Tâm tố cáo Nghiêm Thành giới thượng lưu ai cũng biết. Nghe nói là anh bị lợi dụng, sau khi phát hiện ra mọi chuyện là do bạn gái dàn cảnh với Nghiêm Thành, Thanh Dương đã bị cú sốc nặng, mấy năm không trở về. Âu Phấn Ngọc cũng chỉ nghĩ đơn giản là Nghiêm Thành cần không gian riêng trò chuyện với cậu em họ mà thôi.-Em ra ngoài trước.-Ừ.Nghiêm Thành tựa người vào giường. Cơn đau dạ dày vẫn còn âm ỉ. Anh múc một muỗng cháo cho vào miệng. Vị rất ngon.Ước gì là của cô cam tâm tình nguyện. Ước gì chính tay cô nấu, vì anh là Nghiêm Thành chứ không phải là cậu hai của nhà này.-Anh có chuyện gì muốn nói với tôi à?-Chúc mừng cậu thôi…-Nghiêm Thành cười nhẹ -Cuối cùng cậu cũng là một cặp với cô Âu. Hạnh phúc không cậu Thẩm?Giọng nói anh chứa đầy sự trào phúng. Đâu phải Thẩm Thanh Dương không hiểu. Môi anh ta nhếch lên:-Hạnh phúc chứ. Rất hạnh phúc.-Vậy thì tốt rồi -Nghiêm Thành lại ăn tiếp vài muỗng cháo, từ tốn lau miệng- Công sức của cậu bỏ ra đã được đền đáp. Dù cậu khiến cô gái yêu cậu sống không bằng chết, miễn cậu hạnh phúc là được – đó gọi là bất chấp thủ đoạn phải không?-Anh….Ly rượu ngày hôm đó đúng là có bỏ chất kích dục. Còn là loại cực mạnh. Kẻ bỏ thuốc đã nghĩ tới khả năng kiềm chế của Nghiêm Thành.Sau khi xảy ra chuyện, gia đình êm ấm của Diệp Tâm đã xảy ra bao biến cố. Cô ấy là cô gái không có tham vọng. Cô ấy chỉ là nạn nhân để người ta lợi dụng. Gia đình Diệp Tâm cũng vậy. Họ nghĩ mình đang đi tìm công lý cho con gái. Không nghĩ mình đang là con cờ trong một thế cờ cao.-Chuyện qua năm năm rồi- Nghiêm Thành lạnh nhạt- Chuyện gì cũng đã xong. Nếu cậu thấy hạnh phúc, xem như cậu đã chọn lựa đúng. Tôi không trách cậu , mà cũng không có quyền trách cậu…Chỉ là…cậu càng ít xuất hiện trước mặt tôi càng tốt, tôi không muốn nhìn thấy cậu nữa….Xin mời….Chuyện cũ, chỉ có một nạn nhân duy nhất. Diệp Tâm trọn đời cũng không biết. Người cô ấy yêu nhất  chỉ xem mình là một công cụ. Nhưng Nghiêm Thành sẽ không cho cô biết chuyện đó. Thà cô cứ hận anh, trả thù anh cũng được. Đừng để cô nhận ra vị trí của mình trong trò sắp đặt nghiệt ngã của con người.Thẩm Thanh Dương đã rời khỏi phòng. Nghiêm Thành tiếp tục ăn hết chén cháo. Email của anh nhấp nháy, báo có tin mới. Nghiêm Thành khẽ nhướng mày.Là báo cáo xét nghiệm của phòng thí nghiệm. Tay anh khẽ run run.Tỉ lệ tương thích là 99,9%, quan hệ cha – con ruột.Mắt Nghiêm Thành nhắm ghiền. Bên cạnh đó là một bản báo cáo khác, gửi từ Mĩ về. Sau khi về TQ, Đào Đào mới được làm khai sinh. Ngày sinh thực sự của cô bé là 7 tháng 14 ngày sau lần xảy ra biến cố, đêm kinh hoàng trong đời Diệp Tâm nhưng cũng là những giây phút hạnh phúc mà Nghiêm Thành không thể quên được. Sau khi tan thuốc, anh đã không thể kiềm lòng khi thân thể nhỏ bé co ro trong vòng tay mình. Đào Đào không phải là kết quả của bạo lực và dục vọng. Cô bé là nỗi khao khát trong lòng Nghiêm Thành bấy lâu tích tụ khiến anh thả trôi mình trong hạnh phúc, trong sự thỏa mãn khi có được – dù chỉ là thân xác của Diệp Tâm.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận