Asisu BH Phấn Khích


Trong hoàng cung Libya hầm hập không khí nóng bức của sa mạc, công chúa vô cùng chán nản, gọi thật nhiều cung nữ tới quạt, nhưng chút gió ấy không đủ át đi oi bức của khí hậu khắc nghiệt, ra lệnh cho cung nữ chuẩn bị bồn tắm, trực tiếp ngâm mình trong nước.


“Nhũ mẫu, sao hôm nay lại nóng như vậy chứ!” Ngâm mình trong bồn nước, Kafura khó chịu đắp khăn mặt.


Sara đang thu dọn đống y phục mà Kafura vất bừa bãi dưới đất, “Công chúa, xin chớ nóng nảy, cứ bình tâm lại đi ạ.”


Đương nhiên bà biết lý do, Kafura khó chịu không phải vì thời tiết oi bức mà vì người em trai cùng cha khác mẹ với cô, một hoàng tử vẫn còn là trẻ con lại được quyền kế thừa vương quốc, khiến công chúa đố kị.


“Công chúa, quốc vương vẫn rất thương yêu công chúa, tiểu hoàng tử không thắng được người đâu. Tương lai đất nước này thuộc về ai, vẫn còn chưa rõ đâu.”


“Nhưng ta vẫn ngứa mắt! Nếu không phải mẫu hậu ta mất sớm, một thằng nhãi ranh như nó làm gì có chỗ đứng nơi này?”


Sara còn muốn an ủi cô ta, thì một thị nữ đi tới quỳ bên ngoài màn sa cắt ngang cuộc nói chuyện: “Nô tì tham kiến công chúa.”


“Có chuyện gì? Không thấy ta đang tắm sao?” Hầm hầm ném khăn mặt đẫm nước qua, chiếc khăn mặt đẫm nước đó nện thẳng vào đầu thị nữ.


Thị nữ không dám kêu ca gì, biết bây giờ công chúa Kafura đang tức giận, ngay cả khăn mặt cũng không dám bắt lấy.


“Khởi bẩm công chúa, quốc vương đang chờ người trong phòng nghị sự, nói là có chuyện quan trọng, hi vọng công chúa mau tới.”


Kafura lạnh lùng liếc qua, “Ta biết rồi, sẽ qua ngay.”


Sara vội vàng cầm y phục bước vào, lại gọi vài cung nữ đến lau người Kafura, bôi dầu oliu cho cô ta.


“Công chúa, người thấy đó, mỗi khi có chuyện gì, quốc vương đều tìm người đó sao?”


“Hừ.” Ngón tay Kafura xoắn xoắn mấy lọn tóc xoăn: “Đó là bởi vì con trai ông ta còn quá nhỏ, không thể bàn bạc với ông ta được.”


Sara bất đắc dĩ, chỉ có thể gọi một tiếng, “Công chúa…”






Chờ Kafura trang điểm xong xuôi đi tới đại điện, đã thấy quốc vương Libya ngồi ngay ngắn trên ngai vàng, đang nghiên cứu bản đồ.


“Phụ vương.” Kafura đi tới, đã không còn dáng vẻ ngang ngược trong tẩm cung, giờ đây hoàn toàn giống một cô con gái nhỏ làm nũng bên cạnh quốc vương Libya.


“Con đến rồi à, Kafura.” Quốc vương Kafura cũng không đẩy cô ra, cười tươi: “Mỗi lần đều trang điểm lâu như vậy, lần sau muốn tìm con chắc phải hẹn trước quá?”


“Phụ vương ~ con trang điểm xinh đẹp như vậy ngươi không vui sao? Có công chúa nào xinh đẹp như con chứ?”


“Đúng đúng đúng,” đã quen chiều con gái, quốc vương Libya đưa bản đồ cho Kafura xem, đi thẳng vào vấn đề. “Kafura, hôm nay ta gọi con tới, chính là muốn cho con xem thứ này.”


Kafura nhận lấy, nhìn mấy lượt: “Chẳng có gì đặc biệt.”


Quốc vương Libya chỉ tay vào bản đồ giảng giải cho cô hiểu: “Chúng ta là nước láng giềng của Ai Cập, đất đai liền kề, hiện nạy đế quốc Ai Cập, Babylon và Hittite đều đã kết thành đồng minh, thực lực mỗi nước càng thêm cường thịnh. Chúng ta đang gặp nguy hiểm.”


“Ý phụ vương là lo sợ Ai Cập tấn công Lybia ư?”


“Hiện giờ hoàng đế Ai Cập tuổi trẻ khí thịnh, không thể không đề phòng, nếu hắn muốn mở rộng lãnh thổ, mục tiêu đầu tiên có thể là Libya. Vì lẽ đó, ta nghĩ cũng nên ký hiệp ước liên minh với Ai Cập.”


“Vậy ư?” Liên minh với Ai Cập sao?


“Nghe nói hoàng phi của Ai Cập, cô gái sông Nile không thích chiến tranh, vì thế hoàng đế Ai Cập cũng coi trọng hòa bình, nếu chúng ta chủ động kí hiệp ước với Ai Cập, có lẽ hoàng đế sẽ vui vẻ tiếp nhận. Hôm nay gọi con đến là vì, ta hi vọng con có thể mang hiệp ước đi xứ.”


Kafura khó hiểu nhìn cha cô: “Vì sao chứ? Sao không phái quan đại thần nào đó làm sứ giả?”


“Kafura, ta để con đi đương nhiên là có mục đích. Hiện giờ hoàng đế Ai Cập mới chỉ cưới một hoàng phi, mà các đời hoàng đế đều có tam thê tứ thiếp, nếu con có thể trở thành hoàng phi thứ hai của Ai Cập, dùng thủ đoạn của con đuổi cô gái sông Nile đi, toàn bộ Ai Cập sẽ là của con. Và quan hệ giữa Libya chúng ta và Ai Cập càng thêm bền vững.”


Ánh mắt quốc vương Libya sắc bén nhìn con gái: “Ta biết con luôn bất mãn khi em trai con có được quyền thừa kế vương quốc, nhưng đất nước này vẫn phải giao cho em trai con. Nếu con có thể trở thành hoàng phi Ai Cập, cũng có nghĩa con đã có tất cả mọi thứ, đặc biệt Ai Cập là một vùng đất màu mỡ trù phú, dồi dào sản vật.”


Kafura chưa từng che giấu sự ghen ghét của mình đối với em trai, cũng không ngạc nhiên khi cha cô biết điều đó, như lời Sara nói, cha cô thật sự rất thương cô, còn suy nghĩ vì cô nữa.


“Nói cách khác, cha muốn con đoạt được Ai Cập chứ gì?” Nhìn quốc vương gật đầu, Kafura cúi đầu suy nghĩ.


Đúng là Ai Cập là đế quốc bậc nhất, trở thành hoàng phi Ai Cập là một sự kiện vô cùng vĩ đại. Lúc đó cô sẽ có được tất cả những gì cô muốn. Dù sao vẫn phải gả cho một hoàng tử hoặc một vị vua nào đó, nếu có thể gả cho hoàng đế Ai Cập, đó là một kết quả vô cùng tốt đẹp.


“Nhưng…” Quốc vương thấy Kafura không phản đối, sắc mặt đã theo chiều hướng đồng ý, lại mở miệng nói tiếp: ‘Ta nghe nói hoàng đế Menfuisu vô cùng yêu thương cô gái sông Nile, thậm chí từng vì cô ta mà chiến tranh với Hittite và Assyria, con có chắc mình chiến thắng cô gái đó đoạt được trái tim hoàng đế không? Hơn nữa gần đây còn có nữ hoàng Asisu…”


Nghe thế, Kafura kiêu ngạo ngẩng đầu lên, cô khinh thường hừ lạnh một tiếng, “Nghe nói cô gái sông Nile chỉ là một con bé không biết trời cao đất rộng là gì, mà thế gian truyền tụng hoàng đế Ai Cập dũng mãnh, nhất định là một gã lỗ mãng. Phụ vương lo gì chứ, với sắc đẹp của con, con nhất định khiến hoàng đế Menfuisu say đắm. Con còn nghe nói nữ hoàng Asisu bị cô gái sông Nile cướp mất ngôi vị hoàng phi, vậy càng không đáng quan tâm.”


“Nói như vậy, con đồng ý đi Ai Cập rồi sao?” ánh mắt quốc vương Libya tỏa sáng.


“Đương nhiên, ” Kafura tự tin đứng dậy, lớp lụa mỏng bao phủ quanh thân hình làm lộ rõ đường cong trên cơ thể cô, “Ngôi vị hoàng phi Ai Cập, rất xưng với công chúa Kafura!”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận