Asisu BH Phấn Khích


Bị Irumi lấy hai nghìn khối vàng “bán đi”, quân đội Puntie nhanh chóng hiểu được cách làm việc của hoàng tử bọn họ. Ai Cập không hổ danh là quốc gia giàu có. Muốn đồ ăn ngon là có đồ ăn, muốn mỹ nhân là có mỹ nhân. Ngay cả cung điện nơi bọn họ ở cũng vô cùng sang trọng, đối với một vùng đất thường xuyên mất mùa, quốc khố Puntie trống rỗng nợ nần chồng chất, nơi này thật sự là thiên đường.


“Ôi, hoàng tử của chúng ta thật lợi hại, chỉ cần nói mấy câu đã đàm phán được với nữ hoàng Ai Cập, chúng ta được đi theo ngài có thể ăn ở đây thoải mái.” Một binh lính cắn thịt vịt trò chuyện với một gã uống rượu bên cạnh.


“Đúng thế, sau trận ốm kia tỉnh dậy, hoàng tử dường như biến thành một người khác, quản lý toàn bộ quốc khố, chỉ huy chúng ta tấn công nước láng giềng, chỉ trong ba tháng ngắn ngủi đã khiến quốc khố tràn đầy như được tích trữ mười năm vậy!”


“Ủa, sao ngươi biết rõ thế, ngay cả tình trạng quốc khố cũng biết.” Một gã lính khác cầm vò rượu lại gần, giúp hắn đổ thêm rượu.


“Cha ta làm việc trong phủ nội vụ, ta nghe cha ta nói, lúc quốc vương nhìn thấy quốc khố có nhiều tiền như vậy đều giật nảy người, khóc rất lâu!”


“Hoàng tử thật vĩ đại, có hoàng tử, Puntie chúng ta nhất định sẽ càng thêm giàu có, không còn khốn khổ nữa.”


Ánh mắt binh lính ngời sáng, “Giá như chúng ta có thể được như quốc gia này thì tốt. Ai Cập là đại đế quốc. Sáng nay ta nhìn thấy hoàng tử và nữ hoàng Ai Cập thân mật như vậy, có thể sẽ cưới nữ hoàng Ai Cập, hoàng tử của chúng ta sẽ cai quản Ai Cập…”


“Đừng có mơ mộng hão huyền nữa, như bây giờ là tốt lắm rồi. Đúng rồi, quên mất chưa hỏi, tướng quân Zousu đâu rồi?”




Lúc này, cặp đôi đang được binh lính kỳ vọng đang ở trong cung của Tử Huyền.


Tiệc tối chuẩn bị cho vị khách đặc biệt còn chưa bắt đầu, Tử Huyền kéo Irumi tới nói chuyện để thỏa lòng hiếu kỳ.


“Irumi, sao anh lại tới được đây, lại xuyên vào thân thể hoàng tử Puntie nữa?” Không thể hiểu nổi thằng nhóc tử thần kia đang trò quỷ gì nữa.


Irumi tao nhã bóc nho, làm lơ dáng vẻ tò mò của Tử Huyền. Dường như ăn rất ngon…


“Chrollo tìm được một di chỉ bỏ hoang ở sa mạc, đúng lúc Killua cũng chạy tới, trùng hợp đối đầu với lữ đoàn. Ta tới đây khi Chrollo kích hoạt cơ quan, hắn rơi vào một hố đen, ta đứng bên cạnh cũng bị hút vào, lúc tỉnh lại đã là hoàng tử Puntie.”


“Vậy sao…” Ánh mắt Tử Huyền nhìn chằm chằm quả nho kia, nhắc nhở bản thân, để Irumi đưa quả nho cho cô xác suất là 0%. “Vậy Chrollo… Phụt! Anh vừa nói cái gì? Đội trưởng cũng tới đây ư? Anh ta ở đâu.”


Irumi chậm rãi bỏ qua nho vào miêng, dẹp tan hi vọng của Tử Huyền: “Muốn có tin tình báo phải từ đi năm trăm khối vàng phí đóng quân của binh lính.”


Nghe thế, Tử Huyền lập tức trầm tĩnh lại, “Phí ưu đãi đã ở mức thấp nhất rồi, nếu bớt đi thì binh lính của anh chỉ có thể ở chuồng ngựa mà thôi.”


“Cũng được.”


“…” Anh đúng là người tham tiền đến mức không để ý tới sống chết của binh lính hay sao?


Tiện tay cởi bỏ chiếc vòng vang đeo tay, đó là một chiếc vòng hình con rắn theo phong cách đơn giản cổ xưa: “Trang sức đặc biệt của Ai Cập, chế tác tinh xảo, độc nhất vô nhị, chế tạo từ vàng tinh khiết, có giá trị văn hóa, giá trị lịch sử, giá trị nghệ thuật.”


“…Chấp nhận.”


“Nói cho tôi biết Chrollo ở đâu?”

“Nói cho tôi biết Chrollo ở đâu?”


“Không biết.”


“… Vậy mà anh dám lấy vòng vàng của tôi hả?!!!” Tử Huyền trợn mắt, ức chế đến mức muốn đập vỡ cái ghế.


“Trang sức là phí báo cho cô biết Chrollo cũng tới, cũng với phí tình báo.”


“…”


“Ngoài hai người còn có ai khác không?”


“Phí tình báo.”


“…Một cái vòng vàng.”


“Chấp nhận. Không có.”


“=.=#…”


Cố gắng tỉnh táo lại, Tử Huyền lại có thắc mắc mới, “Đúng rồi, sao anh có thể dẫn binh chinh chiến tấn công Ai Cập chứ? Đây không phải là phong cách của đại thiếu gia sát thủ.”


“Ở đây nghề sát thủ không làm ăn được, quốc vương Puntie còn thiếu ta tám mươi lăm triệu, Ai Cập rất giàu có.”


“…”


Quốc vương Puntie thật đáng thương, quốc khố trống rỗng lại còn phải đối phó với gã quỷ đòi nợ này… Tôi vô cùng đồng tình với ông…


(lão quốc vương rơi nước mắt đầy mặt…”


“Chị…” Một tiếng thét chói tai, Mitamun từ phòng bên cạnh chạy sang.


Nguy rồi, Mitamun…


“Chị ơi… Tiểu Mun rất nhớ, rất nhớ chị…” Mitamun chạy tới bổ nhào về phía Tử Huyền, Tử Huyền nhanh tay lẹ mắt, nhanh chóng tránh sang một bên, túm lấy Mitamun nhấc lên không trung.


“Không được làm loạn…” Tử Huyền mới nỏi một nửa đã phải ngừng khi nhìn thấy đôi mắt ngập nước của Mitamun, ánh mắt tủi thân đang nhìn cô chằm chằm.


“…” Bất đắc dĩ thả cô gái xuống, vừa rơi xuống đất Mitamun đã dụi dụi vào người cô.


“Hu hu, chị à, đột nhiên không thấy chị đâu, Tiểu Mun rất nhớ chị, không có chị chẳng có ai chơi với em cả…”


–# tôi chơi với cô khi nào hử.


“Ngày nào Tiểu Mun cũng nhìn về phía cửa mong chị xuất hiện, cũng chẳng có gì vui để chơi…”


Nói nhảm, rõ ràng tin tức truyền về đều thấy cô chơi vui vẻ phá hủy bao nhiêu thứ.


“Chị à, chị đừng bỏ lại Tiểu Mun nha, huhu huhu…”


Cô cũng không phải là của tôi, sao tôi đi đâu cũng phải mang theo cô chứ… haiz.


“Được rồi, được rồi, nín khóc đi, ta đã về rồi.”


Mitamun lau nước mắt, “Vâng, chị đã trở về, trở về có thể chơi với em ~!”


Nhìn cô gái nín khóc đã mỉm cười, Tử Huyền bất lực, cô chỉ có thể nghĩ tới chơi thôi à…


“Ai thế?”


“À, là em gái của Izumin.”


“Izumin là ai?”


“Izumin là hoàng tử của Hittite, hiện giờ đang ngồi ở góc tường nhìn chúng ta.”


Izumin đứng bên ngoài “…=.=!!!”


“…” Irumi quay đầu nhìn bốn phía.


“Irumi, anh không phát hiện ra phải không?” Tử Huyền thản nhiên ném Mitamun sang ghế bên cạnh chơi.


Nhìn Irumi thoáng đờ người vì câu hỏi của mình, Tử Huyền mỉm cười. “Tôi cũng cảm thấy khó chịu, nhưng tôi có trực giác. Vả lại, anh mới tới nơi này ba tháng, niệm lực chưa khôi phục hết, tôi đến lâu như vậy, cũng mới miễn cưỡng đánh ngang tay với anh, anh đúng là một sát thủ đáng sợ.”


“… Thế giới này hạn chế niệm lực.”


“Đúng thế!” Tử Huyền hớn hở, “Thần thật sự quá yêu tôi, không ngờ có ngày tôi có thể đánh ngang tay với anh! A ha ha ha ha…”


“…”


“Này, nấm mọc góc tường, đi ra đi.”


Tử Huyền tâm tình siêu tốt, thuận miệng triệu hồi, nhưng ngoài dự đoán của cô, lại xuất hiện hai người.

Tử Huyền tâm tình siêu tốt, thuận miệng triệu hồi, nhưng ngoài dự đoán của cô, lại xuất hiện hai người.


“Hoàng tử ơi…” Zonsu từ phía cửa cung bên phải chạy ra, lao thẳng về phía Irumi.


Bốp, một ly nước ném ra chuẩn xác trúng vào đầu hắn.


“Ui da!” Vỗ vỗ cái trán, “Hoàng tử, thần sai rồi, thần không nên nghe trộm ngài nói chuyện…”


Izumin đi ra không chật vật như vậy, hắn tươi cười đứng ở cửa, không hề có cảm giác xấu hổ vì đã nghe lén, “Asisu…”


Nhưng lời nói của hắn nhanh chóng bị cắt ngang, “Hoàng tử ơi, ngài đừng có trách thần, thần cũng vì đất nước chúng ta, vì muốn tốt cho nài, nữ hoàng Ai Cập xinh đẹp như vậy, chỉ mới nói một hai câu đã mê hoặc được ngài đi tới cung điện, thần không thể không đề phòng! Hoàng tử anh minh thần võ, nắm giữ trái tim bao nhiêu cô gái trong nước, nhưng ngài luôn lấy quốc gia làm trọng, cho tới bây giờ chưa từng để mắt tới bọn họ. Nhưng hiện giờ ngài bị dụ dỗ như vậy, bao nhiêu thiếu nữ trong vương quốc đang khóc lóc, nước mắt chảy thành sông! Hu hu hu!”


Zonsu kích động nói, hoàn toàn quên mất “thủ phạm dụ dỗ” trong miệng hắn đang ở ngay bên cạnh.


“Hơn nữa, nữ hoàng Ai Cập có thể đánh nhau với ngài, đây là một chuyện vô cùng đáng sợ!!! Chúng thần muốn có một vương phi dịu dàng phúc hậu, chăm sóc quan tâm ngài, không muốn một cô gái hung dữ, nếu ngài cưới nàng về, chúng thần biết hầu hạ thế nào đây? Ngài phải làm sao bây giờ! Dù nàng có xinh đẹp thế nào, nhưng lại mạnh mẽ đến vậy, biết đánh nhau, sau này sao có thể chung sống hòa thuận với hoàng tử chứ…. Bla bla…”


Irumi tập mãi thành quen, không để ý tới hắn, còn sắc mặt cô gái bên cạnh đã đen kịt lại cầm cái ly thị nữ mới dâng tới.


(╰_╯)#


Tử Huyền giận điên lên, đạp Zonsu một cước văng ra xa, “Mồm năm miệng mười, một vương phi tốt như ta tìm ở đâu ra nữa hả? Có năng lực trị quốc, có khả năng dẫn dắt dân chúng làm giàu, có thể nhàn hạ bàn luận võ nghệ với hoàng tử các ngươi! Đặc biệt ta còn có thế lực Hạ Ai Cập, quân đội Hạ Ai Cập! Thế mà ngươi dám ghét bỏ ta! Ngươi đi chết cho ta!”


Nói xong đi qua cầm tay Irumi, “Ta gả cho hắn thì ngươi làm được gì nào? Hừ! Ngươi làm ta tức chết! Cả nước các ngươi làm ta tức chết!”


Đột nhiên, Tử Huyền cảm thấy sau lưng lạnh toát, một giọng nói ai oán vang lên từ phía sau: “Asisu…. Nàng vừa nói gì? Hử?”


“…”


“Chị, ” Mitamun cũng chạy lại, “Chị sẽ gả cho hắn sao? Nhìn hắn rất được ra, cũng đẹp ngang ngửa hoàng tử của em! Chị thật giỏi quá, có thể tìm được một hoàng tử đẹp trai như vậy!… Nhưng còn anh trai thì sao?”


“Mitamun ngoan, không cần lo cho anh, anh sẽ có cách để chuyện này- không- thể- xảy- ra!”


Nghe người kia nghiến răng nghiến lợi nói từng từ một, da đầu Tử Huyền khẽ run lên…


“Ack… Haiz, tiệc tối chuẩn bị xong rồi, chúng ta đi nhanh đi, hôm nay để chiêu đãi các vị mới chuẩn bị yến hội, ca múa mỹ nữ, mĩ vị món ngon đang chờ đợi!”


Ba người bên cạnh đứng thờ ơ.


“… Tiểu Mun! Ta dẫn em đi ăn gì đó nha!”


“Được ạ!”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận