Asisu BH Phấn Khích


Hoàng thượng, nữ hoàng.” Thiếu niên cung kính quỳ dưới đất, giơ cao hộp vàng trong tay.


Lúc nhìn thấy chiếc hộp đó, sắc mặt Kaputa và Kafura tái mét.


“Đây là cái gì?” Menfuisu nhìn hắn.


“Khởi bẩm bệ hạ, đây là một phần tiền đặt cọc của công chúa Kafura đưa cho đại tư tế Kaputa. Được lấy ra từ kho vàng của đại tư tế…”


“Ngươi dám tự tiện đi vào kho vàng của ta?” Nghe thế, Kaputa nổi trận lôi đình, kho vàng đó giống như sinh mệnh của lão, phẫn nộ đứng bật dậy, muốn hành hung chàng trai trước mặt, lại bị Tử Huyền ngáng chân ngã nhào xuống đất.


Chàng trai kia vẫn bình tĩnh đối mắt với bộ mặt hung thần ác sát của Kaputa, khiến Tử Huyền không khỏi âm thầm tán thưởng. Hắn đặt chiếc hộp xuống dưới đất mở ra, ánh sáng vàng rực rỡ chiếu rọi một khoảng không.


“Thần có thể chứng minh đại tư tế Kaputa nhận hối lộ của công chúa Kafura. Lúc công chúa và đại tư tế giao dịch, thần đứng sau cây cột đã nghe thấy toàn bộ nội dung. Công chúa nhờ đại tư tế giúp nàng trở thành đệ nhị hoàng phi, sau khi thành công sẽ đem số vàng còn lại tới. Đại tư tế có thói quen thích sưu tập vàng, tất cả các tư tế trong thần điện có thể làm chứng. Hơn nữa chuyện thế này không phải là lần đầu tiên, chỉ cần có người giao vàng, chắc chắn đại tư tế sẽ làm việc mà người đó muốn.”


“Ngươi nói láo!” Mặt Kaputa đỏ bừng, “Hoàng thượng, xin đừng nghe hắn nói bậy! Bình thường lão thần không coi trọng hắn, nên giờ hắn muốn trả thù!”


“Vậy xin hỏi đại tư tế, cả một phòng đầy ắp vàng của ông từ đâu mà có?”


“Ta… Kia…”


“Đủ rồi!” Menfuisu không muốn nghe Kaputa nói thêm, ánh mắt liếc nhìn qua công chúa Kafura đang cắn môi đứng phía dưới, “Kaputa! Ngươi thân là đại tư tế cao nhất của Ai Cập, lại lạm dụng chức quyền thu lợi riêng cho bản thân, gạt ta sắp đặt nhiều chuyện như vậy, luôn miệng nói vì Ai Cập ư? Hôm nay ta nhất định phải giết ngươi!”


Nhìn thấy lưỡi kiếm sắp bổ xuống mặt, Kaputa la hét giãy dụa về phía sau, trong miệng vọt ra câu nói có thể cứu mạng bản thân: “Hoàng thượng! Ngài không thể giết thần! Thần là đại tư tế cao nhất, rất nhiều lễ nghi hiến tế chỉ có một mình thần biết!”


Những lời này của hắn khiến Menfuisu do dự một chút, đúng là vậy, đại tư tế nắm giữ rất nhiều nghi thức hiến tế, không phải quan tư tế nào cũng biết…




Các đại thần khác cũng vây lại cầu xin cho hắn, dù sao nghi lễ hiến tế với thần linh cũng không thể hành động qua loa, nếu vì giết đại tư tế mà khiến nghi lễ thất truyền, đúng là đại bất kính với thần linh.


Trong lúc bọn họ đang rối bời, Tử Huyền lại không thèm để ý, chỉ nhìn tới vị quan tư tế trẻ tuổi mang hộp vàng tới.


Lúc đó chọn hắn chỉ vì hắn có thể lên án Kaputa, giờ mới phát hiện ra, chàng trai này không tầm thường.


“Kaputa, ngươi thấy mình ngu chưa?” Tử Huyền lạnh lùng trở lại nhuyễn sạp, nhàn nhã phe phẩy quạt lông vũ trong tay, “Ở đây có con gái nữ thần sông Nile, nên hiến tế thế nào, chẳng lẽ chỉ có một mình ngươi biết ư? Hơn nữa, mỗi lần tiến hành nghi lễ ngươi đều cần người phụ giúp, chẳng lẽ số tư tế bên cạnh ngươi nhiều như vậy họp hàng năm lại không biết gì hết sao?”


Tử Huyền có ý ám chỉ vị quan tư tế trẻ kia.


Chàng trai hiểu ý Tử Huyền, lập tức quỳ xuống, “Khởi bẩm hoàng thượng, nữ hoàng, thần bình thường đi theo bên cạnh đại tư tế, về nghi lễ cũng biết được rất nhiều.”


“Tốt lắm!” Tử Huyền vỗ tay, chàng trai này rất có tiền đồ.


Kaputa hoảng hốt cầu xin tha thứ: “Hoàng thượng, nữ hoàng! Bình thường mỗi ngày thần đều cầu phúc vì Ai Cập, xin hãy niệm tình! Cô gái sông Nile, người lương thiện nhất, xin hãy cứu thần, thần biết sai rồi, xin hãy tha thứ cho thần!”


“Haiz, đại tư tế ~” Tử Huyền cười cười, “Ta vốn… không có ý định giết ngươi ~”


“… Chị?”




Vì thế ngày hôm đó, trong hoàng cung Ai Cập xuất hiện một hình ảnh khiến cho mọi người đều ngỡ ngàng, cung nữ và thị vệ vừa hoảng hốt vừa cố nín cười đến mức bả vai run rẩy. Đại tư tế bình thường luôn vênh váo tự đắc, mỗi lần xuất hiện đều phô trương thanh thế là vậy, nay bị lột hết y phục, chỉ dùng vài miếng vàng lá để che chỗ quan trọng lõa thể trong cung điện. Tấm thân béo núc ních chạy giữa quảng trường, dưới ánh mặt trời chói chang, người Kaputa toát đầy mồ hôi, vừa chạy vừa thở hồng hộc, trên mặt rõ ràng vô cùng xấu hổ.


Đại tư tế Kaputa, chúc mừng ông, ông đã là truyền thuyết của cả Ai Cập.


Ôi không được! Mau lên, mau gọi thêm nhiều người đến xem, nữ hoàng nói, càng nhiều người càng tốt, cứ thoải mái cười, cười đại tư tế khỏa thân!


Gió lạnh thổi qua đại điện, tất cả mọi người đều cảm giác nữ hoàng vui vẻ y như lần trêu đùa Jamary. Quả nhiên, đắc tội với ai cũng được nhưng không thể đắc tội với nữ hoàng…


Chỉ có Tử Huyền cười mỉm: “Không phải đại tư tế rất yêu vàng sao? Tốt lắm, ta muốn mọi người ý thức được vàng quan trọng với ông ta thế nào!”


“Khụ, ” Menfuisu không khỏi ho khan một tiếng, cơn phẫn nộ với Kaputa giảm đi không ít.


Nhưng vấn đề của Kafura vẫn còn đó, quốc vương Libya sẽ không vì chuyện Kaputa bị trách phạt mà dễ dàng bỏ qua việc này. Quả nhiên, quốc vương Libya ngầm tức giận chuyện Kafura và Kaputa làm việc không cẩn thân, vừa cười khẽ xoa dịu hòa khí bên trong.


“Hoàng đế Menfuisu, không cần quá tức giận. Tuy rằng Kafura làm như vậy là không đúng, nhưng cũng vì Kafura quá yêu ngài. Con gái ta đã hoàn toàn bị sức hấp dẫn của hoàng đế chinh phục rồi.”


Kafura liền tỉnh táo trở lại, giả vờ e thẹn, liếc mắt đưa tình với Menfuisu ngồi bên trên.


“Hơn nữa, hoàng đế Menfuisu, ta đã công bố với dân chúng rằng ngài muốn cưới Kafura, hiện giờ toàn bộ dân chúng Libya đều mong chờ ngày này mau đến, ta không thể trở về nói với họ rằng, tất cả đều là hiểu nhầm do một viên quan tư tế gây ra được, ha ha.”


“…”


“… Lão cáo già, ” Menfuisu bất mãn nhỏ giọng **** thầm, “Đem toàn bộ vấn đề đổ lên đầu Ai Cập ta, bắt ta phải suy nghĩ vì lập trường của lão.”


“Menfuisu…” Carol nhẹ giọng gọi, lo lắng cau mày.


Rốt cuộc Menfuisu cũng phát hiện ra chuyện này có ảnh hưởng đến Carol, vươn tay ôm cô vào lòng.


Tử Huyền không nói gì, mặc kệ hai người bọn họ bày tỏ tình cảm. Thực ra bọn họ còn quá trẻ, chàng trai và cô gái đang tuổi dậy thì yêu nhau say đắm. Phải đối mặt với nhiều chuyện như vậy, nhiều đau khổ như vậy, cũng không dễ dàng…


“Quốc vương Ligosu,” Tử Huyền nhướng mày nhìn quốc vương nước láng giềng đã bộc lộ rõ ý đồ xấu xa.


“Nếu công chúa Kafura của ngài vì yêu hoàng đế Ai Cập chúng ta, nên mới làm chuyện như vậy, chuyện mới xảy ra, chúng ta cũng không tính toán, nhưng… Quốc vương Ligosu, chắc cũng biết hoàng phi cuối cùng mà phụ hoàng Nephenmaat ta cưới chứ, nữ hoàng Hitari của xứ Nubia chứ…”


Menfuisu nghe vậy kinh ngạc nhìn qua, nữ hoàng Hitari… Vì sao chị lại nhắc tới bà ta?


“Phụ hoàng ta yêu thương nữ hoàng Hitari, nên đã cưới bà ta từ Nubia về, vô cùng cưng chiều. Nữ hoàng Hitari cũng biểu lộ rằng bà ta rất yêu phụ hoàng ta. Nhưng lúc đấy chúng ta đều không biết, thứ bà ta muốn.. LÀ AI CẬP.”


Quốc vương Libya nghe thế, khẽ rùng mình.


Menfuisu không hiểu Tử Huyền muốn làm gì, chỉ im lặng không nói. Hắn rất yêu phụ hoàng, người rất yêu thương hắn, giao cả giang sơn này lại cho hắn…


“Thương nhân của Nubia rục rịch lẻn vào kinh thành, tình hình trong nước Nubia có biến động, cuối cùng, vị nữ hoàng lấy danh nghĩa tình yêu gả tới Ai Cập đã đầu độc phụ hoàng ta, còn suýt nữa hại chết Menfuisu. Nếu không phải sớm đề phòng, Ai Cập chúng ta ngày hôm nay đã là của người Nubia.” Tử Huyền ngừng một chút, ánh mắt sắc bén nhìn Kafura. “Tình yêu của công chúa Kafura, e rằng Ai Cập ta không nhận nổi.”


“Nữ hoàng Asisu nói vậy là có ý gì?” Quốc vương Libya hạ giọng nói, “Nghi ngờ Libya ta có ý đồ bất lợi với Ai Cập sao? Hai quốc gia chúng ta đã kí hiệp ước liên minh, con gái ta Kafura cũng thật lòng yêu hoàng đế Menfuisu; xin nữ hoàng Asisu hãy cẩn trọng suy nghĩ khi nói ra.”


“Hừ!” Tử Huyền đập bàn, không còn hòa khí nữa, “Chẳng lẽ hành vi của công chúa Kafura không đáng bị ta nghi ngờ sao?”


Một tiếng quát chói tai khiến Kafura sợ đến mức sắc mặt trắng bệch, rốt cuộc Tử Huyền cũng không khống chế được cảm xúc. Nếu không phải ả đàn bà này thì hoàng cung này cũng không đến mức chướng khí mù mịt; nếu không phải tại ả, Jinna cũng không bị bắt cóc chịu hành hạ, để đến bây giờ không biết hồn phác đang ở nơi nào.


Nếu Jinna đến thế giới Hunter, cô ấy sẽ phải sống thế nào, với danh hiệu đội trưởng của lữ đoàn Ryodan… Jinna của ta…


“Công chúa Kafura, ngươi nói ngươi không biết thị nữ Jinna của ta, nhưng lại bị ta tra ra ngươi sử dụng chiến thuyền của hoàng gia Ai Cập để du ngoạn sông Nile, mang Jinna rời khỏi hoàng cung đem tới hòn đảo nơi biên giới, bị người của ngươi tra tấn! Chuyện này ngươi định giải thích thế nào đây?”


“Chỉ là một thị nữ, sao ngươi lại nỡ ra tay với cô ấy? Là vì cô ấy không phải là một cung nữ bình thường, là người của Asisu ta, nắm giữ rất nhiều cơ mật của Ai Cập, bao gồm cả hệ thống bố trí quân sư! Ngươi muốn thông qua cô ấy để biết những tin tức này sao?”


“Không, ta…” Kafura hoảng hốt đứng lên, “Không phải! Ta không có ý như vậy!”


Menfuisu kinh ngạc, “Công chúa Kafura! Hóa ra đúng là cô bắt cóc Jinna!”


“Thiếp…” Kafura bị Tử Huyền dọa dẫm, thuận miện phản bác một câu, tương đương với việc thừa nhận đã làm chuyện này. Nhưng tội danh thăm dò bí mật quốc gia hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của cô ta, khẽ cắn môi đành phải nói ra tình hình thực tế, “Đúng, là thiếp đã bắt cóc Jinna! Nhưng không phải vì cơ mật của Ai Cập! Là vì… cô ta láo toét, luôn xúi giục Mitamun chống đối thiếp! Mitamun là công chúa của Hittite, thiếp không thể làm gì cô ấy, nhưng thị nữ này rõ ràng không coi công chúa lân bang là thiếp ra gì, thường xuyên làm khó thiếp. Nữ hoàng Asisu, đây là thị nữ của ngài, nhưng cô ta đối xử với công chúa nước đồng minh như vậy, ta chỉ thay ngài dạy dỗ cô ta một chút mà thôi!”

“Thiếp…” Kafura bị Tử Huyền dọa dẫm, thuận miện phản bác một câu, tương đương với việc thừa nhận đã làm chuyện này. Nhưng tội danh thăm dò bí mật quốc gia hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của cô ta, khẽ cắn môi đành phải nói ra tình hình thực tế, “Đúng, là thiếp đã bắt cóc Jinna! Nhưng không phải vì cơ mật của Ai Cập! Là vì… cô ta láo toét, luôn xúi giục Mitamun chống đối thiếp! Mitamun là công chúa của Hittite, thiếp không thể làm gì cô ấy, nhưng thị nữ này rõ ràng không coi công chúa lân bang là thiếp ra gì, thường xuyên làm khó thiếp. Nữ hoàng Asisu, đây là thị nữ của ngài, nhưng cô ta đối xử với công chúa nước đồng minh như vậy, ta chỉ thay ngài dạy dỗ cô ta một chút mà thôi!”


“Thị nữ của ta cần ngươi dạy bảo sao?! Công chúa Kafura, ngươi vứt nữ hoàng Asisu ta ở xó nào vậy? Với thân phận công chúa nước lân bang tới làm khách mà ngươi dám ra tay với người trong hoàng cung Ai Cập của ta sao?”


Tử Huyền nổi giận đùng đùng, ả đàn bà này không biết trời cao đất rộng là gì, “Cho dù ngươi bắt cóc cô ấy vì tình cảm cá nhân, vậy ngươi có thể giải thích cho ta biết ngươi sắp xếp đông binh lính ở trên đảo như vậy làm gì không?”


Chuyện này ngay cả quốc vương Libya cũng thấy bàng hoàng.


“Chuyện này…”


“Trên hòn đảo đó, có tới mấy trăm thị vệ. Ngươi lén lút tập trung bọn họ ở đó, cũng giống như nữ hoàng Hitari năm đó cho thương nhân lén lút vào Thebes, nhưng cũng chỉ là lén lút mà thôi, công chúa Kafura, ngươi bảo Ai Cập ta làm sao tin tưởng chuyện ngươi thật lòng yêu Menfuisu đây?”


Tử Huyền cười lạnh, “Hiện giờ, mấy trăm thị vệ đã đều đã chết, nhưng ta vẫn còn để một gã sống sót tới đối chứng với ngươi, đang ngờ ngay ngoài cửa, công chúa Kafura có muốn gặp măt không?”


Sự việc diễn ra như vậy, ngay cả quốc vương Libya cũng không biết làm sao, chỉ biết cố gắng cứu vãn tình thế. “Hoàng đế Menfuisu, nữ hoàng Asisu, xin hãy tin tưởng Libya ta thật tâm muốn kết đồng minh với Ai Cập. Hành vi của Kafura đúng là sai trái, là ta đã làm hư con bé, nhưng Libya ta tuyệt đối không có ý đồ gì với Ai Cập.”


Sắc mặt Menfuisu cũng trầm xuống, lạnh lùng nói: “Đương nhiên ta tin Libya muốn chung sống hòa bình với Ai Cập, nhưng chuyện cưới Kafura…”


“Kafura làm việc như vậy, thật sự không thích hợp làm hoàng phi Ai Cập, ta sẽ dẫn con bé về nước dạy dỗ lại. Hi vọng một ngày nào đó, hoàng đế Menfuisu có thể chấp nhận công chúa.”






Ra khỏi đại điện, Tử Huyền thở phào một hơi.


Rốt cuộc ả đàn bà khốn kiếp đã cút khỏi Ai Cập .


“…”


… Nhưng trong cung của cô lại xuất hiện phiền phức lớn hơn!


… Che mặt rơi lệ…


Trong cung điện của Asisu


“Irumi, niệm lực của ngươi còn bao nhiêu?”


“… Không nhiều lắm.”




“Được rồi, để lại thuốc cho ta, các ngươi lui xuống đi.” Giọng nói của Ari truyền tới, Irumi quay đầu nhìn lại, thấy cô đang cầm một đống dược liệu đi tới.


Lúc Chrollo được đưa về, Ari sai người đỡ hắn về phòng, hiện giờ còn tìm thuốc tự mình xử lý vết thương giúp hắn. Trong mắt cô, người bị thương chính là Jinna đã bị mất tích từ lâu, không biết rằng linh hồn đã bị tráo đổi.


Vì thế vừa làm vừa cằn nhằn: “Jinna, sao ngươi lại bất cẩn như vậy, sao có thể để công chúa Kafura bắt cóc. Khiến nữ hoàng Asisu lo lắng nhiều ngày như vậy, còn phái bao nhiêu người tìm ngươi, còn lo ngươi bị hoàng đế Ragashu bắt cóc. Nếu không phải tìm thấy khuyên tai của ngươi trên thuyền, bây giờ ngươi vẫn còn phải chịu khổ trên hòn đảo đó.”


Chrollo cũng không trả lời, rõ ràng thân phận của thị nữ này cao hơn thân thể này, hắn vẫn chưa rõ tình huống nơi này, chỉ có thể để cô ta dạy dỗ.


Irumi ung dung uống rượu, nhìn hắn bị mắng.


“Ngươi là một thị nữ, đừng gây phiền phức cho nữ hoàng, lần này coi như bỏ qua, sau này phải hầu hạ nữ hoàng chu đáo, có thể gặp được một chủ nhân tốt như nữ hoàng Asisu chính là may mắn của ngươi.


Đúng rồi, ngươi cũng phải cảm ơn hoàng tử Irumi, là hoàng tử nước Puntie láng giềng với Ai Cập ta, là nhờ ngài nhặt được khuyên tai, mới phát hiện ra manh mối của ngươi.”


“…”


“Sao? Chẳng lẽ miệng cũng bị thương không thể nói chuyện sao? Để ta xem nào!”


“… Không, ta có thể nói chuyện, đa tạ hoàng tử Irumi!”


“Không cần khách sáo!”


Chrollo nhìn Irumi, tuy rằng vẻ mặt vẫn lạnh nhạt như trước, nhưng rõ ràng ánh mắt đang lóe sáng xem kịch hay.


Đúng là đại thiếu gia Zoldyck thích xem trò hay.


“Hoàng tử Irumi, nô tì muốn băng bó vết thương cho cô ấy. Ngài… có thể tránh đi một lúc được chứ?” Rốt cuộc Ari cũng không nhịn được nữa, buột miệng hỏi.


“A… Coi như không có ta ở đây, ngươi cứ tiếp tục đi.”


“…”


Chrollo cũng biết, Irumi sẽ không bỏ qua cơ hội xem kịch hay. Ari im lặng không nói gì, khó xử không biết nên xử lý vết thương thế nào. Hắn hơi cong miệng cười cười.


“Nữ hoàng Asisu, người không vào sao?”


Rầm! Tử Huyền trượt chân, vội vàng bám lấy cây cột bên cạnh.


“Hi… Ha…” Từ từ ló mặt khỏi cây cột, “Hi… đang băng bó à.”


Thực ra cô đã sớm quay về, đứng đây đã lâu, nhưng không dám đi vào. Nhất là khi nghe Ari mắng mỏ Chrollo, càng không dám đi vào.


“Đội… Jinna, khỏe hơn rồi chứ?”


Chrollo cười nhẹ, “Cảm ơn nữ hoàng, nô tì khỏe hơn rồi ạ.”


“…”


Tử Huyền muốn khóc quá, cùng một khuôn mặt, mỗi khi Jinna mỉm cười đều thân thiết động lòng người, Chrollo mỉm cười lại khiến người ta âm thầm chột dạ.


Vất vả lắm mới kiềm chế xúc động, đi vòa trong.


“Thật à, vậy là tốt rồi… Ari, ngươi lui xuống trước đi.”


“Vâng, thưa bệ hạ.”


Đợi khi Ari đã đi xa, Tử Huyền mới cười cười lấy lòng, “Ha ha, đội trưởng, tính tình Ari vốn là vậy, anh đừng so đo với cô ấy, cô ấy thân thiết với Jinna từ rất lâu nên mới nói như vậy.”


“Yên tâm. Thân thể này là thị nữ của cô phải không?”


“Đúng vậy, nhưng đội trưởng yên tâm, tôi làm sao dám để anh hầu hạ tôi, anh cứ nghỉ ngơi, cứ việc nghỉ ngơi!”


“Đúng vậy…” Irumi từ từ mở miệng, “Dù sao cô ta cũng đã có người yêu hầu hạ rồi.”


“Ồ?” Chrollo nhíu mày, “Một người chỉ biết chiến đấu như Tử Huyền của chúng ta cũng biết yêu sao ~ “


“… Ha, thời tiết thật đẹp, đội trưởng uống rượu chứ?”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận